Nghe Úc Đình Quân nói vậy, Du Hướng Văn cũng không nói thêm gì nữa.
Sếp còn chẳng lo lắng hay sợ hãi gì, dường như việc cậu thay sếp sốt sắng trước là điều không cần thiết cho lắm.
Nghĩ vậy, Du Hướng Văn gật đầu rồi không hỏi gì thêm.
Úc Đình Quân cũng nhanh chóng ký xong tập tài liệu rồi đưa cho cậu ấy và bảo: "Còn việc gì cần xử lý thì cứ mang qua đây, một lát nữa tôi sẽ đi."
Du Hướng Văn khẽ gật đầu: "Tôi rõ rồi."
"..."
Trong khi Úc Đình Quân bận rộn ở bên ngoài, Vân Sơ lại ngồi thẫn thờ trong phòng nghỉ.
Vốn dĩ cô định chợp mắt thêm một lát nhưng sau khi bị đánh thức thì rất khó ngủ lại, hơn nữa cô đoán anh cũng không bận quá lâu nên dù có ngủ cũng chẳng được bao nhiêu.
Sau khi cân nhắc một hồi, Vân Sơ quyết định từ bỏ ý định đi ngủ.
Phòng nghỉ bên trong văn phòng của Úc Đình Quân tuy không lớn nhưng lại đầy đủ tiện nghi.
Cô quan sát một vòng rồi quyết định ra ngoài tìm một cuốn sách để đọc cho khuây khỏa.
Nhưng khi vừa đi tới cửa, Vân Sơ lại quay bước trở lại.
Thôi bỏ đi.
Cô chẳng mấy hứng thú với những cuốn sách trong phòng làm việc của Úc Đình Quân và cũng chẳng thể nào đọc vào được.
Cảm thấy quá buồn chán, cuối cùng Vân Sơ lấy điện thoại ra để giết thời gian.
Ngay khi vừa cầm lên, cô đã thấy tin nhắn của Dương Khả Giai gửi tới, đó là ảnh chụp những bức tranh trang trí bị phía Triệu Minh Kiệt từ chối.
Tranh đã hoàn thiện mà bên Triệu Minh Kiệt không nhận, họ chỉ còn cách rao bán trên mạng hoặc trưng bày tại studio để tìm khách mua.
Studio của Vân Sơ có một tài khoản Weibo và thường xuyên cập nhật những bức tranh trang trí mới, cũng có một số người mua liên hệ trực tiếp với cô qua mạng để giao dịch.
Nhìn những bức ảnh Dương Khả Giai chụp, Vân Sơ khẽ nhướng mày rồi đưa ra vài lời góp ý cho hai bức trong số đó.
Dương Khả Giai trả lời: "Vâng ạ, em đi sửa lại ngay đây!"
Vân Sơ: "Ừm, sửa xong thì gửi cho chị để chị đăng Weibo."
Dương Khả Giai: "Ơ? Giờ này chị không bận ạ?"
Thông thường việc cập nhật Weibo đều do Dương Khả Giai phụ trách.
Cô ấy là trợ lý của Vân Sơ nên chuyên đảm nhận những công việc lặt vặt này.
Vân Sơ: "Không bận, hiện tại chị đang rất rảnh."
Dương Khả Giai: "Vâng ạ, vậy lát nữa em gửi cho chị nhé."
Vân Sơ: "Được."
Đợi một lát, Dương Khả Giai gửi lại những bức ảnh đã được chụp và chỉnh sửa kỹ càng cho Vân Sơ.
Gửi xong, cô ấy mới nhớ ra rồi hỏi: "Chị Vân Sơ ơi, chị còn nhớ mật khẩu tài khoản của studio không ạ?"
Thấy câu hỏi này, Vân Sơ có chút lúng túng: "Trước đây chị từng đăng nhập rồi, chắc vẫn còn lưu lịch sử đấy."
Dương Khả Giai: "Vậy chị cứ xem thử đi, nếu không có thì em gửi lại cho."
Vân Sơ dở khóc dở cười, cảm thấy hơi chột dạ mà nhắn lại: "Được."
Sự thật là cô chẳng mấy khi để mắt tới tài khoản của studio, lần cuối cô đăng nhập cũng đã là chuyện của nửa năm trước rồi.
Đúng như dự đoán của Dương Khả Giai, lịch sử đăng nhập trên điện thoại của Vân Sơ đã hết hạn từ lâu.
