Khi Vân Sơ nói câu "Dù sao cũng không phải người anh đang nghĩ tới", cuộc đối thoại giữa hai người khó lòng tiếp tục một cách bình thường được nữa.
Bởi vì họ đều không hẹn mà cùng nghĩ về người đó, trong tâm trí cũng hiện lên cái tên mà cả hai luôn né tránh.
“...”
Trong phòng bao rơi vào sự im lặng kéo dài vài giây.
Vân Sơ đối mặt với ánh mắt đầy áp lực của Úc Đình Quân, cô cố gắng giữ bình tĩnh rồi nói: "Em không biết.”
Cô bắt đầu giả vờ ngốc nghếch nhằm muốn né tránh chủ đề nhạy cảm này.
Vân Sơ rũ mắt xuống và nhìn chằm chằm vào những món ăn bày trên bàn: "Ăn cơm trước đã.”
Úc Đình Quân không đáp lời, anh cứ thế lẳng lặng quan sát biểu cảm của Vân Sơ.
Sau một hồi giằng co, Úc Đình Quân khẽ nhếch môi, tạm thời buông tha cho cô và cũng là buông tha cho chính mình.
Anh cầm đôi đũa đã đặt xuống từ trước để tiếp tục dùng bữa.
Sau đó, trong phòng bao riêng tư của hai người chỉ còn lại tiếng va chạm nhẹ giữa bát đũa.
Bữa cơm vốn dĩ nên diễn ra trong không khí vui vẻ và hòa hợp, nhưng cuối cùng lại trở nên vô cùng nặng nề.
Khi tâm trạng không tốt, Vân Sơ thường sẽ mất cảm giác ngon miệng, và Úc Đình Quân cũng vậy.
Cả hai không ăn được bao nhiêu rồi lần lượt đặt đũa xuống.
“Ăn xong rồi chứ?” Úc Đình Quân nhìn người đang cúi đầu đối diện, anh hỏi một câu với giọng điệu khá lạnh lùng.
Vân Sơ khẽ vâng một tiếng: "Xong rồi ạ.”
Úc Đình Quân lập tức đứng dậy, Vân Sơ cũng vội vàng đi theo sau.
Thấy hai người bước ra khỏi phòng bao, quản lý nhà hàng có chút ngạc nhiên hỏi: "Úc tổng, Vân tiểu thư, hai người dùng bữa xong rồi ạ?”
Úc Đình Quân không lên tiếng trả lời.
Vân Sơ mỉm cười nhẹ nhàng và nhỏ giọng đáp: "Vâng, chúng tôi ăn xong rồi.”
Cô nhìn vị quản lý đang có vẻ lo lắng rồi giải thích thêm: "Chúng tôi còn có việc bận nên phải đi trước.”
Nghe vậy, quản lý nhà hàng mới thở phào nhẹ nhõm, ông ấy còn tưởng hôm nay đầu bếp làm món không ngon khiến hai người không hài lòng.
Có lời khẳng định của Vân Sơ nên vị quản lý này mới thực sự yên tâm.
“Được ạ, vậy mời Úc tổng và Vân tiểu thư đi thong thả.”
Sau khi trò chuyện vài câu với quản lý nhà hàng, Vân Sơ và Úc Đình Quân liền lên xe rời đi.
Bầu không khí trên đường về hoàn toàn khác hẳn so với lúc mới đi.
Úc Đình Quân không nói gì, mà Vân Sơ cũng giữ im lặng tuyệt đối.
Cả hai cứ thế im lặng cho đến tận khi về tới nhà, sau khi vào nhà, Úc Đình Quân đi thẳng lên lầu vào phòng làm việc. Vân Sơ nhìn theo bóng lưng anh, cô đứng chôn chân tại chỗ nửa phút rồi mới chuyển hướng đi về phía nhà bếp.
Cô cảm thấy hơi khát nước.
Uống xong ngụm nước, Vân Sơ quyết định quay về phòng để tắm rửa và nghỉ ngơi sớm.
