Khổng Ôn Kỳ: “@Tất cả thành viên. Buổi hoạt động lần này hoàn thành mỹ mãn chính là nhờ công sức của các bạn yêu quý. Mọi người đã vất vả rồi, tối nay chúng ta sẽ tụ tập tại Sảnh Kim Sắc nhé, không say không về, yêu mọi người nhiều (hình trái tim) (hình trái tim).”
Địa điểm tổ chức lần này là tại khách sạn xa xỉ Bạch Khổng Tước. Bối Lệ ôm máy tính đi tìm chỗ ngồi, thật may là chị Vĩ không ngồi cùng bàn với cô. Sau khi chào hỏi những người cùng nhóm, cô vội vàng ăn vài miếng rồi đặt máy tính lên đầu gối để tiếp tục làm việc, cuối cùng cũng kịp gửi bản thảo đã viết lại trước sáu giờ.
Năm phút sau, chị Vĩ trả lời tin nhắn.
“OK.”
Bối Lệ xoa bóp vùng vai cổ và xương bả vai đang đau nhức, bỗng nghe thấy Coco bên cạnh thì thầm hỏi: “Người đàn ông ngồi cạnh sếp Ôn Kỳ là ai thế? Là nam minh tinh nào được mời đến hôm nay sao? Nhan sắc đỉnh cao thật đấy – tên là gì nhỉ? Giới giải trí lại có thêm gương mặt mới à?”
Bối Lệ cũng tò mò ngẩng đầu lên nhìn.
Khổng Ôn Kỳ là đại lão của bộ phận Tiếp thị Kỹ thuật số, bình thường đều là chị Vĩ trực tiếp báo cáo nên những thực tập sinh như Bối Lệ rất ít khi tiếp xúc với sếp. Trong ấn tượng của cô, Khổng Ôn Kỳ luôn mỉm cười thân thiện.
Lúc này, ở vị trí bên phải của sếp Ôn Kỳ đang có một người đàn ông ngồi đó. Anh ấy mặc áo sơ mi trắng phối cùng vest xanh navy và cà vạt sọc bạc, đôi mắt đào hoa mang theo ý cười, sở hữu một gương mặt đẹp trai không chút khuyết điểm.
Bối Lệ còn chưa kịp lên tiếng thì Thái Điềm, một thực tập sinh khác, đã ghé sát vào giải thích.
“Ngôi sao nào mà lại được nhiều đại lão vây quanh như thế chứ? Đó là thái tử gia của khách sạn Bạch Khổng Tước, Lý Lương Bạch đấy.” Thái Điềm nói: “Tớ nghe chị Vĩ kể rồi, lần này thương lượng được địa điểm ở Bạch Khổng Tước cũng là nhờ anh ấy gật đầu đồng ý.”
Khách sạn Bạch Khổng Tước vốn luôn tuân thủ nguyên tắc sang trọng nhưng kín đáo, rất chú trọng đến phong cách riêng. Những sự kiện được tổ chức ở đây trước kia hầu hết đều liên quan đến nghệ thuật hoặc từ thiện. Đây là lần đầu tiên họ đồng ý cung cấp địa điểm cho hoạt động của một thương hiệu mỹ phẩm.
“Oa.” Coco thốt lên kinh ngạc: “Là do có mối quan hệ thân thiết với sếp Ôn Kỳ sao? Hèn chi... hèn chi...”
Cô ấy ngập ngừng hồi lâu mà không tìm được từ ngữ thích hợp, lại sợ lỡ lời sẽ bị ai đó mách lẻo. Ai cũng muốn được ở lại Lagom, bởi mọi người đều biết trong ba thực tập sinh lần này, cuối cùng sẽ chỉ có một người, hoặc thậm chí là không có ai được giữ lại.
Bối Lệ đói đến mức tai hơi ù đi nên chỉ tập trung gắp thức ăn. Món gà quay hồng xíu rất ngon, bánh bao thịt bò Wagyu thì vỏ mềm nhân thơm, nấm xào sốt đậu giòn rụm, bò viên Sơn Trúc cũng vô cùng tuyệt vời...
Thấy mọi người xung quanh lần lượt đứng dậy, Bối Lệ đang ăn ngon lành cũng vội vàng đặt đũa xuống, nhận ra là Lý Lương Bạch đang đi tới bàn mình.
Anh ấy có bờ vai rộng và vòng eo thon gọn, diện bộ vest chỉn chu, cử chỉ vô cùng lịch thiệp và thu hút ánh nhìn.
Đi cùng anh ấy còn có Khổng Ôn Kỳ, chị Vĩ và quản lý các bộ phận khác. Họ tươi cười tiến đến mời rượu và nói những lời cảm ơn mọi người vì đã vất vả trong ngày hôm nay. Vì là phái nữ nên hầu hết mọi người đều uống nước ngọt, Bối Lệ cũng không ngoại lệ. Cô uống một ngụm lớn Coca, cảm giác vừa lạnh vừa cay nồng xộc thẳng xuống cổ họng khiến cô đau đến mức muốn ho nhưng phải cố nhịn lại.
Trong suốt quá trình đó, Lý Lương Bạch không hề nhìn vào mắt cô. Anh ấy mỉm cười lịch sự, sau đó bước sang bàn tiếp theo.
Bối Lệ ngồi xuống và chậm rãi thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Coco và Thái Điềm vẫn còn đang chìm đắm trong nhan sắc cực phẩm vừa rồi. Họ thường xuyên tiếp xúc với các ngôi sao và người nổi tiếng nhưng chưa từng thấy ai có vẻ đẹp trai thuần khiết như anh ấy. Cả hai ngẩn ngơ một lúc lâu mới tiếp tục trò chuyện, nhưng vẫn không tự chủ được mà thỉnh thoảng lại nhìn về phía Lý Lương Bạch.
Chỉ có Bối Lệ là vẫn điềm nhiên như không, toàn bộ tâm trí đều dồn vào việc ăn uống.
Coco cảm thán: “Đúng là Bailey có định lực tốt thật, thấy trai đẹp mà cũng chẳng thèm liếc thêm cái nào.”
Thái Điềm tiếp lời: “Không phải Bailey có bạn trai rồi sao? Có lẽ bạn trai cậu ấy cũng rất đẹp trai chăng? Ngắm nhiều trai đẹp rồi nên mới có khả năng miễn nhiễm như vậy?”
Bối Lệ thành thật đáp: “Cũng bình thường thôi, không đẹp trai lắm, chắc cũng xấp xỉ anh ấy.”
Đang mải mê làm việc, cô cảm nhận được có ai đó đang nhìn mình. Cô ngẩng đầu lên thì thấy Lý Lương Bạch đang bắt tay chào tạm biệt từng quản lý bộ phận, có lẽ là anh ấy sắp ra về.
Khi bốn mắt chạm nhau, đôi mắt đào hoa của anh ấy khẽ nheo lại nhìn Bối Lệ. Anh ấy nở một nụ cười trông vô cùng chân thành, khiến Bối Lệ phải vội vàng cúi đầu, gấp máy tính lại và uống một ngụm Coca để trấn tĩnh tinh thần.
Đến khi cô ngẩng lên lần nữa thì Lý Lương Bạch đã rời đi rồi.
Buổi tiệc tan tầm, Bối Lệ nhận được tin nhắn từ chủ nhà thông báo rằng hai ngày tới sẽ có người mới chuyển vào ở cùng phòng với cô.
Bối Lệ nhắn lại một chữ “Vâng”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

