Có đôi khi Vân Sơ phản ứng rất nhanh, nhưng cũng có lúc lại chậm chạp đến mức khiến người ta phải muộn phiền.
Úc Đình Quân nhìn màn hình điện thoại đã bị ngắt kết nối, anh không khỏi bật cười vì tức giận.
Ngón tay anh khẽ gõ lên màn hình điện thoại đã tối đen, cơ hàm bỗng chốc siết chặt, anh định bảo trợ lý đi điều tra xem người hôm nay cô đi đón ở sân bay là ai, và hiện tại cô đang ở đâu.
Chỉ là, ý nghĩ này vừa mới thoáng qua trong đầu thì Úc Đình Quân đã dập tắt nó ngay lập tức.
Không thích hợp cho lắm.
Vân Sơ có tính cách rất ôn hòa, trông giống như một người hoàn toàn không biết giận dỗi là gì. Dù anh có nói gì hay nổi nóng với cô thì cô cũng chẳng mấy khi để tâm.
Nhưng Úc Đình Quân hiểu rất rõ rằng, cô không thích anh điều tra mình, càng không thích anh theo dõi hành tung của cô.
Trong suốt thời gian dài bên nhau, vài lần hiếm hoi Vân Sơ tỏ thái độ lạnh lùng đều liên quan đến việc Úc Đình Quân điều tra tung tích của cô.
“...”
Khi Du Hướng Văn gõ cửa bước vào văn phòng thì đập vào mắt cậu chính là vẻ mặt nghiêm trọng của Úc Đình Quân.
Cậu lén lút liếc nhìn vài cái, lờ mờ cảm thấy tâm trạng của sếp mình hiện tại không được tốt cho lắm.
Theo bản năng, cậu bắt đầu hồi tưởng lại xem hôm nay có chuyện gì lỡ làm phật lòng Úc Đình Quân hay không.
Chưa đợi Du Hướng Văn nghĩ ra, Úc Đình Quân đã ngẩng đầu nhìn cậu rồi hỏi: “Cần ký tên sao?”
Du Hướng Văn: “...”
Cậu ngẩn người một lát rồi mới vội vàng đưa tập tài liệu trong tay cho anh: “Vâng, bản này đang cần khá gấp ạ.”
Úc Đình Quân giơ tay đón lấy, sau khi lật xem xong xuôi thì anh mới đặt bút ký tên mình xuống.
Ký xong, anh đưa lại tài liệu cho Du Hướng Văn: “Ra ngoài đi.”
Du Hướng Văn nhận lấy: “Vâng thưa Úc tổng.”
Cậu vừa định xoay người rời đi thì Úc Đình Quân bỗng nhiên gọi cậu lại: “Đợi đã.”
Du Hướng Văn quay người lại với vẻ mặt hơi mờ mịt: “Úc tổng có gì dặn dò ạ?”
Úc Đình Quân liếc nhìn cậu một cái rồi cầm cây bút bên cạnh xoay một vòng nhưng lại không nói gì cả.
Du Hướng Văn không hiểu chuyện gì nên nghi hoặc khẽ gọi một tiếng: “Úc tổng?”
Úc Đình Quân im lặng một lúc lâu, cuối cùng anh mới phẩy tay ra hiệu cho cậu: “Thôi bỏ đi, không có gì đâu, cậu ra ngoài đi.”
Du Hướng Văn: “...”
Vẻ mặt cậu đầy vẻ khó hiểu, đầu óc mơ hồ thốt lên một tiếng “A”, sau đó không chắc chắn mà hỏi lại: “Vậy tôi ra ngoài đây ạ.”
Úc Đình Quân: “Ừ.”
Du Hướng Văn vẫn thấy hoang mang nên cậu cứ do dự bước chân đi ra phía cửa.
Khi đi đến cửa thì cậu bỗng nhớ ra điều gì đó nên liền quay đầu lại nói: “Úc tổng.”
Úc Đình Quân ngước mắt lên nhìn.
Du Hướng Văn nhớ đến tin nhắn mà Vân Sơ đã gửi cho mình nên báo cáo: “Vân tiểu thư vừa mới gửi tin nhắn cho tôi ạ.”
Nghe thấy lời này, đôi mắt Úc Đình Quân khẽ híp lại, giọng điệu dường như còn có chút nôn nóng: “Vừa nãy sao? Cô ấy nhắn tin nói gì với cậu?”