Vân Sơ không còn cách nào khác, đành phải hỏi cô ấy tài khoản mật khẩu để đăng nhập lại.
Sau khi vào được tài khoản, cô cũng không vội vàng đăng nội dung mới ngay.
Cô lướt xem sơ qua một lượt, thấy dưới những bài đăng cũ có khá nhiều bình luận và không ít tin nhắn riêng chưa được phản hồi.
Vân Sơ xem qua các bình luận trước rồi mới mở phần tin nhắn riêng ra.
Nội dung tin nhắn đa phần đều tương tự nhau, người thì hỏi giá tranh, người hỏi địa chỉ studio, còn có người xin phương thức liên lạc.
Thực ra những thông tin này đều có ghi rõ ở trang chủ nhưng vẫn có một số khách hàng không để ý kỹ.
Đang lúc rảnh rỗi, Vân Sơ bắt đầu kiên nhẫn trả lời từng tin nhắn một.
Sau khi trả lời hết các tin nhắn trong vòng một tuần trở lại đây, Vân Sơ mới bắt đầu đăng tải nội dung mới.
Điều khiến cô có chút bất ngờ là bài viết mới chỉ đăng được chưa đầy hai phút đã có hơn hai mươi lượt bình luận.
Vân Sơ nhấn vào xem rồi chọn lọc vài bình luận từ trên xuống dưới để phản hồi.
Bất chợt, cô nhìn thấy một bình luận không mấy liên quan đến bản thân bức tranh.
Một cư dân mạng có cùng địa chỉ IP hỏi cô rằng người vẽ tranh là nam hay nữ.
Vân Sơ suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Là nữ."
Ngay sau khi cô vừa phản hồi, đối phương lại hỏi tiếp: "Có phải giáo viên tốt nghiệp từ Học viện Mỹ thuật không ạ?"
Nhìn câu hỏi này, Vân Sơ cân nhắc vài giây rồi vẫn trả lời là đúng. Cô thực sự tốt nghiệp từ Học viện Mỹ thuật, điều này cho cư dân mạng biết cũng không có vấn đề gì.
Trả lời xong, Vân Sơ tiếp tục phản hồi bình luận của những người khác.
Đến khi trả lời gần xong, cô mới phát hiện người dùng cùng IP kia đã gửi tin nhắn riêng cho mình để hỏi địa chỉ studio. Người đó nói rằng cô ấy rất hứng thú với tác giả của những bức tranh này và muốn đến tận nơi để tham quan.
Vân Sơ không nghĩ ngợi nhiều mà trực tiếp gửi địa chỉ studio cho đối phương.
Gửi xong, cô cũng không đợi người đó trả lời mà thoát khỏi Weibo luôn.
Sau khi thoát ra, cô nhắn cho Dương Khả Giai một tiếng về tình hình trên mạng rồi đặt điện thoại xuống.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.
Vân Sơ khẽ ngước mắt lên, bắt gặp ánh nhìn của người vừa đẩy cửa bước vào.
Thấy cô đang ngồi bên bàn đọc sách, Úc Đình Quân nhướng mày rồi dịu giọng hỏi: "Sao em không ngủ?"
Vân Sơ nhìn anh rồi bình thản đáp: "Em hết buồn ngủ rồi."
Cô dừng lại một chút rồi hỏi một cách tự nhiên: "Anh bận xong rồi à?"
Úc Đình Quân khẽ gật đầu, anh nheo mắt nhìn cô vì cảm thấy tâm trạng của Vân Sơ có chút gì đó không ổn.
Nhưng cụ thể là không ổn ở chỗ nào, nhất thời Úc Đình Quân cũng không cảm nhận rõ được.
Im lặng vài giây, anh lên tiếng: "Em có chỗ nào không khỏe à?"
"?"
Câu hỏi này có phần kỳ lạ khiến Vân Sơ ngơ ngác nhìn anh: "Cái gì cơ?"
Chỗ nào không khỏe là sao?
Úc Đình Quân khẽ cụp mắt: "Không có gì."
Vân Sơ đầy vẻ thắc mắc.
Úc Đình Quân đưa tay khẽ sờ mũi: "Giờ chúng ta đi nhé?"
"Anh bận xong thì đi thôi." Vân Sơ trả lời.
