Giữa không gian tĩnh lặng, Nghiêm Quân Lâm bỗng nhiên cúi người, hai tay anh chống lên chiếc xích đu cô đang ngồi. Bối Lệ bị sự tiếp cận bất ngờ này làm cho giật mình, cô theo bản năng ngả người ra sau khiến mông chạm vào ngón tay anh. Đôi bàn tay với những đốt xương rõ ràng đó cấn vào làm cô thấy hơi đau. Cô cúi đầu và nhìn thấy những gân xanh nổi lên trên cánh tay bên dưới lớp tay áo được xắn cao của anh.
Đã bảy giờ rưỡi, cô ngồi dậy rồi bắt đầu tắm rửa, trang điểm và thay quần áo. Công ty yêu cầu nhân viên phải trang điểm đầy đủ khi đi làm nên cô buộc phải thức dậy sớm hơn nửa tiếng.
Bên ngoài rất yên tĩnh, giống như lúc không có người vậy. Bối Lệ biết Nghiêm Quân Lâm đã đi làm từ sớm rồi.
Hồi trước khi còn sống chung cũng vậy, lúc cô còn đang ngủ say thì Nghiêm Quân Lâm đã nhẹ nhàng thức dậy. Những khi không bận, anh sẽ vào bếp nấu bữa sáng, còn nếu bận đến mức bù đầu thì anh sẽ xuống lầu mua bánh bao và cháo rồi đặt vào nồi giữ nhiệt để chờ cô thức dậy là có cái ăn ngay.
Nhiều năm sau khi đã đi làm, Bối Lệ mới nhận ra việc kiên trì làm như vậy mỗi ngày thực sự khó đến nhường nào.
Cô dần thấu hiểu được nỗi vất vả của Nghiêm Quân Lâm nhưng vẫn không thể dùng lý trí để đối diện với đoạn tình cảm đó.
Khi ra khỏi nhà, Bối Lệ nhận thấy có ai đó đã dọn dẹp đống chậu hoa trống rỗng ở góc cầu thang. Chỗ góc rẽ vốn dĩ có một đống đất bẩn, giờ đây cũng đã sạch bong và để lộ ra màu nguyên bản của gạch lát nền.
— Lẽ nào chủ nhà cuối cùng cũng tìm người đến dọn dẹp rồi sao?
Bối Lệ thầm nghĩ.
Buổi sáng hôm đó cô vẫn bận đến hoa mắt chóng mặt. Một bài đăng trên blog do Bối Lệ phụ trách bị thiếu mất một dấu câu, thế là cô bị chị Vĩ gọi vào phòng và phê bình suốt hai mươi phút.
“Đừng tưởng chỉ là thiếu một dấu câu, điều này phản ánh rõ thái độ làm việc hời hợt của cô hằng ngày đấy.” Chị Vĩ không chút nể tình nói: “Nếu không muốn làm thì cứ xin nghỉ việc đi, đừng có trưng cái bộ mặt miễn cưỡng đó ra cho tôi xem.”
Bối Lệ không nhịn được: “Chị Vĩ, hình như chị có thành kiến với em thì phải.”
“Tự em biết rõ trong lòng mà.” Chị Vĩ lạnh lùng đáp: “Tôi cũng không hiểu nổi, nếu em đã không thích công việc này thì tại sao còn cố vào đây làm gì? Ở đây không chào đón những tiểu thư lá ngọc cành vàng được nuông chiều, cũng không có ai đi theo sau để dọn dẹp bãi chiến trường cho em đâu.”
Bối Lệ nói: “Em xin lỗi, sau này em sẽ chú ý hơn.”
Chị Vĩ không nói gì thêm mà ra hiệu cho cô đi ra ngoài.
Bối Lệ thực sự không hiểu rõ.
Lúc phỏng vấn chị Vĩ cũng có mặt ở đó, nếu đã không thích cô thì tại sao lúc ấy còn gật đầu nhận cô vào? Ở đây, chị Vĩ có quyền quyết định việc đi hay ở của thực tập sinh.