Ban ngày đã bận rộn suốt nửa ngày trời nên lúc này cô cũng cảm thấy hơi mệt mỏi.
Trở về phòng, Vân Sơ còn chưa kịp bước vào phòng tắm, đã nhận được tin nhắn từ Tần Gia Âm: [Chị Vân Sơ ơi, em ngủ dậy rồi.]
Nhìn thấy tin nhắn này, Vân Sơ mới sực nhớ ra lúc đưa Tần Gia Âm đến khách sạn chiều nay, cô có dặn cô ấy ngủ dậy nhớ báo mình một tiếng. Tần Gia Âm về nước mà không báo cho ai, Vân Sơ lo lắng cô ấy sẽ gặp chuyện.
Nhìn thời gian trên màn hình, Vân Sơ bất lực lắc đầu gõ chữ: [Bây giờ mới tỉnh sao?]
Tần Gia Âm: [... Vâng ạ.]
Có vẻ như cô ấy đã ngủ một giấc khá dài.
Vân Sơ mỉm cười: [Có đói không?]
Tần Gia Âm: [Dạ có một chút ạ.]
Vân Sơ hiểu ý nên trực tiếp hỏi luôn: [Có muốn chị đặt đồ ăn bên ngoài cho không? Em muốn ăn gì nào?]
Tần Gia Âm suy nghĩ một lát rồi từ chối: [Dạ thôi, em vẫn chưa nghĩ ra nên ăn gì nữa. Lát nữa em sẽ tự đặt sau ạ.]
Vân Sơ: [Được rồi, vậy khi nào cần thì cứ bảo chị nhé. Ở bên ngoài nhớ chú ý an toàn đấy.]
Tần Gia Âm: [Dạ vâng, chị cứ yên tâm đi ạ.]
Một mình cô ấy ở nước ngoài vẫn sống rất tốt, cho nên về nước chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.
Vân Sơ cũng hiểu đạo lý này, nhưng vì Tần Gia Âm là em họ của Úc Đình Quân nên cô không tránh khỏi việc lo lắng nhiều hơn.
Cô chỉ sợ Tần Gia Âm gặp phải chuyện gì không hay.
-
Sau khi trò chuyện ngắn gọn, hai người kết thúc cuộc đối thoại.
Thoát khỏi khung chat, Vân Sơ nhìn danh sách bạn bè mà thẫn thờ. Cô khẽ rũ mắt, tâm trí không tập trung mà lướt màn hình xuống phía dưới.
Bất chợt, cô nhìn thấy một người bạn học đại học đã liên lạc với mình thời gian trước, Nghiêm Thiên.
Do dự vài giây, Vân Sơ nhấn vào khung trò chuyện của hai người.
Nghiêm Thiên học khóa trên cô hai năm, và cũng là bạn cùng phòng với bạn trai cũ của cô, Đàm Thâm.
Thời đại học, Vân Sơ quen biết Nghiêm Thiên trước, sau đó mới chính thức quen biết Đàm Thâm.
Nhưng Vân Sơ và Nghiêm Thiên không mấy thân thiết, cả hai rất ít khi trò chuyện riêng. Họ chỉ thỉnh thoảng cùng một nhóm người đi ăn cơm hoặc tán gẫu vài câu.
Sau khi chia tay Đàm Thâm, cô hầu như không còn liên lạc với những người bạn học cũ thời đại học nữa.
Nghiêm Thiên và những người khác cũng khá ghét cô.
Vì thế, khi Nghiêm Thiên liên lạc với cô cách đây không lâu để hỏi thăm tình hình gần đây của Đàm Thâm, cô đã rất ngạc nhiên.
Chỉ có điều, Nghiêm Thiên đã tìm nhầm người rồi.
Kể từ khi Vân Sơ ở bên cạnh Úc Đình Quân, cô đã không còn quan tâm đến bất kỳ tin tức nào của Đàm Thâm nữa. Điều duy nhất cô biết chính là Đàm Thâm đã ra nước ngoài, còn cụ thể là quốc gia nào thì cô hoàn toàn mù tịt.
Nghĩ đến những chuyện trong quá khứ, Vân Sơ lại thoáng xuất thần.
