Bốn mắt nhìn nhau.
Vân Sơ ngẩn người khi bắt gặp những ánh mắt đang lấp lánh ánh sáng hóng hớt, khiến cô nhất thời chỉ muốn rời đi ngay lập tức.
Ý nghĩ này vừa mới lóe lên, còn chưa kịp thực hiện thì Úc Đình Quân đã tỉnh táo lại trước. Anh dời tầm mắt đang đặt trên người cô sang hướng khác.
Anh khẽ thu lại tinh thần rồi giữ vẻ mặt không đổi mà ném tập tài liệu đang cầm trên tay cho Du Hướng Văn, trầm giọng nói: "Bảo bọn họ làm lại đi."
Du Hướng Văn: "... Vâng ạ."
Úc Đình Quân ừ một tiếng: "Đi làm việc đi."
Mọi người lập tức giải tán, ai nấy đều quay trở về vị trí làm việc của mình.
Sau khi mọi người tản ra, Úc Đình Quân mới bước lại gần Vân Sơ. Anh dừng lại trước mặt cô vài giây rồi nói: "Vào văn phòng đi."
Vân Sơ khẽ ừ một tiếng, đi theo sau lưng Úc Đình Quân vào trong phòng làm việc.
Cánh cửa văn phòng mở ra rồi lại đóng lại, ngăn cách hoàn toàn những ánh mắt tò mò bên ngoài.
Khi cửa đóng lại, không gian trong văn phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
Sự im lặng kéo dài trong vài giây.
Úc Đình Quân hơi nheo mắt nhìn cô, cất giọng trầm thấp hỏi: "Sao em lại qua đây?"
Vân Sơ đã nghĩ sẵn lý do từ lúc mới đến.
Cô ngước mắt nhìn Úc Đình Quân rồi trả lời mà không có một chút do dự nào: "Tiện đường đi ngang qua thôi."
"?"
Úc Đình Quân hỏi lại: "Cái gì cơ?"
Tiện đường đi ngang qua sao?
Anh nhìn Vân Sơ, hoàn toàn không tin vào cái lý do này một chút nào.
Vân Sơ đón nhận ánh mắt dò xét của anh với vẻ mặt vô cùng thản nhiên: "Đúng vậy mà."
Cô đặt túi cà phê và đồ ngọt đang xách trên tay lên bàn trà, rồi bình thản thông báo: "Em vừa đi ăn lẩu với bạn xong rồi có ghé qua quán của Tư Niệm nên sẵn đường thì đi qua đây luôn."
Quán cà phê của Tư Niệm cách công ty của Úc Đình Quân quả thực không xa.
Vì thế nên lý do tiện đường của cô hoàn toàn có thể chấp nhận được.
Úc Đình Quân nghe xong thì liếc mắt nhìn túi cà phê trên bàn trà.
Đúng là đồ của quán cà phê Tư Niệm thật.
Anh im lặng một lát rồi bình tĩnh hỏi: "Bạn của em đâu?"
"Về khách sạn nghỉ ngơi rồi." Vân Sơ thành thật trả lời.
Nghe thấy lời này thì Úc Đình Quân hơi nheo mắt lại và nhìn cô bằng ánh mắt rực cháy: "Khách sạn ư? Không phải là bạn ở địa phương này sao?"
Vân Sơ ừ một tiếng xác nhận.
Úc Đình Quân: "..."
Anh nhìn dáng vẻ đường hoàng của Vân Sơ, vốn dĩ định hỏi thêm vài câu nhưng cuối cùng lại thôi.
Hỏi nhiều quá thì trông có vẻ như anh đang rất để tâm vậy.
Úc Đình Quân thầm nghĩ như thế rồi gật đầu một cách hững hờ và chuyển sang hỏi cô: "Hôm nay ở studio không có việc gì sao?"
"Không có việc gì gấp cả." Vân Sơ đáp.
Nghe vậy thì Úc Đình Quân không hỏi thêm gì nữa.
