Cô không dám tưởng tượng ra cảnh bạn trai hiện tại gặp mặt bạn trai cũ, cảnh tượng đó quá đỗi khủng khiếp, cô thà quay lại công ty tăng ca ngay bây giờ, dù có bị chị Vĩ mắng một tiếng đồng hồ cũng còn tốt hơn là thấy hai người họ đối mặt.
Cô nói: “Công việc là quan trọng nhất, anh mau đi đi.”
Phải nhanh chóng tiễn Lý Lương Bạch đi mới được.
Dù sao cô cũng không có đủ tiền để đuổi Nghiêm Quân Lâm đi, cô không trả nổi tiền bồi thường hợp đồng thuê nhà cho anh.
“Anh có thể bảo bác Ngô qua đó.” Lý Lương Bạch nói: “Phát sốt rồi sao? Mặt em nóng lắm.”
“Bởi vì đột ngột quá, đang mặc đồ ngủ mà lại thình lình gặp phải bạn cùng phòng mới.” Bối Lệ thầm khâm phục khả năng nói dối của mình, lý do này thật là hoàn hảo: “Em thấy xấu hổ quá.”
Cô hoàn toàn không muốn Lý Lương Bạch ở lại qua đêm chút nào nữa.
Nếu có thể, sau này mỗi lần hẹn hò đều ở bên ngoài, tốt nhất là đừng bao giờ để Lý Lương Bạch tới đây nữa.
Khó khăn lắm mới thuyết phục được Lý Lương Bạch, bên ngoài cũng không còn tiếng động gì, Bối Lệ nghĩ bụng chắc hẳn Nghiêm Quân Lâm đã về phòng rồi.
Anh là một người rất giữ kẽ, trong tình cảnh khó xử như hiện tại, chắc chắn anh cũng không muốn tham gia vào.
Lý Lương Bạch cười nói đồ ngủ không có gì xấu hổ cả, trông rất đáng yêu. Anh ấy nhìn Bối Lệ đo nhiệt độ cơ thể, xác định cô không sốt mới chuẩn bị rời đi.
Anh ấy chỉ nghĩ rằng Bối Lệ vẫn còn đang buồn, nên an ủi cô rằng sau khi ăn cơm với gia đình vào cuối tuần, anh ấy sẽ cùng cô đi xem triển lãm.
Đó vốn là một nghệ sĩ mà Bối Lệ rất ngưỡng mộ, tuần trước khi không săn được vé cô đã buồn bã rất lâu, nhưng giờ nghe Lý Lương Bạch nhắc tới, cô cũng chẳng còn tâm trạng để vui mừng, chỉ cố gắng giả vờ tỏ ra hạnh phúc.
Cô hy vọng nụ cười của mình trông không quá giả tạo.
Phòng khách yên tĩnh vô cùng, Bối Lệ thò đầu ra thăm dò trước, ghế sofa không có người, phòng vệ sinh tắt đèn, rất tốt, vô cùng yên tĩnh.
Cô cẩn thận đẩy cửa ra, bước một bước chân, không ngờ lại giẫm trúng một tấm ván gỗ hơi vênh lên, phát ra tiếng “két” một cái—
Giống như vừa mở công tắc của một chiếc hộp nhạc vậy.
Lý Lương Bạch vừa chỉnh lại khuy áo sơ mi vừa bước ra khỏi phòng ngủ của cô.
Nghiêm Quân Lâm bưng một nồi đất bốc khói nghi ngút từ trong bếp đi ra.
Cả hai người đồng thời dừng bước.
Bối Lệ cảm thấy đôi mắt mình lúc này thật là dư thừa.
Lý Lương Bạch lên tiếng trước, sau giây phút bất ngờ liền mỉm cười: “Đây chắc là người bạn cùng phòng mới chuyển đến nhỉ? Chào anh, tôi tên Lý Lương Bạch, là bạn trai của Bối Lệ.”