Đột nhiên, từ bên ngoài truyền đến tiếng bước chân quen thuộc.
Vân Sơ cầm điện thoại rồi hơi nghiêng đầu, vừa vặn chạm mắt với người vừa đẩy cửa bước vào.
“...”
Trong giây lát im lặng, Úc Đình Quân nhìn người đang cầm điện thoại đứng ngẩn ngơ trước cửa phòng thay đồ, anh dừng lại một chút rồi hỏi: "Đứng đó làm gì vậy?”
Vân Sơ giật mình, cô không ngờ anh lại chủ động bắt chuyện với mình trước.
Cô chớp mắt nhẹ nhàng rồi cất điện thoại đi: "Em chuẩn bị đi tắm ạ.”
Nói xong câu này, cô ngập ngừng hỏi người đột ngột xuất hiện: "Công việc của anh đã xong rồi sao?”
Úc Đình Quân đáp: “Chưa.”
Vân Sơ ồ một tiếng, định hỏi anh chưa xong việc sao lại về phòng. Nhưng lời vừa tới cửa miệng, cô lại vội vàng nuốt ngược vào trong.
Bởi vì cô không chắc chắn Úc Đình Quân sẽ đưa ra câu trả lời như thế nào.
Nhìn thấy vẻ mặt muốn nói lại thôi của Vân Sơ, Úc Đình Quân khẽ nhướng mày, giọng nói trầm thấp cất lên: "Không phải nói đi tắm sao?”
“À vâng." Vân Sơ sực tỉnh, cô vào phòng thay đồ lấy bộ đồ ngủ: "Em đi tắm trước đây.”
Úc Đình Quân: “Ừ.”
Nhìn theo bóng dáng Vân Sơ bước vào phòng tắm, Úc Đình Quân liếc mắt nhìn chiếc điện thoại cô tùy tiện đặt bên cạnh.
Anh khẽ rũ mi mắt, tập trung nhìn chằm chằm một hồi lâu, nhưng cuối cùng vẫn không bước tới.
“...”
Vân Sơ không biết suy nghĩ trong lòng Úc Đình Quân, cô cũng chẳng sợ anh sẽ chạm vào điện thoại của mình.
Thực tế thì cả hai đều biết mật khẩu điện thoại của nhau, chỉ là Vân Sơ không có hứng thú và cũng chẳng bao giờ quan tâm đến điện thoại của anh.
Còn việc Úc Đình Quân có hứng thú với điện thoại của cô hay không, cô không cách nào biết được.
Vào đến phòng tắm, Vân Sơ cũng không màng đến người bên ngoài nữa.
Cô không phải là người thích suy nghĩ nhiều, cũng lười suy đoán xem tại sao Úc Đình Quân lại tranh thủ lúc bận rộn để về phòng.
Chắc hẳn không phải là anh để quên tài liệu ở trong phòng rồi.
Tốc độ tắm của Vân Sơ khá chậm, khi cô tắm xong và bước ra ngoài, Úc Đình Quân đã không còn ở trong phòng nữa.
Vân Sơ chẳng hề ngạc nhiên chút nào, vì cô biết Úc Đình Quân bận rộn hơn cô tưởng rất nhiều, anh thực sự không có mấy thời gian rảnh rỗi.
Sau khi sấy khô tóc và làm xong các bước chăm sóc da, Vân Sơ an tâm nằm lên giường, định đọc sách một lát rồi sẽ đi ngủ.
Mới đọc được hai trang, màn hình điện thoại trên tủ đầu giường bỗng sáng lên, là tin nhắn của Chi Tiếu Văn: [Cuối cùng tớ cũng được tan làm rồi.]
Vân Sơ nhìn thấy tin nhắn liền bày tỏ sự đồng cảm: [Muộn thế này mới về, thật là xót xa quá.]
Chi Tiếu Văn: [Chứ còn gì nữa, phận làm thuê đúng là thê thảm mà.]
Vân Sơ bật cười rồi gửi lại cho cô ấy một icon ôm an ủi.