Vân Sơ cũng không nói gì thêm mà cô rủ mắt rồi lấy cà phê từ trong túi ra và nhìn về phía Úc Đình Quân: "Anh có uống không?"
"..."
Úc Đình Quân nhìn ly cà phê cô đưa tới nhưng không nhận lấy ngay lập tức.
Mãi cho đến khi Vân Sơ hỏi lần thứ hai thì anh mới đưa tay ra nhận lấy ly cà phê đó.
Nhưng sau khi nhận lấy, anh cũng không vội vàng uống ngay. Anh đặt ly cà phê sang một bên rồi nhân tiện nắm lấy cổ tay Vân Sơ, cúi đầu nhìn cô mà gọi một tiếng: "Vân Sơ."
Vân Sơ nhìn ly cà phê anh vừa nhận lấy đã đặt xuống, phản ứng hơi chậm nửa nhịp: "Cái gì vậy?"
Cô vừa mới tiếp lời, Úc Đình Quân đã giơ tay lên và bóp nhẹ vào gáy cô.
Tiếp ngay sau đó thì anh cúi xuống hôn lên đôi môi của cô.
Ánh nắng mùa đông thật ấm áp và hiền hòa, cùng với việc văn phòng của Úc Đình Quân có hướng đón sáng rất tốt.
Ánh nắng từ bên ngoài cửa sổ sát đất tràn vào khiến cho căn phòng trở nên cực kỳ sáng sủa.
Khi Úc Đình Quân cúi người xuống thì Vân Sơ cảm nhận rõ ràng tầm nhìn trước mắt tối sầm lại.
Cô ngẩn ngơ, còn chưa kịp đẩy anh ra thì đôi môi đã bị người kia chặn lại.
"Ưm..." Vân Sơ không kịp đề phòng, theo bản năng muốn ngăn cản Úc Đình Quân để nhắc nhở anh rằng đây là văn phòng và hiện tại vẫn đang trong giờ làm việc.
Chỉ tiếc là chút sức lực đó của cô đối với Úc Đình Quân mà nói thì chẳng khác nào châu chấu đá xe.
Vân Sơ không những không đẩy được anh ra, mà ngược lại còn bị anh dùng một tay nắm chặt lấy cả hai cổ tay rồi ép sát vào trước ngực, khiến cô phải ngửa đầu để hứng chịu nụ hôn vô lý của anh.
Úc Đình Quân hôn rất mãnh liệt.
Anh khẽ cắn vào môi dưới của Vân Sơ để ép cô phải mở miệng ra.
Vân Sơ cảm nhận được hơi thở nóng rực cùng với đầu lưỡi mềm mại và ẩm ướt của anh, nên đành phải hé môi để cùng anh dây dưa quấn quýt.
Vài phút sau thì Úc Đình Quân mới coi như còn chút lý trí mà buông cô ra.
Anh lùi lại phía sau một chút, vòng tay ôm cô vào lòng để quan sát gương mặt đang ửng đỏ vì nụ hôn vừa rồi cùng với đôi môi đã trở nên ẩm ướt của cô.
Vân Sơ cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của anh, hàng mi khẽ run rẩy, định quay đầu đi để tránh né tầm mắt đó.
Nhưng Úc Đình Quân không có ý định bỏ qua cho cô dễ dàng như vậy. Anh buông bàn tay đang nắm chặt cổ tay cô ra, giơ tay lên chạm vào gò má nóng hổi của cô và hỏi bằng giọng khàn đặc: "Sao mặt em lại nóng như vậy?"
"..."
Vân Sơ nghẹn lời, nhất thời không biết là anh vô tình hay cố ý nữa.
Anh đang giả vờ hỏi cái gì vậy chứ.
Vân Sơ không nhịn được mà thầm nghĩ trong lòng như thế.
Cảm nhận được sự im lặng của Vân Sơ, Úc Đình Quân khẽ nhếch môi cười rồi gọi tên cô: "Vân Sơ."
