Bối Lệ nhìn quanh một lượt thì thấy hàng ghế cuối vẫn còn chỗ trống, ở đó chỉ có một người đàn ông đang ngồi lẻ loi trong chiếc áo khoác đen và cúi đầu đọc sách giáo khoa, trông qua là biết ngay kiểu người chăm học rồi.
Đúng là kiểu sinh viên giỏi siêu cấp, ít nói và chỉ biết vùi đầu vào sách vở.
Chốt người này vậy.
Bối Lệ chủ động chào hỏi: “Chào cậu, bạn học.”
Người đàn ông ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn cô một cái rồi không nói gì.
Bối Lệ chắp hai tay lại và khẽ cầu xin: “Bạn học này, lát nữa kiểm tra tại lớp, tớ có thể ngồi cạnh cậu được không? Đến lúc đó, cậu có thể để bài kiểm tra sang phía tớ một chút, một chút xíu thôi cũng được, tớ muốn tham khảo một tí —”
Người đàn ông hỏi: “Cậu muốn chép bài sao?”
Bối Lệ: “Làm ơn đi mà, tớ đang học năm tư rồi, bài kiểm tra này đối với tớ đặc biệt quan trọng.”
Người đàn ông hơi ngả người ra sau, tay đặt lên cuốn sách để lộ ra một chiếc đồng hồ màu bạc trắng.
Công bằng mà nói thì anh ấy trông rất đẹp trai, ngũ quan sắc sảo và ăn mặc hơi chững chạc nhưng cũng không thấy lạc lõng chút nào.
“Ừm.” Người đàn ông gật đầu: “Được thôi.”
Bối Lệ cảm kích nói lời cảm ơn rối rít.
Các sinh viên lục tục kéo vào lớp, nhưng điều kỳ lạ là không có ai ngồi xuống cạnh Bối Lệ và người đàn ông kia cả. Ngay cả hai hàng ghế phía trước cũng trống không, trong khi hàng đầu tiên lại ngồi kín chỗ.
Tiếng chuông vào lớp vang lên, người đàn ông đứng dậy rồi đi vòng qua những chiếc ghế trống bên kia để bước thẳng lên bục giảng.
Dưới cái nhìn bàng hoàng của Bối Lệ, người đàn ông đưa cổ tay lên xem giờ.
“Chào các em.” Anh ấy nói: “Hôm nay chúng ta sẽ có một bài kiểm tra đột xuất tại lớp. Giống như trước đây, đây là bài thi mở và kết quả sẽ được tính vào điểm chuyên cần — Lớp trưởng đâu.”
Lớp trưởng đứng dậy: “Thưa thầy Dương.”
“Phát đề thi xuống đi.” Dương Cẩm Quân đưa túi hồ sơ qua: “Mỗi bộ đề gồm hai tờ, em kiểm tra kỹ số lượng nhé, cảm ơn em.”
Lớp trưởng: “Dạ vâng, thưa thầy.”
Bối Lệ ngồi lẻ loi ở hàng ghế cuối cùng mà cảm thấy trời đất như tối sầm lại hết lần này đến lần khác.
Dương Cẩm Quân bước xuống khỏi bục giảng.
Anh ấy đi về phía hàng ghế cuối.
Rồi vòng qua những chiếc ghế.
Cuối cùng ngồi xuống ngay cạnh Bối Lệ.
Tay anh ấy cầm hai tờ đề thi trắng tinh rồi nhẹ nhàng đẩy về phía cô.
Anh ấy lạnh lùng mở miệng: “Cứ tham khảo đi.”
...
Bối Lệ đã viết kín cả hai tờ đề thi.
Đến mức ngón tay cô cũng mỏi nhừ.
Bối Lệ biết phen này hỏng bét rồi.
Cô đau khổ kể lại chuyện này cho Quan Dương Dương nghe, nhưng Quan Dương Dương lại tỏ ra bình tĩnh hơn cô nhiều.
“Không sao đâu.” Quan Dương Dương nói: “Cậu giúp tớ nên đừng tự tạo áp lực tâm lý lớn như vậy. Đừng sợ, để tớ đi tìm thầy Dương cầu xin một tiếng, thầy ấy chắc cũng không đến mức tuyệt tình như vậy... đâu nhỉ?”
Thật ra chính Quan Dương Dương cũng không chắc chắn, nhưng dù sao chuyện hôm nay cũng không thể trách Bối Lệ được. Đó là lỗi của chính cô ấy và giờ cô ấy phải tự mình gánh chịu — “Cùng lắm thì nửa năm sau tớ đăng ký học lại thôi, lần tới tớ sẽ chọn môn nào dễ qua một chút, sợ cái gì chứ.”
Bối Lệ buồn bã: “Có lẽ tớ thực sự nên đi mua vé số thật rồi.”
Cô ghé vào tiệm dưới lầu mua một tờ vé số cào.
Tin tốt là: trúng thưởng rồi, được mười tệ.
Tin xấu là: một tờ vé số giá tận hai mươi tệ.
Bối Lệ chán nản đi lên lầu, cứ nghĩ đến việc phải sống chung dưới một mái nhà với bạn trai cũ là cô lại càng thấy buồn hơn. Cô ủ rũ đẩy cửa bước vào, tự an ủi bản thân rằng không sao đâu, sẽ không còn chuyện gì tồi tệ hơn thế này nữa.
Những khổ cực hiện tại chẳng qua là để làm nổi bật lên vị ngọt của cuộc sống mà thôi!
Nếu không có đau khổ thì sao có thể thấy được sự quý giá của niềm vui chứ.
Cô đẩy cửa ra.
Trong phòng khách nồng nàn hương thơm thanh khiết của trà xanh, có chút vị đắng hòa lẫn vị chát nhẹ. Nghiêm Quân Lâm đang đứng trên một chiếc thang xếp, anh xắn tay áo lên để thay bóng đèn cho chiếc đèn chính. Bên cạnh anh, Lý Lương Bạch đang giữ thang và trò chuyện phiếm.
“Có phải đàn ông ở thành phố Đồng Đức đều rất giỏi làm việc nhà và sửa chữa đồ đạc không? Trước đây tôi có một người bạn ở Đồng Đức cũng giống như anh vậy, cái gì cũng biết, từ bảo trì đến thay mới đều vô cùng tinh thông.”
Nghiêm Quân Lâm ừ một tiếng rồi lắp bóng đèn vào, anh rũ mắt nhìn về phía Bối Lệ với vẻ mặt không cảm xúc.
Bối Lệ nói: “Mọi người —”
“Hôm nọ thấy máy tính của em cũ rồi nên anh mang cho em một chiếc mới đây.” Lý Lương Bạch mỉm cười: “Vừa hay lại thấy anh Lâm đang thay bóng đèn.”
Anh ấy vẫn đang nói chuyện với Nghiêm Quân Lâm nhưng lại nháy mắt với Bối Lệ: “Bình thường chúng ta ít khi ở phòng khách nên cũng không để ý là bóng đèn có vấn đề — Cảm ơn anh nhé, anh Lâm.”
Nghiêm Quân Lâm bước xuống thang xếp: “Không cần khách sáo.”
Bối Lệ tự an ủi bản thân.
Không sao, không sao cả, mọi chuyện sẽ không thể tệ hơn lúc này được nữa.
— Xem ra Nghiêm Quân Lâm cũng không nói chuyện gì nhiều với Lý Lương Bạch, nếu không thì chắc vừa rồi anh ấy đã trực tiếp xô đổ cái thang xếp đó luôn rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