Úc Đình Quân đáp một tiếng rồi sải bước về phía cô, đưa tay kéo cô đứng dậy khỏi ghế: "Xong rồi."
Khi hai người rời khỏi văn phòng, đội ngũ trợ lý của Úc Đình Quân vẫn đang phải tăng ca.
Vân Sơ nhìn qua một lượt rồi đợi đến khi bước vào thang máy cùng anh mới lên tiếng hỏi: "Mọi người đều đang tăng ca, anh là sếp mà lại về vào giờ này thì liệu có thích đáng không?"
Úc Đình Quân nhìn cánh cửa thang máy đang khép lại rồi nghiêng đầu nhìn cô hỏi: "Có gì mà không thích đáng?"
Vân Sơ thầm nghĩ, chỗ nào cũng không thích đáng hết.
Nhìn thấy sự thay đổi biểu cảm trên gương mặt cô, Úc Đình Quân mỉm cười nhạt rồi nói một cách đầy lý lẽ: "Anh là sếp mà."
Sếp về sớm một chút cũng là chuyện bình thường thôi.
Nghe vậy, Vân Sơ hơi nghẹn lời, cô định nói gì đó nhưng lại thấy anh nói cũng có lý.
Hơn nữa, dường như hôm nay cô cũng không có tư cách để đánh giá việc anh tan làm đúng giờ, bởi vì cả buổi chiều nay cô còn chẳng thèm tới studio nữa là.
Nghĩ đến đây, Vân Sơ lầm bầm đáp: "Úc tổng nói rất có lý."
Úc Đình Quân: "..."
Anh nhìn Vân Sơ rồi khẽ nhướng mày: "Vân Sơ."
Vân Sơ: "Dạ?"
Cô thản nhiên nhìn anh.
Úc Đình Quân nhìn gương mặt đang ở ngay sát gần mình, khóe môi khẽ cong lên: "Sao anh cứ cảm thấy em đang nói mỉa mai anh thế nhỉ?"
"?"
Nghe câu này, Vân Sơ chỉ biết kêu oan.
Cô nhất thời nghẹn lời rồi bất lực lườm anh một cái: "Em không có."
Cho dù có thật thì cô cũng chẳng đời nào thừa nhận.
Úc Đình Quân đón nhận cái nhìn đầy trách cứ của cô rồi âm thầm bật cười.
Cả hai đều không phải kiểu người tính tình trẻ con, Vân Sơ đã nói không có thì nghĩa là không có, anh cũng không truy hỏi thêm nữa.
Đến bãi đậu xe dưới tầng hầm, Úc Đình Quân nhìn về phía xe của Vân Sơ đang đỗ không xa rồi bước tới chỗ xe mình dặn dò tài xế để bác ấy về trước. Anh sẽ tự lái xe của Vân Sơ về.
Sau khi tài xế đi khỏi, Vân Sơ đưa chìa khóa xe cho Úc Đình Quân.
Lên xe rồi nhưng anh cũng không vội vã nổ máy rời đi mà hỏi Vân Sơ trước: "Tối nay em muốn ăn gì?"
Vân Sơ ngẩn ra: "Không về nhà ăn ạ?"
Úc Đình Quân ngước mắt nhìn cô và bảo: "Chúng ta ăn ở ngoài."
Vân Sơ ồ lên một tiếng: "Vậy thì đến nhà hàng 'Lệ Chi' đi."
Cũng đã một thời gian cô và anh không ghé qua quán đó rồi.
Vân Sơ rất thích nhà hàng này, hồi nó mới khai trương, có tuần cô còn tới đó ba bốn lần liền.
Úc Đình Quân không hề ngạc nhiên khi cô chọn 'Lệ Chi', anh mỉm cười: "Được."
Trên đường đi, Úc Đình Quân gọi điện cho quản lý nhà hàng để họ chuẩn bị trước những món mà hai người muốn ăn.
Đang giờ tan tầm nên đường phố có chút đông đúc.
Khi Vân Sơ và Úc Đình Quân đến được 'Lệ Chi' thì cũng đã gần bảy giờ tối.
Vừa đỗ xe xong, hai người còn chưa kịp bước vào nhà hàng, anh đã bị ai đó gọi lại.
"Úc tổng."
Cả hai quay đầu lại, thấy một người đàn ông và một người phụ nữ đang đứng cách đó không xa.