Vân Sơ ngước lên nhìn anh với vẻ mặt hơi cạn lời rồi cố tình nói: "Là do lò sưởi trong văn phòng của Giám đốc Úc bật quá lớn thôi."
Úc Đình Quân: "... Vậy sao."
Anh hơi nhướn mày: "Sao anh không nhận ra nhỉ?"
"Vì anh luôn ở trong này nên chắc chắn là không cảm nhận được rồi." Vân Sơ nói một cách rất có căn cứ.
Úc Đình Quân nghe xong thì bật cười thành tiếng rồi phối hợp hỏi cô: "Vậy để anh bảo người ta điều chỉnh thấp xuống một chút nhé?"
Vân Sơ im lặng một lát rồi giả vờ bình tĩnh nói: "Không cần đâu, một lát nữa em sẽ thích nghi được thôi."
Úc Đình Quân nhướng mày nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô và cố nén ý cười nơi đáy mắt: "Được thôi."
Anh cũng không thèm vạch trần cô làm gì.
Nhìn thấy vẻ trêu chọc trong mắt Úc Đình Quân thì Vân Sơ hơi bối rối. Cô mất tự nhiên mím môi rồi gượng ép chuyển chủ đề: "Cuộc họp của anh kết thúc rồi sao?"
Úc Đình Quân: "... Vẫn chưa."
Vân Sơ ồ một tiếng: "Cuộc họp tiếp theo là mấy giờ?"
Úc Đình Quân: "Bốn giờ."
Vân Sơ ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo trên tường.
Chỉ còn năm phút nữa là đến bốn giờ rồi.
Úc Đình Quân nhìn theo tầm mắt của cô nên cũng hiểu được ý của cô là gì.
Trong thoáng chốc thì văn phòng trở nên yên tĩnh hẳn đi.
Một lúc sau thì Úc Đình Quân bưng ly cà phê mà Vân Sơ vừa đưa cho nhấp một ngụm rồi nói bằng giọng trầm khàn: "Cuộc họp lát nữa khá quan trọng."
Đó cũng là lịch trình đã được định sẵn từ sớm nên Úc Đình Quân không thể vắng mặt.
Lúc đầu thì Vân Sơ không nhận ra ẩn ý trong lời nói của Úc Đình Quân.
Cô ngẩn ra một tiếng rồi khi đối mắt với Úc Đình Quân mới phản ứng lại được là anh đang nói gì.
Im lặng vài giây thì Vân Sơ mới lên tiếng: "Giám đốc Úc, em chỉ là tiện đường lên đây gửi ly cà phê thôi."
Cô không hề có ý định muốn Úc Đình Quân phải bỏ bê công việc.
Vân Sơ không tự phụ đến mức nghĩ mình có bản lĩnh lớn lao đến độ khiến Úc Đình Quân bỏ việc để ở bên cạnh mình. Hơn nữa cho dù Úc Đình Quân có muốn đi chăng nữa thì cô cũng không cần điều đó.
Úc Đình Quân rủ mắt hỏi: "Lát nữa em đi đâu?"
Vân Sơ nghĩ ngợi một lát rồi trả lời anh: "Tôi có hẹn ăn tối với Văn Văn."
Mấy ngày trước vì sự xuất hiện của Úc Đình Quân mà bữa cơm giữa cô và Chi Tiếu Văn đã không thành, Vân Sơ luôn ghi nhớ trong lòng và muốn tìm cơ hội để mời cô ấy một bữa.
Hôm nay đúng lúc rất thích hợp.
Úc Đình Quân khẽ gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Hai người không hẹn mà cùng rơi vào im lặng.
Úc Đình Quân lẳng lặng uống hết ly cà phê, tiếng gõ cửa cũng vang lên.
Cả hai đồng loạt quay đầu nhìn ra cửa.
Chưa đợi Úc Đình Quân lên tiếng thì Vân Sơ đã mở lời trước: "Anh đi họp đi."
Cô chỉ tay vào ly cà phê và đồ ngọt trên bàn trà: "Em ăn chút gì đó rồi sẽ đi ngay."
