Úc Đình Quân cũng khó lòng giải thích được bản thân mình đang làm cái gì.
Trong đầu anh lúc này chỉ toàn là cảnh tượng vừa nhìn thấy khi đẩy cửa bước vào, đó là Vân Sơ vẫn còn ở trong văn phòng và đang nằm ngủ trên ghế sofa.
Trí óc tạm dừng hoạt động trong hai giây, Úc Đình Quân nhìn về phía Úc Dật Minh rồi lên tiếng: "Con đột nhiên nhớ ra một chuyện."
Úc Dật Minh nhìn anh với vẻ mặt vô cảm.
Úc Đình Quân cố tỏ ra bình tĩnh: "Con còn một cuộc họp phải tham gia."
Nói xong lời này, anh nhìn cha mình với vẻ đầy hối lỗi rồi nói thẳng: "Ba, có chuyện gì thì để lần sau chúng ta nói được không ạ?"
"?"
Úc Dật Minh sững người, ông hơi nhíu mày nhìn anh, rõ ràng là không tin: "Họp hành gì chứ?"
Úc Đình Quân tiện miệng nói đại ra một cái tên.
Úc Dật Minh đã giao lại công ty cho anh từ mấy năm trước, ngoại trừ những cuộc họp và quyết định quan trọng thì bình thường ông không mấy khi can thiệp vào việc của công ty nữa.
Vì vậy, cuộc họp mà Úc Đình Quân vừa nhắc tới đúng là có thật, chỉ là việc anh có đi hay không cũng chẳng sao cả.
"Ngay bây giờ sao?" Úc Dật Minh vẫn nửa tin nửa ngờ.
Úc Đình Quân ừ một tiếng rồi hơi nghiêng người: "Con cũng vừa mới nhớ ra."
Để tránh bị Úc Dật Minh hỏi thêm, Úc Đình Quân nói tiếp: "Ba về nói với mẹ giúp con một tiếng, hôm nay con phải họp nên ngày mai con mới về ăn cơm tối được."
Nhắc đến chuyện về nhà ăn cơm tối, sự chú ý của Úc Dật Minh quả nhiên đã bị dời đi đôi chút.
Ông hơi nâng mắt, có chút bất ngờ nhìn về phía Úc Đình Quân: "Con chắc chứ?"
"Vâng." Úc Đình Quân rũ mắt: "Ba cứ nói với mẹ con một tiếng là được."
Ánh mắt Úc Dật Minh sâu thẳm nhìn anh một hồi rồi mới đáp: "Được rồi."
Nhận được câu trả lời của Úc Dật Minh, Úc Đình Quân khẽ gật đầu: "Vậy hôm nay con không tiếp ba được rồi, con phải đi họp đây."
Úc Dật Minh: "..."
Ông im lặng trong giây lát, chậm rãi dời tầm mắt từ trên người Úc Đình Quân sang cánh cửa văn phòng đang đóng chặt.
Một lúc sau, Úc Dật Minh mới mở miệng gọi: "Úc Đình Quân."
Úc Đình Quân mang vẻ mặt nghiêm túc, biểu cảm thản nhiên hỏi: "Ba còn chuyện gì cần dặn dò nữa ạ?"
Úc Dật Minh nhìn anh, định nói gì đó rồi lại thôi.
Cuối cùng ông vẫn không vạch trần anh: "Không có gì, tối mai nhớ về sớm một chút."
Úc Đình Quân hơi ngẩn ra rồi đáp lại: "Con biết rồi."
Úc Dật Minh nói chuyện đi muộn không có lần sau, nhưng thực chất là chuyện gì thì cả hai cha con đều hiểu rất rõ, chỉ là không ai nói toạc ra mà thôi.
Nghĩ đến đây, Úc Đình Quân thu hồi suy nghĩ và dời ánh mắt sang cánh cửa văn phòng.
Anh đưa tay lên day day chân mày, lúc này mới đẩy cửa bước vào một lần nữa.
Khi anh đẩy cửa vào lần nữa, người đang nằm trên ghế sofa đã tỉnh giấc.
Bốn mắt nhìn nhau.
Úc Đình Quân hơi nhướng mày, thấp giọng hỏi: "Em tỉnh rồi à?"
Vân Sơ ừ một tiếng rồi nói thật: "... Tiếng đóng cửa của anh lớn quá."
Cô muốn không tỉnh cũng khó.
Úc Đình Quân: "..."
Anh mỉm cười rồi bước chân tiến lại gần cô: "Sao em không vào phòng nghỉ mà ngủ?"
Bên trong văn phòng của Úc Đình Quân có một phòng nghỉ riêng biệt, những lúc công việc bận rộn anh thường sẽ ngủ lại công ty.
Khi buổi trưa quá mệt mỏi, anh cũng sẽ vào phòng nghỉ chợp mắt khoảng nửa tiếng đồng hồ.
Mặc dù Vân Sơ ít khi đến công ty nhưng cô đã từng vào phòng nghỉ đó của Úc Đình Quân và cũng đã từng ngủ ở bên trong.
Chính vì vậy nên Úc Đình Quân mới hỏi cô như vậy.
Vân Sơ ừ một tiếng rồi khẽ nói: "Em không nghĩ là mình lại ngủ quên mất."
Nếu cô biết mình thật sự sẽ ngủ thiếp đi, cô đã vào phòng nghỉ rồi.
Úc Đình Quân nhìn dáng vẻ đầy phiền muộn của cô, khẽ nhếch môi: "Em mệt rồi sao?"
"... Một chút ạ." Vân Sơ nói thật lòng, cô ngước mắt nhìn anh, mím môi hỏi: "Vừa rồi anh nói chuyện gì ở bên ngoài thế?"