Người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề, vóc dáng không cao, đeo kính và có gương mặt trông khá đôn hậu, tuổi tác có vẻ đã lớn. Còn người phụ nữ đứng bên cạnh ông ta, trông vừa trẻ trung lại vừa xinh đẹp.
Vân Sơ liếc nhìn một cái rồi khẽ rũ mắt, nhìn lướt qua cánh tay họ đang khoác vào nhau.
Chỉ trong một giây, cô đã dời tầm mắt đi chỗ khác.
"Giám đốc Lý." Úc Đình Quân lên tiếng đáp lại.
Người đàn ông tên Giám đốc Lý mỉm cười rồi bước lại gần hai người, nhẹ nhàng nói: "Tôi cứ ngỡ là mình nhìn nhầm, không ngờ hôm nay lại có thể gặp được Úc tổng ở đây."
Úc Đình Quân khẽ gật đầu.
Đối phương tỏ ra rất thân thiết, ông ta thành thục rút bao thuốc lá ra định mời Úc Đình Quân.
Úc Đình Quân trực tiếp từ chối: "Hôm nay tôi không hút thuốc."
Đối phương thoáng ngẩn ra, bấy giờ mới chuyển tầm mắt sang nhìn Vân Sơ. Sau đó, ông ta bật cười đầy ẩn ý rồi cất bao thuốc đi: "Úc tổng đúng là một quý ông lịch thiệp."
Úc Đình Quân mỉm cười nhạt mà không đáp lời.
Bản thân anh cũng không phải người nghiện thuốc lá, cộng thêm việc Vân Sơ không thích mùi khói thuốc nên anh lại càng ít hút hơn.
Bị từ chối nhưng đối phương cũng không hề cảm thấy ngượng ngùng.
Ông ta nhìn Úc Đình Quân rồi nhẹ giọng mời: "Hiếm khi gặp được nhau thế này, tối nay chúng ta cùng ăn một bữa nhé?"
Khi đưa ra lời mời này, Giám đốc Lý không nghĩ rằng Úc Đình Quân sẽ từ chối. Tuy bối cảnh của Úc Đình Quân sâu không lường được nhưng suy cho cùng mọi người đều là dân làm ăn cả.
Hơn nữa, phía Úc Đình Quân dạo gần đây cũng đang trao đổi về việc hợp tác với công ty của ông ta.
Chỉ là vị Giám đốc Lý này vẫn chưa thực sự hiểu rõ về Úc Đình Quân.
Nếu chỉ có một mình, anh đi ăn với ai cũng chẳng quan trọng, nhưng hôm nay anh đi cùng Vân Sơ, nên dù cô có đồng ý đi chăng nữa, anh cũng sẽ không chấp thuận.
Chẳng chút do dự, Úc Đình Quân đã lên tiếng từ chối.
"Thôi để sau đi." anh nhìn vị Giám đốc Lý trước mặt rồi bảo: "Hôm nay tôi có chút không tiện."
Giám đốc Lý sững lại một chút rồi cười gượng gạo, nhìn Vân Sơ vẫn luôn giữ im lặng nãy giờ với vẻ không cam lòng: "Được thôi, vậy thì hẹn lần sau."
Úc Đình Quân khẽ gật đầu: "Chúng tôi xin phép vào trước."
Dứt lời, Úc Đình Quân không trò chuyện thêm với Giám đốc Lý nữa mà hơi nghiêng người, dịu giọng nói với Vân Sơ: "Đi thôi."
Hai người cùng bước vào nhà hàng, quản lý cũng lập tức ra đón tiếp ngay từ những giây đầu tiên.
"Chào Úc tổng, chào Vân tiểu thư."
Sau khi chào hỏi xong, họ đi thẳng về phía phòng bao riêng của mình.
Vừa ngồi xuống trong phòng bao không lâu, thức ăn đã được bưng lên.
Cả Úc Đình Quân và quản lý nhà hàng đều nắm rõ khẩu vị của Vân Sơ nên trong lúc hai người đang trên đường tới, phía nhà bếp đã bắt đầu chuẩn bị.
Do bữa trưa ăn hơi muộn nên giờ Vân Sơ vẫn chưa thấy đói lắm.
Cô cầm đũa lên rồi chậm rãi bắt đầu ăn.
Nhìn thấy tốc độ ăn uống của cô, Úc Đình Quân lên tiếng hỏi: "Em không đói à?"