Du Hướng Văn nhìn thấy sự thay đổi trong sắc mặt của Úc Đình Quân thì thầm đoán mình đã tìm đúng chủ đề rồi. Cậu gật đầu một cái và kể lại cho anh nghe: “Cũng không nói gì nhiều ạ, cô ấy chỉ hỏi tôi xem anh có đang ở văn phòng không, đang nghỉ ngơi hay là đang bận việc.”
Nghe vậy, Úc Đình Quân khẽ nhướng mày.
Trách không được.
Trách không được Vân Sơ lại đột ngột gọi điện thoại trực tiếp cho anh như thế, chắc hẳn cô đã biết từ chỗ Du Hướng Văn rằng anh đang ở công ty và không phải giờ nghỉ ngơi.
Nghĩ đến đây, tâm trạng của Úc Đình Quân mới dịu xuống được một chút, anh khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Du Hướng Văn cũng bớt đi vài phần lạnh lùng: “Tôi biết rồi.”
Anh xua tay với Du Hướng Văn: “Cậu đi làm việc đi.”
Du Hướng Văn vâng lời rồi mới bước ra khỏi văn phòng.
Sau khi người kia đã ra ngoài, Úc Đình Quân mới nhìn thấy tin nhắn mà Vân Sơ đã gửi cho mình vài phút trước. Anh chạm nhẹ vào màn hình điện thoại rồi nhắn lại cho người ở đầu dây bên kia một câu: “Anh vừa mới thấy tin nhắn.”
Ở phía bên kia, sau khi Vân Sơ gọi điện cho Úc Đình Quân xong thì cô liền quay trở lại quán lẩu.
Tần Gia Âm đã gọi món xong xuôi, thấy cô quay lại thì cô ấy liền hỏi thêm một câu: “Chị Vân Sơ, chị xem xem có cần gọi thêm món gì nữa không.”
Vân Sơ cầm lấy thực đơn từ tay cô ấy rồi xem qua một lượt: “Cứ ăn trước đi đã, nếu thiếu thì chúng ta sẽ gọi sau.”
Tần Gia Âm gật đầu, đôi mắt sáng rực nhìn cô: “Chị Vân Sơ ơi...”
Vân Sơ bắt gặp đôi mắt tràn đầy sự tò mò của cô ấy thì không khỏi nhịn cười: “Chị vẫn chưa nói với anh trai em đâu.”
“Hi hi." Tần Gia Âm lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Em biết ngay là chị Vân Sơ đối với em là tốt nhất mà.”
“Đừng có nịnh hót." Vân Sơ liếc cô ấy một cái: “Chị chỉ là tạm thời chưa nói thôi.”
Tần Gia Âm: “...”
Gương mặt cô ấy lập tức xị xuống, cô ấy bĩu môi nhìn Vân Sơ với vẻ mặt đầy ấm ức.
Vân Sơ nhìn hành động trẻ con của cô ấy thì chỉ biết bất lực lắc đầu: “Còn phải xem biểu hiện của em thế nào đã.”
“Vậy chắc chắn là em sẽ biểu hiện thật tốt rồi." Tần Gia Âm vội vàng trả lời cô.
Vân Sơ chẳng tin nổi lời này của Tần Gia Âm, lần nào cô ấy cũng hứa hẹn như thế nhưng gây tai họa thì cũng chẳng ít chút nào.
Nhìn dáng vẻ của cô em lúc này, cô nhướng mày rồi ngân dài giọng điệu: “Vậy thì chị sẽ chờ xem nhé.”
Tần Gia Âm: “... Không vấn đề gì ạ.”
Hai người vừa tán gẫu thì chỉ một lát sau, nước lẩu và các món ăn cũng đã được mang lên.
Tần Gia Âm có lẽ thực sự đã rất thèm món lẩu này rồi, nước vừa sôi là cô ấy cũng chẳng còn tâm trí đâu mà chia sẻ về cuộc sống hay chuyện học hành ở nước ngoài nữa, cô ấy cúi đầu ăn uống một cách ngon lành.
Vân Sơ nhìn dáng vẻ vội vàng của cô ấy thì mỉm cười không nói gì, cô chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở: “Ăn chậm thôi kẻo bị bỏng đấy.”
Tần Gia Âm mơ hồ đáp lời.
Hai người cứ thế ăn uống, cho đến khi đã gần no thì Tần Gia Âm mới bắt đầu trò chuyện tiếp với Vân Sơ.
Cô ấy liến thoắng kể hết những chuyện thú vị của mình ở nước ngoài, sau đó liền chuyển sang hỏi thăm tình hình gần đây của Vân Sơ.