Hàng mi của Úc Đình Quân khẽ rủ xuống rồi nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm.
Im lặng một hồi thì anh đột nhiên nói: "Anh có thể lùi cuộc họp lại nửa tiếng."
Vân Sơ không hiểu: "Tại sao phải lùi lại?"
Úc Đình Quân nhìn cô không chớp mắt.
"?"
Vân Sơ ngây người vài giây rồi chớp chớp mắt: "... Giám đốc Úc, em vẫn chưa muốn bị nhân viên của anh bàn tán sau lưng đâu."
Nếu như Úc Đình Quân vì sự xuất hiện của cô mà lùi thời gian họp đã định sẵn, Vân Sơ không dám tưởng tượng nổi các nhân viên trong công ty sẽ nói xấu cô thế nào sau lưng nữa.
Hơn nữa thì cô cũng không cần anh phải làm như vậy.
Khi nói ra câu lùi giờ họp, thực chất Úc Đình Quân đã đoán được câu trả lời của Vân Sơ rồi.
Nhưng đoán được là một chuyện còn tận tai nghe thấy cô nói không cần lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Sắc mặt Úc Đình Quân hơi trầm xuống, không trả lời câu hỏi đó mà chỉ dùng bàn tay đang xoa đầu cô khẽ tăng thêm chút lực để bóp nhẹ vào cổ cô.
Vân Sơ cảm nhận được sự không vui thầm lặng của anh nên khẽ nói: "Giám đốc Úc, nếu anh còn không đi thì em sẽ đi trước đấy."
"..."
Úc Đình Quân nhất thời im lặng.
Vài giây sau thì anh giơ tay nhéo tai Vân Sơ rồi dặn dò bằng giọng trầm ấm: "Lái xe chú ý an toàn."
Vân Sơ gật đầu: "Được rồi."
Đã quá bốn giờ nên Úc Đình Quân thực sự không thể trì hoãn thêm được nữa.
Trong cuộc họp chiều nay thì cha của anh cũng sẽ có mặt.
Úc Đình Quân không còn cách nào khác nên đành dặn dò Vân Sơ vài câu rồi mới bước ra khỏi văn phòng.
"Giám đốc Úc." Du Hướng Văn đang đứng đợi ở cửa văn phòng.
Úc Đình Quân đáp lại một tiếng: "Đến phòng họp thôi."
Du Hướng Văn gật đầu rồi bước theo sau anh.
Khi Úc Đình Quân và trợ lý đến phòng họp, cha anh là Úc Dật Minh đã đến trước một bước.
Thấy anh xuất hiện thì Úc Dật Minh cúi xuống nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay rồi cau mày nhìn anh với vẻ không hài lòng.
Úc Đình Quân giả vờ như không thấy, bình thản bước về vị trí của mình rồi ngồi xuống.
-
Vân Sơ không hề biết chuyện xảy ra ở phòng họp, sau khi Úc Đình Quân rời đi thì một trợ lý khác của anh đã gõ cửa đi vào để hỏi xem cô có muốn uống nước hay cần gì không.
Sau khi cô từ chối thì người trợ lý đó lại đóng cửa bước ra ngoài.
Khi người đó đi rồi, Vân Sơ mới mở ly cà phê do Tư Niệm làm ra để nhấp một ngụm.
Thả lỏng tinh thần trong vài phút, cô mới lấy điện thoại ra để nhắn tin cho Chi Tiếu Văn và chuẩn bị hẹn cô ấy đi ăn tối.
Tin nhắn gửi đi được vài phút, Chi Tiếu Văn đã trả lời lại: [Hôm nay không được rồi.]
Vân Sơ: [Lại phải tăng ca sao?]
Chi Tiếu Văn: [Đúng vậy, phía bên khách hàng lại thay đổi ý định rồi.]
Chi Tiếu Văn và Vân Sơ học cùng chuyên ngành nhưng sau khi tốt nghiệp, cô ấy lại vào làm cho một công ty thiết kế và ngày nào cũng bị khách hàng hành hạ đến mức phát điên.