Hai người nhắn tin qua lại thêm vài câu nữa.
Chi Tiếu Văn bỗng nhiên hỏi cô: [Dạo này cậu có xem tin nhắn trong nhóm lớp không?]
Vân Sơ ngớ người: [Nhóm lớp nào cơ?]
Chi Tiếu Văn: [Cậu nói xem là nhóm nào?]
Cô ấy và Vân Sơ là bạn học đại học, lên đại học mới quen biết nhau, nên nhóm lớp của cả hai chỉ có duy nhất nhóm đó thôi.
Vân Sơ mới phản ứng lại: [Nhóm lớp đại học sao?]
Chi Tiếu Văn: [Ừ ừ, lớp trưởng và mọi người đang tổ chức họp lớp đấy. Còn @ tất cả các thành viên nữa.]
Vân Sơ: [Tớ để nhóm đó vào mục lưu trữ nên không chú ý thấy.]
Chi Tiếu Văn: [Tớ đoán ngay mà, nên mới nhắn tin báo cho cậu một tiếng đây.]
Vân Sơ: [... Ý cậu nói với tớ là, buổi họp lớp năm nay cậu muốn tham gia sao?]
Chi Tiếu Văn: [Đang cân nhắc, lớp trưởng nói năm nay cô Phương cũng sẽ đến dự.]
Cô Phương trong lời của Chi Tiếu Văn chính là một giáo sư rất có uy tín trong trường, cũng là giảng viên chuyên ngành của Vân Sơ và mọi người.
Vị giáo sư này đặc biệt tốt với Vân Sơ và Chi Tiếu Văn, luôn dành cho hai cô sự quan tâm chu đáo. Thậm chí khi Vân Sơ vướng vào những lời đồn thổi ác ý, cô ấy còn ra mặt thay Vân Sơ nói giúp, làm rõ những lời vu khống tầm bậy đó.
Sau khi tốt nghiệp, cô Phương vì lý do sức khỏe nên đã ra nước ngoài tĩnh dưỡng, mấy năm nay vẫn chưa quay về nước.
Đương nhiên Vân Sơ cũng không có cơ hội được gặp lại cô ấy.
Vì thế khi nhìn thấy tin nhắn này của Chi Tiếu Văn, Vân Sơ vô cùng kinh ngạc và vui mừng: [Cậu có chắc chắn không?]
Chi Tiếu Văn: [Lớp trưởng nói vậy thôi, còn cụ thể cô có đi hay không thì vẫn chưa xác định được.]
Vân Sơ: [Vậy cậu để ý giúp tớ thông tin nhé?]
Chi Tiếu Văn: [Được thôi, nếu cô Phương thực sự tham gia thì chúng ta cùng đi chứ?]
Vân Sơ: [Ừm, nhất định phải đi gặp cô một chuyến mới được.]
Chi Tiếu Văn: [Đồng ý.]
-
Hai người tạm thời định ra lịch trình như vậy.
Sau khi bàn bạc xong, Chi Tiếu Văn cũng đã về đến nhà.
Vân Sơ một lần nữa đặt điện thoại xuống, muốn tập trung đọc sách thêm một chút, nhưng trong đầu cô cứ quẩn quanh những tin nhắn trong nhóm lớp mà bạn thân vừa kể.
Đấu tranh tâm lý một hồi, cô lại cầm điện thoại lên và nhấn vào xem tin nhắn nhóm lớp.
Nội dung tin nhắn trong nhóm khá nhiều vì Vân Sơ đã lâu không xem. Cô không thể đọc hết tất cả các tin nhắn chưa đọc, chỉ có thể thong thả lướt lên trên, xem được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Trong lúc lướt lên, Vân Sơ còn bắt gặp cả tên của chính mình.
Có người trong nhóm @ cô và hỏi năm nay cô có tham gia họp lớp hay không.
Vân Sơ liếc nhìn cái tên đã @ mình, đó là một người bạn học mà trước đây cô không mấy khi tiếp xúc.