Vân Sơ khẽ đáp: “Cũng không khác trước là mấy.”
Tần Gia Âm chớp chớp mắt: “Thế nào gọi là không khác trước là mấy ạ?”
Vân Sơ nhìn cô ấy: “Nghĩa là đúng như mặt chữ đấy.”
“...” Tần Gia Âm cạn lời: “Ý của em là, chị và anh trai em dạo này có tiến triển gì mới không?”
“?”
Câu hỏi này khiến Vân Sơ cảm thấy hơi khó hiểu.
Cô nhìn Tần Gia Âm với vẻ mặt nghiêm túc: “Tiến triển mới sao?”
Cô và Úc Đình Quân mà còn cần phải có tiến triển mới sao? Hay nói cách khác, bọn họ liệu còn có thể có tiến triển gì thêm nữa.
Tần Gia Âm gật đầu: “Đúng vậy ạ.”
Cô ấy nhìn chằm chằm vào Vân Sơ rồi nhỏ giọng hỏi: “Chị và anh trai em vẫn cứ như trước đây sao?”
Vân Sơ khẽ thốt lên một tiếng “À”, rồi đáp: “Đúng vậy.”
“Hai người không định...” Tần Gia Âm đang định hỏi rằng hai người không định có bước phát triển xa hơn sao?
Nhưng lời vừa đến cửa miệng thì cô ấy bỗng nhớ đến chuyện mẹ mình vừa nói cách đây không lâu, cô của cô ấy, cũng chính là mẹ của Úc Đình Quân, đã gọi điện cho mẹ cô ấy để nhờ tìm kiếm những cô gái ưu tú cho anh.
Bà ấy đang muốn sắp xếp các đối tượng xem mắt cho Úc Đình Quân.
Nhận ra sự ngập ngừng của Tần Gia Âm, Vân Sơ mỉm cười thấu hiểu rồi cố tình hỏi với vẻ thoải mái: “Định làm gì cơ?”
Tần Gia Âm ngước mắt lên, bắt gặp đôi mắt đang cười rạng rỡ của Vân Sơ thì bỗng chốc cứng họng.
Im lặng vài giây, Tần Gia Âm khẽ lắc đầu: “Dạ không có gì ạ.”
Vân Sơ mỉm cười hiền hậu và không truy hỏi thêm nữa. Cô tự nhiên chuyển sang chủ đề khác: “Lát nữa em muốn đi đâu chơi không?”
“Em muốn đi ngủ một giấc." Tần Gia Âm nói: “Ở trên máy bay em chẳng ngủ được mấy.”
Vân Sơ gật đầu: “Muốn ở lại—”
“Em đặt khách sạn rồi.” Không đợi Vân Sơ hỏi thêm, Tần Gia Âm đã nhanh nhảu nói: “Chị Vân Sơ ơi, lát nữa chị chỉ cần đưa em đến khách sạn là được rồi.”
Vân Sơ nhìn cô ấy: “Em chắc chứ?”
Tần Gia Âm gật đầu lia lịa: “Vô cùng chắc chắn ạ.”
“...”
Sau một hồi giằng co, Vân Sơ bất đắc dĩ phải lên tiếng: “Gia Âm, chuyện em về nước lần này ngoài chị ra thì không còn ai biết nữa đúng không?”
Tần Gia Âm chột dạ khẽ ừ một tiếng: “Em chỉ về có mấy ngày thôi, em làm việc có chừng mực mà.”
Lời đã nói đến mức này thì Vân Sơ quả thật cũng không tiện nói thêm gì nữa, dù sao cô cũng chẳng phải chị ruột của Tần Gia Âm nên không có tư cách can thiệp quá nhiều vào đời tư của cô ấy.
Suy nghĩ một lát, Vân Sơ liền nhắc nhở: “Được rồi, trong lòng em tự thấy ổn là được.”
Cô dịu dàng: “Lát nữa chị sẽ đưa em đến khách sạn, em hãy nghỉ ngơi cho thật tốt nhé.”
Tần Gia Âm dõng dạc đáp: “Rõ thưa chị.”
Cô ấy cười hì hì nhìn Vân Sơ: “Em biết ngay là chị Vân Sơ đối với em là tốt nhất mà.”
Vân Sơ liếc cô ấy một cái rồi nở nụ cười đầy bất lực.
-
Ăn lẩu xong, Vân Sơ lái xe đưa Tần Gia Âm đến khách sạn.