Vân Sơ đã nghe cô ấy than vãn về vô số những vị khách hàng kỳ quặc nhưng vì mức lương cũng khá ổn, nên dù có kêu gào đòi nghỉ việc suốt mấy năm trời thì cô ấy vẫn chưa thể thực hiện được.
Thấy vậy thì Vân Sơ tỏ vẻ đồng cảm với cô ấy: [Vậy cuối cùng chắc không phải là quay lại dùng bản thiết kế đầu tiên đấy chứ?]
Chi Tiếu Văn: [Không phải là không có khả năng đó đâu.]
Vân Sơ: [... Cố gắng lên nhé.]
Chi Tiếu Văn: [Không vấn đề gì.]
Chi Tiếu Văn: [Đợi đến cuối tuần rồi tụi mình hẹn nhau nhé.]
Vân Sơ: [Được.]
Sau khi hẹn xong với Chi Tiếu Văn, Vân Sơ buồn chán đưa mắt nhìn quanh một vòng và đột nhiên nhìn thấy trong văn phòng của Úc Đình Quân có một vật trang trí bằng cây xanh hoàn toàn không ăn nhập gì với phong cách tổng thể ở đây.
Đó là một cây xương rồng.
Vân Sơ nhìn cây xương rồng được đặt trên giá để đồ rồi đứng dậy bước tới gần.
Cô tập trung quan sát kỹ lưỡng một hồi và cảm thấy vô cùng bất ngờ.
Nếu trí nhớ của cô không nhầm, cây xương rồng này chính là món quà cô đã tặng cho Úc Đình Quân từ hơn nửa năm trước.
Vào khoảng nửa năm trước, Vân Sơ có chút đam mê với việc trồng hoa và cây cảnh. Nhưng vì lười đến tiệm hoa để xem trực tiếp nên cô thường xem trên mạng rồi đặt mua hạt giống cùng các loại cây con linh tinh về.
Ở phía sau sân của căn nhà họ đang ở hiện tại vẫn còn một mảnh đất trống nhỏ đã được cô trồng cây con và rắc hạt giống lên đó.
Chỉ có điều là có cây thì sống còn có cây thì đã chết héo rồi.
Còn cây xương rồng trước mắt này là quà tặng kèm của chủ tiệm khi Vân Sơ mua cây con tại một cửa hàng trên mạng.
Lúc nhận được quà, cô đã quên mất mình đang giận dỗi hay có mâu thuẫn gì với Úc Đình Quân rồi. Dù sao thì cô cũng đã tiện tay đem cây xương rồng này tặng cho anh.
Khi Úc Đình Quân nhận lấy, anh còn hỏi cô có ý nghĩa gì.
Vân Sơ đã trả lời thế nào nhỉ.
Cô ngẫm nghĩ một lát, nhớ ra mình đã nói với Úc Đình Quân rằng cô thấy cây xương rồng này rất giống anh.
Toàn thân đầy gai, chỉ cần chạm nhẹ vào là sẽ bị đâm cho đau nhói.
Nghe xong câu trả lời của cô, Úc Đình Quân đã lạnh lùng cười một tiếng và bảo rằng cô mới là người cần cây xương rồng đó hơn.
Lúc đó Vân Sơ đã không thèm để ý đến anh.
Sau đó, cô cũng không còn thấy cây xương rồng này ở trong nhà nữa. Cô thật sự không thể ngờ được, Úc Đình Quân lại mang nó đến công ty và đặt ngay trong phòng làm việc của mình.
Thậm chí là anh còn chăm sóc cho cây xương rồng này phát triển rất tốt.
"..."
Vân Sơ hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra từ vài tháng trước, lòng có chút thẩn thờ.
Cô giơ tay lên và nhẹ nhàng chạm vào cây xương rồng.
Cô hành động một cách vô cùng cẩn thận vì rất sợ mình sẽ bị gai đâm trúng.
