Dù có không đồng ý thì cũng chẳng còn cách nào khác. Cô không thể gánh vác nổi chi phí thuê nguyên căn vì giá nhà ở Hỗ Thành vốn rất đắt đỏ. Cô vẫn còn đang là sinh viên năm cuối, đúng lúc kinh tế eo hẹp mà việc gì cũng cần đến tiền.
Căn hộ có hai phòng ngủ, một phòng khách và một nhà bếp, nhưng phải dùng chung nhà vệ sinh. Dù diện tích hơi nhỏ nhưng vị trí lại đắc địa nên cô đành phải ở ghép để chia sẻ tiền phòng.
Đầu tháng mười, Hỗ Thành vẫn còn không khí oi bức, chỉ về đêm mới thi thoảng có vài cơn gió mát mẻ. Các đồng nghiệp lần lượt bắt xe ra về nhưng Bối Lệ vẫn chưa đi. Cô đi dạo quanh khuôn viên vườn hoa của khách sạn để hít thở không khí, vì cả ngày hôm nay bị nhốt trong phòng kín khiến cô cảm thấy vô cùng ngột ngạt.
Tết Trung thu sắp đến nên khách sạn đã thay đổi trang trí theo chủ đề lễ hội. Trong vườn hoa xuất hiện thêm rất nhiều hoa cúc, những chiếc đèn hình mặt trăng màu vàng rực rỡ đặt rải rác trên thảm cỏ, trông giống như những vì sao rơi vào một biển xanh thẳm.
Bối Lệ đưa tay ra vì muốn kiểm tra xem chiếc đèn mặt trăng đó được làm từ chất liệu gì.
Bàn tay cô còn chưa kịp chạm vào thì phía sau đã vang lên giọng nói đầy ý cười của Lý Lương Bạch.
“Đừng chạm vào, con thỏ trên mặt trăng đó biết cắn người đấy.”
Bối Lệ rụt tay lại rồi đứng thẳng người dậy nhìn anh ấy: “Sao em chỉ thấy mỗi mặt trăng chứ có thấy con thỏ nào đâu?”
Lý Lương Bạch tiến tới vài bước rồi khẽ nhíu mày: “Không có thỏ sao? Chẳng lẽ công nhân lắp đặt thiếu rồi? Bộ trang trí này chính tay anh chọn, chắc chắn phải có thỏ mới đúng chứ.”
Bối Lệ chăm chú quan sát xung quanh một lượt rồi khẳng định: “Thực sự là không có mà.”
“Thế à?” Lý Lương Bạch bước đến sau lưng cô, anh ấy cúi đầu nhìn rồi bất ngờ chỉ tay: “Nhìn kìa, đó chẳng phải là thỏ sao?”
Bối Lệ mở to mắt nhìn theo hướng anh ấy chỉ, nhưng chỗ đó hoàn toàn trống rỗng không có gì cả. Trong khi cô còn đang cố gắng tìm kiếm, Lý Lương Bạch đột nhiên lật tay lại, trong lòng bàn tay anh ấy đang nâng một sợi dây chuyền nhỏ xíu.
Đó là hình một chú thỏ nhỏ đang bay lên mặt trăng, toàn thân thỏ được làm từ vàng trắng đính đầy kim cương, đôi mắt là kim cương đỏ, dải lụa được chạm khắc tinh xảo trông như dòng nước chảy, lung linh tỏa sáng dưới ánh đèn.
“Sắp đến Tết Trung thu rồi, chúc em Trung thu vui vẻ." Lý Lương Bạch mỉm cười nói: “Giận anh lâu như vậy rồi, giờ có thể nói chuyện hẳn hoi với anh được chưa, Bối Bối?”
____
Bối Lệ gặp Lý Lương Bạch lần đầu tiên tại một buổi lễ cắt băng khánh thành mà cô làm thêm.
Khi đó cô đang là sinh viên năm hai và có tham gia vài nhóm làm thêm của sinh viên. Vì ngoại hình đẹp, dáng người cao ráo lại giỏi tiếng Anh nên cô thường xuyên nhận các công việc làm người mẫu lễ tân.
Lúc ấy khách sạn Bạch Khổng Tước vừa mới khai trương một nhà hàng chuyên về ẩm thực kết hợp nằm cách trường đại học của Bối Lệ không xa. Một người mẫu lễ tân đã định trước đột nhiên bị bệnh nên người phụ trách bên thuê ngoài vốn quen biết đã tìm đến cô.
Khách sạn Bạch Khổng Tước vốn không thiếu tiền nên quần áo và giày dép cho buổi lễ đều được đặt may riêng từ trước. Áo sườn xám rộng hay chật một chút cũng không sao, nhưng quan trọng nhất là đôi giày cao gót lại hoàn toàn không vừa chân.
Quy định bắt buộc phải đi tất lụa trong suốt nên dù có dán miếng chống ma sát cũng chẳng ích gì. Sau khi đứng suốt một tiếng đồng hồ, gót chân của Bối Lệ đã bị trầy xước và rớm máu bằng tầm móng tay.
Cô vẫn phải luôn giữ nụ cười trên môi, đứng phơi mình dưới cái nắng gay gắt như cá khô.
Chuyên viên trang điểm làm việc vội vàng nên không dán kỹ lông mi cho Bối Lệ. Một chút hàng mi rũ xuống trông khá vướng mắt, cô đang khổ sở suy nghĩ cách chỉnh lại cho thẳng thì bỗng nghe thấy tiếng cười khẽ bên cạnh.
Bối Lệ không kìm được mà liếc nhìn sang bên cạnh rồi bắt gặp một đôi mắt đào hoa đang chứa chan ý cười.
Bấy giờ đang là giữa mùa hè nóng nực như lò lửa. Buổi lễ cắt băng khánh thành được tổ chức ngoài trời nên dù có phun sương mỏng cũng không thể hạ nhiệt. Lý Lương Bạch mặc chiếc quần tây màu be nhạt cùng áo sơ mi vải lanh trắng trông rất sảng khoái. Ngoại hình anh ấy cũng thanh tú với mái tóc xoăn màu nâu được chải chuốt tỉ mỉ. Khi chạm mắt với cô, anh ấy còn tinh nghịch nháy mắt một cái.
Bối Lệ lập tức đứng thẳng người. Cảm giác hư vinh khi được chú ý hòa lẫn với sự lúng túng vì bị bắt quả tang lúc lơ là đã khiến cô căng thẳng như một sợi dây đàn.
Cô âm thầm chú ý đến danh tính và phần giới thiệu về đối phương. Đó chính là Lý Lương Bạch, chủ sở hữu của nhà hàng này, cũng là con trai của chủ tịch khách sạn Bạch Khổng Tước.
Lúc cắt băng khánh thành, Bối Lệ đứng ngay cạnh anh ấy và đóng vai một cột trụ bất động. Có người đang rải cánh hoa nên những cánh hoa hồng từ màu hồng nhạt đến đỏ thẫm rơi xuống đầu hai người.
Chính vào lúc này cô mới phát hiện ra túi vải của mình đã để quên ở nhà hàng mất rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