Rõ ràng là cô ấy có thể trực tiếp loại cô ngay từ đầu mà.
Họa vô đơn chí, ở nhà thuê thì gặp lại bạn trai cũ, trong công việc thì bị cấp trên khuyên nghỉ việc. Đến tối khi Bối Lệ quay lại trường để học hộ Quan Dương Dương một tiết học phụ cho có lệ, cô lại gặp ngay buổi kiểm tra đột xuất tại lớp.
Trời đất như sụp đổ trước mắt Bối Lệ.
Hôm nay cô thực sự nên đi mua một tờ vé số mới đúng.
Gặp nhiều chuyện xui xẻo thế này rồi, chắc hẳn định mệnh đang để dành một món quà lớn để bù đắp cho cô đây.
Thực tế là có chuyện lớn thật, mà còn không chỉ có một.
Thông thường các sinh viên đều sẽ chọn xong tất cả các môn tự chọn và tích lũy đủ tín chỉ trước năm tư. Để đến năm cuối, họ có thể toàn tâm toàn ý dành thời gian cho việc thực tập hoặc ôn thi cao học.
Nhưng Quan Dương Dương lại là một ngoại lệ.
Học kỳ hai năm thứ ba, cô ấy gặp phải một môn tự chọn mà giảng viên cực kỳ nghiêm khắc. Cách cho điểm cũng rất khắt khe và tỉ mỉ, kết quả là một nửa số sinh viên bị trượt, Quan Dương Dương không may cũng nằm trong số đó.
Cô ấy bận đi thực tập nên không để ý đến điểm số, đến khi phát hiện ra thì đã muộn rồi. Những môn tự chọn dễ qua môn đều đã bị tranh giành hết sạch, chỉ còn lại những môn có cái tên rất kỳ quái hoặc thi cử cực kỳ nghiêm ngặt.
Quan Dương Dương đã đăng ký môn 《Nghiệp vụ Ngoại thương quốc tế》, hơn nữa còn được giảng dạy hoàn toàn bằng tiếng Anh. Nghe nói giảng viên là một người được mời từ bên ngoài về dạy.
Giảng viên này kiểm tra chuyên cần rất gắt gao, mỗi tiết học đều sẽ gọi tên ngẫu nhiên. May mà sinh viên đông và học trong giảng đường lớn, nên Quan Dương Dương đã vỗ ngực bảo đảm rằng thầy giáo sẽ không nhớ mặt mình đâu, rồi năn nỉ Bối Lệ đi học thay.
Bối Lệ vừa đi làm cả ngày mệt mỏi bước vào lớp, vừa nhìn thấy mấy chữ “Tiết này làm bài kiểm tra nhỏ” trên bảng đen thì mắt tối sầm lại.
Quan Dương Dương gửi tin nhắn an ủi cô.
[Đừng sợ, kiểm tra tại lớp đều được mở tài liệu mà. Tiếng Anh của cậu tốt, cứ đối chiếu với giáo trình mà lật, viết bừa vài chữ là được rồi.]
Bối Lệ: [Tớ đã học buổi nào đâu QWQ vạn nhất không lật thấy thì sao?]
Quan Dương Dương: [Thì tìm bạn học mà chép thôi, đừng sợ, cậu cứ ngồi lui xuống phía dưới ấy. Thầy Dương cũng khá được, chỉ cần cậu đừng làm gì quá đáng thì thầy ấy sẽ nhắm mắt làm ngơ cho thôi.]
Bối Lệ: [OK]
Đã xác định là phải đi chép bài thì cô tuyệt đối không dám làm chuyện đó ngay dưới mí mắt của giáo viên. Cô kiên quyết không ngồi phía trên, nhưng hiện giờ trong lớp đã có khá nhiều sinh viên và những chỗ ngồi tốt đều đã chật kín.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