Vân Sơ vốn dĩ rất sợ đau.
Cực kỳ sợ đau.
Điều khiến cô có thể thở phào nhẹ nhõm là những chiếc gai của cây xương rồng này chẳng hề sắc nhọn chút nào. Khi ngón tay cô chạm vào và vô tình lướt qua, cũng không hề có cảm giác đau đớn gì cả.
Nhìn chằm chằm vào cây xương rồng một hồi lâu, Vân Sơ mới dời tầm mắt sang chỗ khác.
Lát sau cô rút điện thoại ra rồi chụp hai bức ảnh cây xương rồng và gửi cho Chi Tiếu Văn đang bận rộn.
Nhìn thấy tin nhắn của cô, Chi Tiếu Văn cảm thấy vô cùng khó hiểu, gửi lại một dấu chấm hỏi.
Vân Sơ: [Trông có quen không?]
Chi Tiếu Văn: [Cái gì cơ?]
Vân Sơ: [Cây xương rồng này nè.]
Chi Tiếu Văn: [Trông cũng quen đấy, nhìn khá giống cây ở ban công nhà tớ.]
Vân Sơ: [............]
Vân Sơ: [Thôi đi, không thèm nói với cậu nữa.]
Chi Tiếu Văn: [Hả?]
Cô ấy đã nói sai điều gì sao?
Vân Sơ nhất thời cạn lời: [Cây xương rồng này, có điểm nào giống với cây ở ban công nhà cậu chứ?]
Nghe câu này, Chi Tiếu Văn rất muốn trả lời Vân Sơ rằng chỗ nào mà chẳng giống nhau.
Cô ấy cảm thấy cây xương rồng nào mà chẳng có hình dáng như vậy.
Đang định gõ dòng chữ đó, Chi Tiếu Văn lại kịp thời dừng lại.
Vân Sơ không phải là người rảnh rỗi đến mức tự dưng đi chụp ảnh một cây xương rồng rồi gửi cho cô ấy như vậy. Chắc chắn là cây xương rồng này phải có ý nghĩa đặc biệt nào đó đối với cô.
Suy nghĩ vài giây, Chi Tiếu Văn không nhịn được mà đoán: [Là Giám đốc Úc tặng cậu sao?]
Vân Sơ: [... Cậu thấy có khả năng đó không?]
Chi Tiếu Văn không chút do dự mà trả lời ngay: [Không thể nào.]
Úc Đình Quân không phải là người hẹp hòi hay kỳ quặc đến mức đi tặng cho Vân Sơ một cây xương rồng như vậy.
Nếu anh mà thực sự tặng xương rồng cho Vân Sơ, lần sau gặp mặt chắc chắn Chi Tiếu Văn sẽ không nhịn được mà hỏi xem anh có bị làm sao không.
Vân Sơ: [Tớ tặng anh ấy đấy.]
Chi Tiếu Văn: [Hả?]
Vân Sơ: [Hả cái gì mà hả?]
Chi Tiếu Văn: [Cậu tặng anh ấy cây xương rồng để làm gì chứ? Món quà này của cậu... có phải là hơi có chút sơ sài quá không?]
Cô ấy nhẹ nhàng góp ý với Vân Sơ: [Hay là cậu cân nhắc tặng anh ấy thứ gì đó khác xem sao?]
Chi Tiếu Văn cảm thấy, nếu Vân Sơ tặng Úc Đình Quân cây xương rồng, chắc hẳn là anh sẽ không vui đâu.
Mặc dù cô ấy cũng thấy rằng Úc Đình Quân khá là hợp với cái cây đầy gai đó.
Thấy lời này của Chi Tiếu Văn, Vân Sơ hơi nghẹn lời và hiểu rằng bạn mình đã hiểu lầm.
Cô vừa buồn cười vừa dở khóc dở cười mà giải thích: [Đây là món quà tớôi tặng anh ấy từ hồi còn đang mê mẩn mấy thứ hoa cỏ cơ.]
