Đây là một căn nhà cổ kiểu Pháp, tầng áp mái là không gian chung của mấy nhà, không có người ở. Nhà của Bối Lệ nằm ở tầng ba, ngoài cửa là cầu thang bộ kiểu cũ và ban công, bên trên bày vài chậu hoa trống rỗng với những cây cỏ đã khô héo bên trong.
Hoa quế sắp tàn, vẫn còn vương lại chút hương muộn, Lý Lương Bạch ôm hôn cô rồi xoa xoa dái tai cô.
“Mối quan hệ của em với người trong phòng không tốt à?”
Bối Lệ phản ứng lại ngay: “Trong phòng nào? Người nào trong phòng?”
“Người ở trong phòng đó, Nghiêm Quân Lâm.” Lý Lương Bạch nói:“Dường như em rất không thích anh ta, vừa rồi lúc trò chuyện, em không thèm nhìn anh ta, cũng chẳng chào hỏi một câu.”
“... Chẳng có gì để nói cả.”
Sau khi thốt ra lời đó, Lý Lương Bạch sững người lại, Bối Lệ nhận ra mình thất thố, vội vàng đổi giọng.
“Em đã đóng tiền thuê nhà rồi, vả lại chẳng phải lúc đầu chúng ta đã thỏa thuận rồi sao? Em không thể cứ dùng tiền của anh mãi được... Chúng ta đang yêu nhau, anh đừng làm cho mọi chuyện trở nên kỳ cục.” Bối Lệ nói: “Anh đâu thể nuôi em cả đời được chứ?”
“Thế thì đã sao? Anh không chỉ muốn nuôi em đời này, mà kiếp sau, kiếp sau nữa anh cũng đặt chỗ trước rồi.” Lý Lương Bạch nói: "Được rồi, được rồi, biết là Bối Bối của anh rất có chí khí.”
“Hiện tại ở ngoài một mình, em là con gái mà lại thuê chung phòng với đàn ông thì vẫn có chút nguy hiểm... Thôi được rồi, đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó, anh không nói nữa. Tóm lại, cố gắng ít xảy ra xung đột với anh ta, nếu không vui thì chúng ta lại cùng tìm nhà mới, có được không?”
Bối Lệ gật đầu.
Tiễn Lý Lương Bạch đi dưới ánh trăng, Bối Lệ đứng trên ban công hít thở sâu ba lần rồi mới quay lại mở khóa cửa phòng.
Vì quá căng thẳng nên cô đã bấm sai mật mã ba lần.
Lần thứ tư mật mã vừa bấm được một nửa thì cửa từ bên trong mở ra, Nghiêm Quân Lâm mở cửa nhưng không thèm nhìn cô, anh thản nhiên quay người đi vào bàn ăn ngồi xuống.
Bối Lệ siết chặt nắm đấm.
Nghiêm Quân Lâm ngẩng đầu nhìn cô, vô cùng bình tĩnh nói ra câu đầu tiên với cô sau bao ngày xa cách: “Hóa ra em thích như vậy sao?”
Bối Lệ lập tức đỏ bừng mặt.
“Anh có ý gì? Chúng ta đã chia tay lâu như vậy rồi, tôi thích kiểu đàn ông thế nào, giọng nói ra sao... đều không liên quan đến anh đúng không?” Cô nói: “Anh nhắc lại chuyện này vào lúc này là có ý gì? Anh tưởng tôi vẫn như trước đây sao? Anh tưởng tôi sẽ vì một câu nói của anh mà trở nên kích động à? Anh có phải là quá đề cao sức ảnh hưởng của mình rồi không?”
Nghiêm Quân Lâm đợi cô nói xong mới nhíu mày: “Em đang nói cái gì thế? Lung tung cả lên.”
Anh nhìn quanh một lượt, quan sát căn nhà kiểu Pháp đã có chút dấu vết thời gian này.
“Hóa ra em thích kiểu nhà như thế này sao?” Anh nói: “Trước đây chẳng phải em từng nói, lúc đi thực tập nhất định sẽ thuê một căn nhà có sân vườn à?”
Bối Lệ không nhớ mình đã từng nói câu này.
Số câu cô đã nói với Nghiêm Quân Lâm quá nhiều, không thể nào nhớ kỹ từng câu từng chữ được.
Nghiêm Quân Lâm cầm đũa lên lần nữa, bình thản nói: “Chuyện của chúng ta đã qua lâu như vậy rồi, anh sớm đã quên sạch. Mọi người đều là người trưởng thành cả, em không cần phải căng thẳng như vậy đâu.”
____
“Nghiêm Quân Lâm, anh có thể giúp em theo đuổi Lục Ngữ được không?”
Một buổi hoàng hôn mùa hè tại công viên nhỏ cũ kỹ, lũ chuồn chuồn bay thấp và từ xa vọng lại tiếng nô đùa đuổi bắt của trẻ con.
Bối Lệ ngồi trên xích đu rồi đưa mắt nhìn Nghiêm Quân Lâm đầy mong đợi.
Anh đứng bên cạnh khung xích đu đã hoen gỉ, bóng người ngược sáng nên không nhìn rõ mặt, chỉ thấy anh khẽ nghiêng đầu nhìn cô.
“Quan hệ của hai người tốt như vậy, mà chúng ta cũng thân thiết thế này, tính ra thì em và anh ấy cũng có thể coi là thân thiết rồi còn gì.” Bối Lệ nói: “Chúng ta quen biết nhau lâu như vậy rồi, anh giúp em thêm một lần này nữa thôi được không?”
“Giúp thế nào đây?” Nghiêm Quân Lâm hỏi: “Để một người quen biết em suốt sáu năm đi giúp em theo đuổi một kẻ mà em mới chỉ gặp được hai ngày sao?”
Dừng lại một chút, anh tiếp lời: “Anh thấy em đối xử với anh có hơi quá đáng rồi đấy.”
“Nhưng hai người cùng nhau lớn lên từ nhỏ mà, chắc là sẽ không khó lắm đâu đúng không?” Bối Lệ chắp hai tay lại: “Em xin anh đấy, em chẳng tìm được ai khác cả. Ở đây em chỉ thấy anh là tốt với em nhất thôi...”
Tiếng chuông vào lớp chói tai từ trường trung học bên cạnh vang lên. Reng reng reng, âm thanh ấy làm hai chú chim trắng muốt giật mình bay đi, để lộ chiếc mỏ nhỏ nhắn cùng đôi cánh dài.
Sự chú ý của Bối Lệ liền bị dời đi, cô chỉ tay rồi reo lên: “Mau nhìn kìa, có hạc!”
“Là cò trắng.” Nghiêm Quân Lâm nói: “Ngay cả cò trắng và hạc mà em cũng không phân biệt nổi, thì liệu em có phân biệt được mình thực sự thích ai không?”
“Anh thì hiểu cái gì chứ, đây gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên đấy.” Bối Lệ nói: “Em xin anh, em xin anh mà, giúp em đi nhé, bây giờ em thực sự rất cần anh...”
Ánh mặt trời màu cam sẫm dần lặn xuống và từng chút một bị bóng tối nuốt chửng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