Nghiêm Quân Lâm không có biểu cảm gì, anh nhìn Bối Lệ rồi lại nhìn anh ấy, sau đó đi tới cạnh bàn ăn, đặt vững nồi đất lên tấm lót cách nhiệt rồi mới đưa tay ra bắt: “Chào anh, Nghiêm Quân Lâm.”
Vẫn là phong cách lời ít ý nhiều như trước đây.
Bối Lệ hy vọng Lý Lương Bạch chưa bao giờ nghe qua cái tên “Nghiêm Quân Lâm” này.
“Cái tên nghe quen tai quá, hình như tôi đã nghe thấy ở đâu rồi thì phải—” Lý Lương Bạch nói: “Anh Nghiêm làm công việc gì thế?”
“Chỉ là một lập trình viên bình thường thôi.” Nghiêm Quân Lâm nói: “Tên tôi cũng khá phổ biến.”
Ánh mắt anh lãnh đạm, giọng điệu bình thản, anh không nhìn Bối Lệ, giống như nhìn một người xa lạ.
Bối Lệ không dám nhìn, cô bắt đầu nhớ cảm giác được tăng ca rồi.
Tại sao chị Vĩ không gọi điện bảo cô về công ty vào lúc này chứ?
— Thậm chí shipper gọi điện cũng được, chỉ cần giải cứu cô khỏi nơi này, dù là điện thoại quấy rối thì bây giờ cô cũng có thể tán gẫu với đối phương cả nửa tiếng đồng hồ.
Lý Lương Bạch vốn nhạy bén, anh ấy nhìn Nghiêm Quân Lâm rồi lại nhìn Bối Lệ, mỉm cười hỏi: “Anh Nghiêm là người ở đâu? Trông không giống người miền Nam cho lắm.”
“Người miền Bắc.” Nghiêm Quân Lâm nói: “Thành phố Đồng Đức, một nơi nhỏ bé thôi.”
Lý Lương Bạch ngạc nhiên: “Trùng hợp quá, cùng quê với Bối Bối rồi.”
Nghiêm Quân Lâm vô cảm hỏi lại: “Bối Bối?”
Lý Lương Bạch mỉm cười ôm lấy vai Bối Lệ: “Bối Lệ, đó là tên gọi ở nhà của bạn gái tôi.”
Bối Lệ nặn ra một nụ cười gượng gạo.
Ánh mắt cô vô định, không muốn nhìn rõ biểu cảm của Nghiêm Quân Lâm.
Tốt nhất là hôm nay cô không nhìn thấy, không nghe thấy và cũng không chạm vào bất cứ thứ gì.
Nghiêm Quân Lâm nói: “Quen nhau bao nhiêu năm nay, sao tôi lại không biết em còn có tên gọi ở nhà là Bối Bối nhỉ?”
Bối Lệ nói: “Em cũng vừa mới biết thôi...”
“Cũng không hẳn là bạn bè.” Nghiêm Quân Lâm kiệm lời: “Bạn học cũ.”
Lý Lương Bạch buông Bối Lệ ra, nụ cười càng thêm nhiệt tình: “Đã quen biết nhau thì tốt quá rồi. Bối Lệ nhát gan lắm, trước đây để cô ấy ở một mình ở đây tôi cứ lo mãi, sợ cô ấy sợ hãi. Sau đó nghe nói có bạn cùng phòng tôi lại càng lo hơn, sợ cô ấy không xử lý tốt các mối quan hệ cá nhân — hai người là đồng hương, là bạn học, lại còn quen biết nhau, ở đây có thể hỗ trợ lẫn nhau, tôi cũng yên tâm hơn nhiều.”
Nghiêm Quân Lâm “ừm” một tiếng, làm một cử chỉ mời mọc: “Cơm làm xong rồi, cùng ăn không?”
Lý Lương Bạch mỉm cười khéo léo từ chối, nói rằng vẫn còn việc phải bận.
Lời mời mang tính xã giao này phải đi kèm với một lời từ chối uyển chuyển mới đúng điệu, màn chào hỏi kết thúc, chân của Bối Lệ cũng tê dại y như trái tim cô vậy.
Cô đành bấm bụng tiễn Lý Lương Bạch ra cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