Chi Tiếu Văn: [Tặng từ trước rồi sao?]
Vân Sơ: [Ừm.]
Chi Tiếu Văn ngẩn người ra một lát rồi nhấn vào xem lại bức ảnh cây xương rồng mà Vân Sơ gửi cho mình. Khi phóng to lên thì cô ấy mới nhận ra bối cảnh trong bức ảnh có chút gì đó rất quen thuộc.
Chi Tiếu Văn: [Cậu đang ở trong văn phòng của Giám đốc Úc sao?]
Vân Sơ: [Ừ, tớ tiện đường đi ngang qua thôi.]
Chi Tiếu Văn không buồn truy cứu xem cô là tiện đường thật hay giả, mà cô ấy đang cảm thấy chấn động vì một chuyện khác.
Chi Tiếu Văn: [Úc Đình Quân vậy mà lại đem cây xương rồng cậu tặng để chăm sóc ngay trong văn phòng sao?]
Vân Sơ: [... Đúng vậy.]
Chính cô cũng thấy vô cùng bất ngờ về việc này.
Chi Tiếu Văn lặng đi một lúc, muốn hỏi Vân Sơ xem hành động này của Úc Đình Quân rốt cuộc là có ý gì.
Nhưng cô ấy đoán là câu hỏi này ngay cả Vân Sơ cũng không trả lời được đâu. Nếu không thì Vân Sơ đã chẳng gửi bức ảnh này cho cô ấy làm gì.
Suy nghĩ một lát, Chi Tiếu Văn nói: [Cậu đã hỏi anh ấy chưa?]
Vân Sơ: [Hỏi cái gì?]
Chi Tiếu Văn: [Hỏi xem tại sao anh ấy lại để cây xương rồng trong văn phòng, anh ấy không thấy nó không hợp với phong cách ở đó sao?]
Vân Sơ: [Tớ chưa hỏi.]
Chi Tiếu Văn: [Vậy cậu cứ thử hỏi xem sao.]
Vân Sơ có chút do dự: [Như vậy không hay lắm thì phải?]
Chi Tiếu Văn: [Chẳng có gì là không hay cả, dù sao cậu cũng đã nhìn thấy rồi mà.]
Sau khi gửi tin nhắn đó đi, cô ấy còn bổ sung thêm: [Cậu hiểu ý của tớ mà.]
Đương nhiên là Vân Sơ hiểu.
Cô nắm chặt điện thoại rồi im lặng một hồi: [Để tớ suy nghĩ đã.]
Chi Tiếu Văn: [Được rồi, tớ đi làm việc tiếp đây, có gì lát nữa nói sau nhé.]
Vân Sơ: [Đi đi.]
-
Kết thúc cuộc trò chuyện với Chi Tiếu Văn, Vân Sơ lại một lần nữa dời tầm mắt về phía cây xương rồng.
Ngắm nhìn một hồi lâu, cô mới lưu luyến quay trở lại ghế sofa để tiếp tục uống ly cà phê và ăn đồ ngọt của mình.
Vì Chi Tiếu Văn không thể đi ăn tối cùng, Vân Sơ có chút đắn đo không biết nên quay lại studio hay là ở lại văn phòng để đợi Úc Đình Quân tan làm.
Cuối cùng, cô đã chọn phương án thứ hai.
Bây giờ cũng đã gần năm giờ rồi, việc quay lại studio cũng không còn ý nghĩa gì nhiều mà ngược lại còn khiến cho Dương Khả Giai và mọi người cảm thấy căng thẳng thêm.
Vân Sơ thầm nghĩ như vậy rồi yên tâm ở lại trong văn phòng của Úc Đình Quân.
Mặc dù đã vài tháng không ghé qua đây nhưng cô vẫn cảm thấy khá quen thuộc và không có gì là không thích nghi được.
Các trợ lý của Úc Đình Quân đều là những người rất có chừng mực, biết cô không thích bị làm phiền nên cũng không có ai tự ý bước vào nữa.