Sau khi đưa người vào khách sạn và hoàn tất thủ tục nhận phòng, Vân Sơ lại dặn dò thêm vài câu, bảo cô ấy có việc gì thì cứ nhắn tin hoặc gọi điện cho mình, rồi mới rời khỏi khách sạn.
Quay trở lại trong xe, Vân Sơ nhìn đồng hồ thì thấy đã hơn ba giờ chiều.
Cô ngồi trong xe suy nghĩ một lát rồi gửi một tin nhắn cho Dương Khả Giai để hỏi xem phòng làm việc bên đó có bận rộn lắm không.
Dương Khả Giai đáp lại: “Không bận lắm ạ.”
Nhân tiện cô ấy thông báo thêm: “Đúng rồi chị Vân Sơ, phía Giám đốc Triệu đã gửi thư phản hồi rồi đấy ạ.”
Vân Sơ rũ mắt nhìn màn hình: “Bên đó nói thế nào?”
Dương Khả Giai gửi nội dung phản hồi của Triệu Minh Kiệt qua cho cô.
Sau khi đọc xong, Vân Sơ không mấy ngạc nhiên mà khẽ mỉm cười.
Dương Khả Giai hỏi cô: “Phải làm sao bây giờ ạ? Giám đốc Triệu vẫn tỏ ra không hài lòng với bức tranh.”
Vân Sơ nhắn: “Cứ tạm thời không phản hồi.”
Dương Khả Giai: “Dạ?”
Vân Sơ giải thích: “Hôm nay chị đã xem lại hợp đồng, thời hạn cuối cùng vẫn còn một tuần nữa, để vài ngày nữa hãy tính tiếp.”
Vân Sơ hiểu rất rõ rằng Triệu Minh Kiệt không phải không hài lòng với bức tranh của cô, mà anh ta đang không hài lòng với chính bản thân cô và phòng làm việc của cô.
Thế nên, dù cô có sửa chữa hay vẽ lại như thế nào đi chăng nữa, thì câu trả lời từ phía Triệu Minh Kiệt vẫn sẽ chỉ là một kết quả như vậy mà thôi.
Đã như vậy thì cô cũng chẳng buồn phí công sức đi giao tiếp làm gì cho mệt.
Dù sao thì từ giờ đến ngày giao tranh cuối cùng theo hợp đồng vẫn còn một tuần nữa.
Dương Khả Giai ngẩn người, lờ mờ hiểu được ý của Vân Sơ: “Ý của chị là chúng ta sẽ đợi đến ngày cuối cùng mới đưa tranh đến cho Giám đốc Triệu sao?”
Vân Sơ đáp: “Cũng không thể để đến ngày cuối cùng được.”
Dương Khả Giai thắc mắc: “Hả?”
Vân Sơ: “Chị sẽ trao đổi lại với bên Giám đốc Triệu, nhưng để hai ngày nữa rồi mới nói chuyện.”
Dương Khả Giai lo lắng: “Làm như vậy liệu có ổn không chị?”
Vân Sơ quả quyết: “Nếu không ổn thì chúng ta sẽ hủy hợp đồng.”
Dương Khả Giai hốt hoảng: “A? Như vậy thì không tốt lắm đâu ạ, đơn hàng này giá trị không hề nhỏ đâu.”
Vân Sơ trấn an: “Chị biết chứ, trong lòng chị đã có tính toán rồi, em cứ yên tâm đi.”
Cô cũng biết đơn hàng này của Triệu Minh Kiệt không hề nhỏ, nếu không phải vì vậy thì Vân Sơ đã sớm đưa ra phương án hủy hợp đồng từ lâu rồi.
Nghĩ đến đây, Vân Sơ an ủi Dương Khả Giai: “Đừng lo lắng quá, có vấn đề gì chị sẽ đứng ra xử lý.”
Dương Khả Giai: “... Dạ vâng ạ.”
Vân Sơ: “Ừ, hôm nay chị sẽ không qua phòng làm việc nữa, có chuyện gì thì em cứ nhắn tin cho chị nhé.”
Dương Khả Giai: “Dạ vâng.”
“...”
Kết thúc cuộc trò chuyện với Dương Khả Giai, Vân Sơ lái xe rời khỏi khách sạn và đi đến một quán cà phê quen thuộc.
Khi Vân Sơ đến nơi thì quán cà phê đang là lúc bận rộn nhất.