Tiếng đóng cửa của Úc Đình Quân, Vân Sơ có nghe thấy, nhưng cô không thể nghe rõ cuộc trò chuyện ở bên ngoài.
Khả năng cách âm của văn phòng Úc Đình Quân vô cùng tốt, khi cửa đóng lại thì mọi tiếng ồn ào náo nhiệt bên ngoài đều sẽ biến mất.
Úc Đình Quân hơi bất ngờ khi Vân Sơ hỏi chuyện này, anh rũ mắt nhìn cô một lát rồi thấp giọng nói: "Không có gì đâu, chỉ là bàn bạc chút chuyện thôi."
Vân Sơ "ồ" một tiếng và không hỏi thêm gì nữa.
Vẫn chưa đến giờ tan làm, Úc Đình Quân hỏi Vân Sơ có muốn vào phòng nghỉ ngủ thêm một lát không, vì anh vẫn còn công việc cần xử lý.
Ban đầu Vân Sơ định từ chối, nhưng khi lời từ chối đã đến bên miệng thì cô lại đồng ý.
Cô không còn buồn ngủ nữa nhưng cô cảm thấy bây giờ mình rời đi thì không thích hợp cho lắm, mà nếu ở lại văn phòng của Úc Đình Quân thì lại ảnh hưởng đến việc anh làm việc.
Hơn nữa, trợ lý của anh cứ ra vào liên tục, cô ngồi bên cạnh như vậy cũng không được tốt lắm.
"Vậy em vào trong nghỉ ngơi một lát." Vân Sơ nói.
Úc Đình Quân đáp lời, ánh mắt anh nóng bỏng nhìn cô chăm chú, giọng nói trầm thấp: "Anh sẽ xử lý xong nhanh thôi."
Vân Sơ sững lại rồi khẽ ừ một tiếng: "Cũng không gấp gáp đến thế đâu."
Úc Đình Quân bật cười, khóe môi hơi nhếch lên: "Đi đi, có cần gì thì gọi anh."
Vân Sơ: "... Vâng."
-
Vân Sơ đi vào phòng nghỉ, Úc Đình Quân đứng yên tại chỗ khoảng nửa phút rồi mới quay trở lại bàn làm việc.
Anh bảo Du Hướng Văn mang những tài liệu cần ký vào, xử lý xong là anh muốn tan làm.
Du Hướng Văn mang tài liệu tới, lúc đặt xuống cậu ấy nhìn về phía phòng nghỉ cách đó không xa, vẻ mặt đầy do dự: "Sếp Úc."
Úc Đình Quân: "Nói đi."
Du Hướng Văn ngập ngừng: "Lúc Chủ tịch Úc rời đi có nói chuyện với tôi vài câu."
"..." Úc Đình Quân cúi đầu lật xem tài liệu, thái độ thản nhiên: "Ông ấy hỏi cậu cái gì?"
Du Hướng Văn im lặng một chút: "Ông ấy hỏi tôi dạo này anh đang bận rộn chuyện gì."
Úc Đình Quân: "Cậu trả lời thế nào?"
"Tôi nói là bận việc công ty." Du Hướng Văn trả lời.
Úc Đình Quân ngước mắt: "Sau đó thì sao?"
Du Hướng Văn: "Ông ấy nói gần đây công ty bận rộn đến thế sao, trước đây ông ấy chưa từng thấy công ty có nhiều việc như vậy."
Úc Đình Quân: "..."
Anh ký tên mình vào bản tài liệu này rồi khẽ nhếch môi: "Hết rồi à?"
Du Hướng Văn ừ một tiếng, dừng lại một chút rồi nói: "Sếp Úc, tôi thấy—"
Úc Đình Quân ngước mắt nhìn cậu: "Cứ nói thẳng đi."
"Tôi thấy hình như Chủ tịch Úc đã biết chuyện của cô Vân rồi." Du Hướng Văn đắn đo một hồi nhưng vẫn không quên nhắc nhở Úc Đình Quân.
Nghe vậy, Úc Đình Quân vô cùng bình tĩnh đáp lại: "Tôi biết rồi."
Du Hướng Văn ngẩn người: "Cái gì cơ?"
Úc Đình Quân: "Ông ấy biết chuyện thì có gì lạ sao?"
Úc Dật Minh mà không biết đến nhân vật như Vân Sơ thì mới là chuyện lạ.
Chuyện của Úc Đình Quân và Vân Sơ, anh vốn không hề cố ý giấu giếm.
Anh chỉ là chưa để Vân Sơ chính thức gặp mặt Úc Dật Minh và những người khác, bởi vì tạm thời vẫn chưa có sự cần thiết đó.
Còn về việc đám người Úc Dật Minh làm sao biết được về Vân Sơ, Úc Đình Quân hoàn toàn không tò mò.
Dù sao anh và Vân Sơ ở bên nhau cũng không phải là thời gian ngắn, bọn họ chỉ cần thăm dò điều tra một chút là sẽ biết hết thôi.
Bị Úc Đình Quân nói như vậy, Du Hướng Văn liền im lặng.
Không nói gì vài giây, cậu ấy mới hỏi: "Anh không sợ Chủ tịch Úc và những người khác—"
Những lời phía sau, cậu không nói ra nhưng Úc Đình Quân cũng hiểu ý của cậu ấy. Úc Dật Minh và Tần Phương Nghi, bao gồm cả nhà họ Úc, đều có vẻ như không thể chấp nhận Vân Sơ.
"Sợ cái gì chứ?" Úc Đình Quân cảm thấy câu hỏi này của cậu ấy thật đáng cười, anh khẽ nhướn mày, giọng điệu bình thản nói: "Mọi chuyện còn chưa đâu vào đâu cả, không có gì phải sợ."
Du Hướng Văn: "..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