Vân Sơ trực tiếp phớt lờ rồi lướt thêm một lúc nữa, cuối cùng cô cũng thấy lớp trưởng thông báo rằng cô Phương sẽ về trước Tết Dương lịch, và cô Phương có thể tham gia buổi họp lớp vào dịp Tết Dương lịch đó.
Sau khi lướt qua một lượt các tin nhắn trong nhóm lớp, Vân Sơ liền đóng cửa sổ trò chuyện lại.
Quay trở lại danh sách WeChat, cô cũng mất hẳn hứng thú đọc sách, chuẩn bị chơi điện thoại thêm một lát rồi đi ngủ.
Cô nhấn vào mục Khoảnh khắc đang có thông báo chấm đỏ.
Vừa làm mới một cái, Vân Sơ đã nhìn thấy nội dung Tần Gia Âm vừa đăng. Đó là một bộ ảnh trông rất tràn đầy sức sống, chỉ có điều bối cảnh trong ảnh nhìn có vẻ hơi quen mắt.
Vân Sơ chớp mắt định nhấn vào xem ảnh lớn để chiêm ngưỡng, nhưng ngay lập tức nhận được thông báo ảnh đã bị xóa.
Cô ngẩn người ra một chút, chưa kịp suy nghĩ kỹ xem tại sao cô ấy lại đăng rồi xóa ngay như vậy, thì ngoài cửa đã vang lên tiếng bước chân quen thuộc.
Cửa phòng bị Úc Đình Quân đẩy ra, anh khẽ nhíu mày nhìn cô.
Vân Sơ cảm thấy bối rối và có chút mờ mịt hỏi: "... Có chuyện gì vậy anh?”
Úc Đình Quân liếc nhìn chiếc điện thoại cô đang cầm trong tay rồi trầm giọng hỏi: “Người trưa nay em đi đón ở sân bay là Tần Gia Âm phải không?”
“...”
“?”
Nghe thấy cái tên Tần Gia Âm, Vân Sơ sững sờ tại chỗ.
Một lát sau, Vân Sơ mới lấy lại tinh thần, cô chột dạ kêu lên một tiếng: "Cái gì cơ?”
Ánh mắt Úc Đình Quân khóa chặt lên người cô, giọng nói của anh vô cùng trầm mặc: "Tần Gia Âm lén lút quay về rồi phải không?”
Vân Sơ: “...”
Úc Đình Quân: “... Cô ấy không cho em nói với anh sao?”
Vân Sơ không có ý định bán đứng Tần Gia Âm, cô im lặng một lúc rồi biện minh: "Không phải đâu, là do em quên mất thôi.”
Nghe thấy câu trả lời của Vân Sơ, Úc Đình Quân khẽ cười mỉa một tiếng: "Vậy sao.”
Khi anh hỏi câu đó, ngữ điệu mang tính khẳng định nhiều hơn.
Rất rõ ràng, Úc Đình Quân không tin chuyện Vân Sơ quên báo cho anh. Anh hiểu Vân Sơ, và cũng rất hiểu tính cách của Tần Gia Âm.
Vân Sơ ậm ừ một tiếng rồi nhìn anh hỏi: "Làm sao anh biết Gia Âm đã—”
Chưa đợi Vân Sơ hỏi hết câu nghi vấn, Úc Đình Quân đã trả lời cô: "Dương Ôn Văn nhìn thấy cô ấy ở quán bar rồi.”
“...”
Vân Sơ nghẹn lời, ngàn lần không ngờ nguyên nhân lại là như vậy.
Cô nhìn vẻ mặt không mấy vui vẻ của Úc Đình Quân, định bụng sẽ thay Tần Gia Âm giải thích vài câu. Nhưng lời còn chưa kịp nói ra, tiếng chuông điện thoại đã vang lên trước một bước.
Vân Sơ và Úc Đình Quân cùng lúc cúi đầu nhìn xuống, trên màn hình hiện lên tên người gọi đến là — Gia Âm.
“Em... nghe điện thoại trước nhé?” Vân Sơ ngập ngừng cầm điện thoại lên rồi nhìn về phía Úc Đình Quân.