Sau khi uống hết cà phê, Vân Sơ ngồi trên sofa để nghịch điện thoại một lát.
Vì cảm thấy hơi buồn chán nên cô bỗng chốc thấy buồn ngủ.
Thế là chẳng biết từ lúc nào mà Vân Sơ đã nằm gục xuống sofa và ngủ thiếp đi.
Sau khi các bộ phận đã báo cáo xong xuôi, Úc Đình Quân đưa ra một vài lời tổng kết và cuộc họp cuối cùng cũng kết thúc.
Vừa bước ra khỏi phòng họp, Úc Đình Quân đã bị Úc Dật Minh đang đi phía trước gọi lại.
Úc Đình Quân tỏ vẻ khó hiểu: "Có chuyện gì vậy ba?"
Úc Dật Minh liếc nhìn anh rồi hất cằm ra hiệu cho anh đi theo mình về văn phòng.
Trên đường đi, Úc Dật Minh lên tiếng: "Dạo này quan niệm về thời gian của con có vẻ hơi kém đi thì phải?"
Úc Đình Quân: "..."
Anh biết là Úc Dật Minh đang ám chỉ việc anh vừa mới đến muộn mất hai phút.
"Lần sau con sẽ chú ý hơn ạ."
Thấy thái độ nhận lỗi của Úc Đình Quân khá tốt, Úc Dật Minh chỉ liếc anh một cái rồi khẽ ừ một tiếng và chuyển chủ đề: "Mẹ con mấy ngày trước có liên lạc với con không?"
Úc Đình Quân: "Có ạ."
Úc Dật Minh nhìn anh rồi nói vòng vo: "Ba nghe mẹ con bảo là dạo này con bận lắm sao?"
"..." Úc Đình Quân biết ông muốn nói điều gì, anh chỉ đành cười khổ: "Ba à, việc ở công ty rất nhiều, ba cũng biết rõ điều đó mà."
Úc Dật Minh nhìn anh rồi điềm nhiên nói: "Dù bận đến mấy thì cũng phải ăn cơm chứ."
Úc Đình Quân cười: "Ba yên tâm đi, con vẫn ăn uống đúng giờ giấc lắm."
Úc Dật Minh bị lời của anh làm cho nghẹn họng, bực mình lườm anh một cái: "Ý của ba là bảo con về nhà mà ăn cơm."
Úc Đình Quân im lặng, đưa tay lên day nhẹ chân mày: "Ba à, trước tiên ba phải bảo mẹ dẹp bỏ những ý định đó đi đã. Nếu không thì con thực sự không có cách nào để về nhà ăn cơm được đâu."
Úc Dật Minh hừ lạnh một tiếng: "Ý định gì chứ? Mẹ con gọi con về nhà ăn bữa cơm thì có thể có ý đồ xấu gì được?"
Úc Đình Quân không đáp lời.
Trong lúc cả hai đang im lặng, họ đã đi đến trước cửa văn phòng của anh.
Úc Đình Quân đưa tay đẩy cửa ra rồi hơi nghiêng người, trầm giọng nói: "Ba vào trước đi—"
Lời còn chưa nói hết, Úc Đình Quân đã nhìn thấy người đang nằm ngủ say trên ghế sofa.
Chỉ ngẩn ra chưa đầy một giây, anh đã lập tức đóng sầm cửa văn phòng lại khiến Úc Dật Minh đang định bước chân vào cũng phải giật mình một cái.
Tiếng đóng cửa vang dội vang lên khiến cho hai cha con đứng nhìn nhau trân trân.
Úc Dật Minh cau mày và bị hành động vừa rồi của anh làm cho hết hồn nên cơn giận bốc lên, sắc mặt trở nên vô cùng u ám: "Úc Đình Quân! Con đang làm cái trò gì vậy hả?"
Lời tác giả:
----------------------
Giám đốc Úc: Con cũng không biết nữa.
Tác giả: Anh ấy đang giấu người đẹp trong nhà đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)