"Vâng." Vân Sơ thành thật trả lời: "Trưa nay em ăn hơi muộn."
Nhắc đến bữa trưa, Úc Đình Quân liếc nhìn cô rồi dường như vô tình hỏi: "Ăn lẩu đến mức no căng bụng luôn à?"
Vân Sơ gật đầu xác nhận.
Úc Đình Quân đã hiểu ra, anh thuận miệng nói: "Người bạn mới ở nước ngoài về à?"
"..."
Thông thường chỉ có những người bạn từ nước ngoài trở về mới chọn ăn lẩu ngay sau khi vừa hạ cánh. Ban đầu Úc Đình Quân cũng không rõ quy luật này cho lắm.
Bởi lẽ anh chẳng mấy khi đi ăn lẩu.
Nhưng lần trước khi Chi Tiếu Văn đi công tác ở nước ngoài về cũng đã hẹn Vân Sơ đi ăn lẩu.
Lúc đó Úc Đình Quân có hỏi sao lại đi ăn món đó.
Vân Sơ kể với anh rằng những người đi xa lâu ngày khi về nước đều rất thèm lẩu.
Nghe câu hỏi của Úc Đình Quân, Vân Sơ ngước mắt nhìn anh.
Bốn mắt nhìn nhau.
Úc Đình Quân nhướng mày rồi thản nhiên hỏi: "Sao vậy?"
Vân Sơ quan sát vẻ mặt của anh, không chắc là do anh đoán được điều gì hay chỉ vô tình hỏi vậy thôi.
Im lặng một thoáng, Vân Sơ khẽ mím môi rồi ậm ừ đáp một tiếng.
Nhận được câu trả lời khẳng định của Vân Sơ, Úc Đình Quân khẽ nheo mắt lại, anh cúi đầu hỏi: "Cô Trang về nước rồi à?"
"..." Đã lâu không nghe thấy cách xưng hô này, Vân Sơ thoáng ngẩn người một lát mới đáp: "Không phải."
Cô Trang mà Úc Đình Quân nhắc tới chính là một người bạn khác của Vân Sơ.
Bạn bè của cô không nhiều, ngoài Chi Tiếu Văn có quan hệ thân thiết ra thì chỉ có Trang Như Mạn đang ở nước ngoài, cùng với những người như Tư Niệm mà cô quen biết qua chỗ anh.
Để tránh việc Úc Đình Quân tiếp tục hỏi, Vân Sơ liền nói: "Anh quan tâm đến người bạn về nước của em làm gì thế?"
Úc Đình Quân: "..."
Anh bị câu nói của Vân Sơ làm cho nghẹn lời, vốn định nói rằng người mà anh quan tâm không phải là người bạn đó, mà điều anh thực sự quan tâm là rốt cuộc ai mới là kẻ có thể khiến cô bỏ cả giờ làm việc để ra tận sân bay đón như vậy.
Câu chuyện đến nước này khiến cả hai đều rơi vào im lặng.
Bất chợt, Úc Đình Quân khẽ nhếch môi rồi hỏi: "Anh không thể quan tâm sao?"
Vân Sơ không ngờ anh lại trả lời mình như vậy.
Cô ngẩn người ra, đôi môi khẽ mấp máy: "Không phải."
Đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Úc Đình Quân, Vân Sơ bỗng cảm thấy có chút chột dạ.
Cô khẽ mím môi, cúi đầu nói: "Dù sao cũng không phải là người mà anh đang nghĩ đâu."
"Hửm?" Nghe cô nói vậy, sắc mặt Úc Đình Quân bỗng trở nên lạnh lùng, anh khẽ cười nhạt một tiếng, ánh mắt khóa chặt lấy Vân Sơ rồi chậm rãi lên tiếng: "Vân Sơ."
Vân Sơ bị anh nhìn chằm chằm đến mức hơi thở cũng trở nên gấp gáp, cô biết rõ mình đã lỡ lời. Đôi hàng mi run rẩy, cô mở miệng khẽ hỏi: "Gì ạ?"
Úc Đình Quân nhìn xoáy vào cô, giọng điệu trầm xuống: "Em thấy người mà anh đang nghĩ đến là ai?"
Lời tác giả:
----------------------
Vân Sơ: Tự anh biết mà.
Úc tổng: Em vẫn còn đang nghĩ đến hắn ta!
Vân Sơ: ...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