Úc Đình Quân hơi nâng cằm ra hiệu: "Để anh nghe.”
Vân Sơ có chút lúng túng, nhưng vẫn miễn cưỡng đưa điện thoại cho Úc Đình Quân.
Úc Đình Quân đón lấy, nhấn nút nghe rồi thuận tay bật luôn loa ngoài.
Giây tiếp theo, tiếng kêu cứu thất thanh của Tần Gia Âm liền vang dội khắp căn phòng.
“Chị Vân Sơ ơi!! Cứu em với!!!”
Nghe rõ những gì Tần Gia Âm nói, Vân Sơ không dám hé răng nửa lời.
Còn Úc Đình Quân thì thong thả liếc nhìn Vân Sơ một cái, sau đó mới lạnh lùng đáp lại đầu dây bên kia: "Em muốn cô ấy cứu em bằng cách nào đây?”
Úc Đình Quân vừa lên tiếng, đầu dây bên kia lập tức im bặt.
“Nói đi." Úc Đình Quân đợi vài giây rồi trầm giọng thúc giục.
Tần Gia Âm đờ người ra như phỗng một hồi lâu mới lắp bắp lên tiếng: "... Anh trai?”
Tại sao người nghe điện thoại lại là Úc Đình Quân chứ, chẳng phải cô đang gọi vào số điện thoại của chị Vân Sơ sao? Tần Gia Âm vừa nghĩ vừa cầm điện thoại lên xem lại nhật ký cuộc gọi.
Úc Đình Quân cười nhạt: "Tần Gia Âm, gan của em cũng lớn thật đấy.”
Tần Gia Âm không dám lên tiếng nữa.
Im lặng một lát, Úc Đình Quân nói tiếp: "Cứ đứng yên ở đó mà đợi, anh sẽ qua đó ngay bây giờ.”
Để lại câu nói đó, Úc Đình Quân cũng không cho Tần Gia Âm cơ hội từ chối mà trực tiếp cúp máy luôn.
Sau khi tắt cuộc gọi, anh trả điện thoại lại cho Vân Sơ: "Anh phải đi ra ngoài một chuyến.”
Vân Sơ đưa tay đón lấy, nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Úc Đình Quân, cô ngập ngừng khuyên: "Anh đừng có nghiêm khắc quá nhé.”
Úc Đình Quân nhìn cô một cái nhưng không nói lời nào.
Vân Sơ nhỏ giọng nói tiếp: "Gia Âm vẫn còn trẻ con, cô ấy về nước mà không báo cho gia đình chắc là có lý do riêng. Lát nữa gặp cô ấy anh nhớ hỏi han cho kỹ nhé.”
Úc Đình Quân vẫn không đáp lời, chỉ khẽ nhếch môi một cái.
Nhìn anh như vậy, Vân Sơ cũng cảm thấy có chút bất lực.
Cô khẽ thở dài một tiếng, chỉ đành thầm cầu nguyện cho Tần Gia Âm ở trong lòng.
Đang mải suy nghĩ, người vừa đi đến cửa phòng bỗng dừng bước, anh nghiêng đầu nhìn cô gọi: "Vân Sơ.”
Vân Sơ đáp: “Dạ?”
Úc Đình Quân khẽ rũ mắt, ánh nhìn thâm trầm nhìn cô: "Em đi cùng anh đi.”
Vân Sơ hơi ngẩn ra: "Đi... đón Gia Âm ạ?”
Úc Đình Quân khẽ gật đầu rồi hỏi cô: "Em có muốn đi không?”
Vân Sơ hơi khựng lại, dường như cô đã hiểu được ý đồ của Úc Đình Quân.
Anh muốn cô đi cùng chắc hẳn là vì muốn có một người ở giữa để điều hòa bầu không khí căng thẳng.
Nghĩ đến đây, Vân Sơ liền đồng ý: "Vậy thì chúng ta cùng đi thôi.”
Lời tác giả:
----------------------
Gia Âm: Đúng là chỉ có chị dâu là tốt với mình nhất.
Úc tổng: Hì hì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