Chủ quán và nhân viên đang làm việc không ngơi tay, khi thấy cô xuất hiện thì chủ quán cà phê là Tư Niệm tỏ ra rất ngạc nhiên nhìn cô: “Hôm nay sao cậu lại có rảnh rỗi ghé qua chỗ tớ thế này?”
Tư Niệm là một trong những người bạn mà Vân Sơ quen biết thông qua Úc Đình Quân. Hai người quen nhau không lâu và số lần gặp mặt cũng không nhiều. Nhưng ngay cả khi lâu ngày không gặp thì cả hai cũng không cảm thấy xa lạ hay ngại ngùng.
Nghe thấy lời này của Tư Niệm, Vân Sơ mỉm cười ngại ngùng rồi trêu chọc: “Lời này của cậu nghe như đang oán trách tớ ấy nhỉ.”
Tư Niệm nhướng mày: “Cậu cũng nghe ra được à?”
Vân Sơ hừ nhẹ một tiếng: “Tất nhiên rồi.”
Tư Niệm lườm cô một cái, vừa bận rộn làm việc vừa nói: “Thì tớ cũng nói thật mà, chắc cũng phải hai tháng rồi tớ không được gặp cậu đấy.”
“...” Vân Sơ nghi hoặc hỏi lại: “Đã lâu đến thế rồi sao?”
Tư Niệm khẳng định: “Đúng thế.”
Cô ấy hồi tưởng lại: “Lần cuối hai đứa mình gặp nhau hình như là lúc cậu và Úc tổng cùng đi quán bar đấy.”
Vân Sơ nghĩ ngợi một lát, thấy đúng là chuyện như vậy thật.
Nghĩ đến đây, cô ngượng ngùng đưa tay sờ sờ mũi: “Dạo này tớ hơi bận một chút.”
Nghe vậy, Tư Niệm hơi tỏ vẻ cao ngạo liếc nhìn cô một cái: “Được rồi, lần này tha lỗi cho cậu đấy.”
Cô ấy đưa ly cà phê đã làm xong cho nhân viên để mang ra cho khách, sau đó mới hỏi cô: “Hôm nay muốn uống gì nào?”
Vân Sơ hỏi lại: “Lần trước Úc Đình Quân đến đây đã uống cái gì thế?”
Tư Niệm: “...”
Cô ấy chớp mắt: “Mua mang về cho Úc tổng sao?”
Vân Sơ gật đầu: “Ừ, tớ định ghé qua công ty anh ấy một chuyến.”
“Được rồi." Tư Niệm đã hiểu: “Tớ sẽ làm ngay cho cậu đây.”
Vân Sơ nở nụ cười tươi tắn: “Vậy thì tớ phải cảm ơn bà chủ Tư của chúng ta trước nhé.”
Tư Niệm cười đáp: “Không cần khách sáo đâu.”
“...”
-
Mua xong hai ly cà phê và vài phần đồ ngọt tại quán của Tư Niệm, Vân Sơ mới lái xe đến công ty của Úc Đình Quân.
Ở bên Úc Đình Quân lâu như vậy nhưng số lần Vân Sơ đến công ty anh chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Tuy nhiên, dù là vậy thì Vân Sơ vẫn có quyền tự do ra vào thang máy dành riêng cho Úc Đình Quân.
Trước khi qua đây, Vân Sơ không nói với bất kỳ ai, cô đỗ xe ở hầm gửi xe rồi trực tiếp đi thang máy từ hầm lên thẳng tầng văn phòng tổng giám đốc.
Vân Sơ vốn nghĩ rằng nếu buổi chiều Úc Đình Quân đang họp thì cô sẽ lặng lẽ đi vào văn phòng của anh để chờ.
Nhưng điều cô vạn lần không ngờ tới là khi cửa thang máy vừa mở ra, Úc Đình Quân đang dẫn theo đoàn trợ lý của mình từ phía xa đi tới.
Tiếng “đinh đông” của cửa thang máy đã thu hút sự chú ý của những người ở cách đó không xa. Ban đầu Úc Đình Quân không hề nhìn về phía thang máy, anh đang bận dặn dò công việc cho Du Hướng Văn, nhưng khi đang nói thì bỗng có người ở phía sau thốt lên một tiếng kinh ngạc: “Cô Vân?”
Nghe thấy cách xưng hô quen thuộc, bước chân của Úc Đình Quân khẽ khựng lại, anh theo bản năng ngẩng đầu lên và nhìn thấy người đang đứng trong thang máy với vẻ mặt hơi có chút gượng gạo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



