Chiếc túi vải không đáng tiền nhưng thứ bên trong lại rất quan trọng. Đó là vài bản sơ yếu lý lịch mà Bối Lệ chuẩn bị để đi xin thực tập. Mấy ngày trước máy tính bị hỏng nên cô không có bản sao lưu, giờ chỉ còn mấy tờ này, nếu mất thì phải làm lại từ đầu.
Cô gọi điện đến nhà hàng để hỏi xem có ai thấy không, đối phương lịch sự bảo cô chờ một chút. Nửa tiếng sau, Bối Lệ nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Người ở đầu dây bên kia hỏi cô có phải là cô Bối Lệ không với giọng điệu rất nho nhã. Sau khi xác nhận danh tính, người đó báo cho cô biết túi vải đã được tìm thấy và cô có thể đến lấy ngay bây giờ.
Bối Lệ chẳng kịp ăn tối mà vội vàng bắt xe taxi đi tới đó.
Người gọi điện cho cô trông rất lịch sự và đeo kính gọng đen. Dù trời đã muộn nhưng anh ta vẫn đứng đợi bên ngoài, cười nói rằng bản thân vừa vặn tan làm nên tiện đường đưa cô về trường, rồi thuận tay đưa túi vải cho cô.
Bối Lệ cứ ngỡ anh ta là nhân viên của nhà hàng, nhưng không ngờ khi vừa mở cửa xe ra, cô lại thấy Lý Lương Bạch đang nhắm mắt nghỉ ngơi ở bên trong.
Lý Lương Bạch đã thay quần tây màu xám đậm và áo sơ mi trắng. Anh ấy có chút hơi men nên lười biếng ngồi đó, nhưng lại rất có hứng thú trò chuyện. Anh ấy nói mình là cựu sinh viên cùng trường với Bối Lệ rồi hỏi thăm về những thay đổi hiện tại của trường. Sau khi tốt nghiệp, anh ấy đã quyên tặng cho trường một số phòng học, rừng cây và ghế dài, không biết các đàn em bây giờ có thích chúng không.
Bối Lệ không chắc chắn anh ấy đang nói về chỗ nào nhưng vẫn đành liều mạng trả lời rằng rất thích, cô thường xuyên đến đó mỗi ngày.
Lý Lương Bạch bật cười thành tiếng.
Cứ ngỡ mối lương duyên này sẽ dừng lại ở đó, nhưng ngày hôm sau, trợ lý của Lý Lương Bạch lại gọi điện cho Bối Lệ để hỏi xem cô có thấy một chiếc khuy măng sét nào không. Đó là loại khuy màu đen có viền vàng.
“Thật ra nó cũng không đáng giá bao nhiêu nhưng đó là món quà sinh nhật mà anh Bạch vừa mới nhận được.” Người trợ lý giải thích: “Tối qua anh Bạch uống hơi nhiều, chỉ nhớ là đã tháo ra ở trên xe, có khả năng nó đã rơi vào túi vải của cô.”
Bối Lệ đi lục lọi chiếc túi vải và quả nhiên tìm thấy chiếc khuy măng sét bị bỏ quên đó.
Nền vàng khảm mã não đen trông vô cùng đẹp mắt.
Để cảm ơn cô đã tìm thấy khuy măng sét, Lý Lương Bạch đã mời cô đi ăn cơm.
Gia cảnh của Bối Lệ rất bình thường, cô từ một thành phố nhỏ tuyến ba thi đỗ vào đại học ở Hỗ Thành. Gia đình cô không nghèo đến mức không đi học nổi nhưng cũng chẳng giàu tới mức đi ăn ở những nhà hàng có mức chi tiêu bình quân hơn tám trăm tệ mỗi người.
Chẳng có việc gì mà lại tỏ ra ân cần, huống hồ đây chỉ là một việc nhỏ nhặt. Cô thầm cảnh giác nên đã khéo léo từ chối lời mời này, chỉ gửi trả lại chiếc khuy măng sét cho trợ lý mà không đi gặp Lý Lương Bạch.
Hai tháng nữa lại trôi qua và thời tiết bắt đầu chuyển lạnh. Một ngày nọ, cô bạn cùng phòng Quan Dương Dương bỗng nhiên òa khóc nức nở trong ký túc xá. Bối Lệ hỏi thăm mới biết bạn mình đã gây ra họa lớn trong lúc đi thực tập.
Quan Dương Dương đã tìm được vị trí thực tập cách đây hai tháng tại nhà hàng mới mở của Lý Lương Bạch. Cô ấy phụ trách phần nội dung quảng cáo trên một số nền tảng nước ngoài. Ngay ngày hôm qua, cô ấy đột nhiên được giao nhiệm vụ đi gửi tài liệu cho trợ lý của Lý Lương Bạch.
Nhưng bên trong tài liệu đó lại bị thiếu mất hai tờ.
Quan Dương Dương sợ đến mức run rẩy, vừa khóc vừa nói rằng tài liệu được đựng trong túi niêm phong nên cô ấy chưa từng mở ra. Trợ lý của Lý Lương Bạch rất tức giận vì nói đó là thứ anh ấy đang cần gấp. Nếu bị quở trách, Quan Dương Dương sẽ phải đối mặt với nguy cơ bị sa thải.
Nếu gây ra hậu quả nghiêm trọng, thậm chí cô ấy còn có thể bị yêu cầu bồi thường.
Đều là sinh viên cả nên chưa ai từng gặp phải chuyện như thế này bao giờ. Vừa nghe nói đó là tài liệu mật lại còn phải đền tiền, Quan Dương Dương sợ đến phát khiếp. Hiện tại tình hình vẫn chưa rõ ràng nên cô ấy đã khóc đến sưng húp cả hai mắt.
Bối Lệ nghĩ đến chiếc khuy măng sét mã não đen lần trước. Cô do dự một lát rồi tìm ra số điện thoại của người trợ lý kia, thử gọi đi để giải thích tình hình thay cho bạn cùng phòng.
Nào ngờ người nghe máy lại chính là Lý Lương Bạch.
Bối Lệ cũng gửi tin nhắn cảm ơn cho trợ lý của Lý Lương Bạch và ngỏ ý muốn mời đối phương đi ăn cơm. Sau khi hẹn xong địa điểm, người đến ngoài trợ lý ra thì còn có cả Lý Lương Bạch.
Cô có ấn tượng vô cùng sâu sắc về ngày hôm đó.
Địa điểm được hẹn tại một quán ăn Hồ Nam gần đó vừa ngon vừa rẻ. Lý Lương Bạch ăn mặc rất giản dị với áo hoodie có mũ màu xanh xám và quần nỉ màu xám đậm. Ngoại trừ ánh mắt ra thì trông anh ấy hệt như một nam sinh đại học trẻ trung, sảng khoái.
Anh ấy mỉm cười ngồi xuống và trêu chọc.
“Được ăn một bữa cơm với bạn học Bối thật chẳng dễ dàng gì.” Lý Lương Bạch nói: “Còn phải mượn danh nghĩa của Chấn Giang nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

