"Cái đó... hay là em đưa Thuận Ca về ngủ đi, anh ghép ghế ở gian ngoài nằm tạm một đêm là được." Tần Tư Dã sợ Cố Niệm hiểu lầm mình cố ý diễn trò này để được vào phòng đông.
Cố Niệm đã nhường một lần rồi, sẽ không mời lần thứ hai, tránh để người đàn ông này tưởng cô có ý đồ gì khác, cô cúi người bế con trai về phòng đông.
Trong nhà có tổng cộng bốn cái ghế, Tần Tư Dã nằm bên trên, cẳng chân buông thõng xuống đất, lại không dám trở mình vì sợ gây tiếng động ảnh hưởng mẹ con Cố Niệm nghỉ ngơi. Khó khăn lắm mới thức được đến sáng, anh về đơn vị tìm ván gỗ và dụng cụ, kéo theo Tiểu Lý qua sửa giường.
May mà không để vợ đi cùng, nếu không thì càng xấu hổ hơn.
Hai người này đang nói cái gì vậy? Tần Tư Dã bị họ làm cho xoay mòng mòng, Tiểu Lý ở bên cạnh chỉ biết cắm đầu làm việc, cúi gằm mặt xuống nín cười đến đỏ bừng cả mặt.
"Vừa nãy là Phó đoàn trưởng và Cán sự Cổ đến à? Họ có việc gì không?"
Cố Niệm đi ra gọi hai người vào ăn cơm, Tần Tư Dã ngẫm nghĩ hồi lâu vẫn chưa hiểu hết ý tứ trong lời nói của hai người đồng đội: "Không có gì đâu, ăn cơm thôi!"
Anh là người bận rộn, ăn sáng xong liền rời đi, chuyện sửa giường giao lại cho Tiểu Lý. Vì hạnh phúc của đoàn trưởng, sau một hồi "nỗ lực" của Tiểu Lý, chiếc giường đơn đã bị gãy mất hai cái chân.
"Sáng nay tôi xem thì thấy chỉ có dát giường bị hỏng, sao bây giờ chân giường cũng gãy luôn rồi?" Cố Niệm nghĩ mãi không ra.
"Chị dâu, xin lỗi chị, là do em vụng về quá, lúc cưa ván gỗ không cẩn thận làm gãy mất chân giường. Nếu đoàn trưởng biết chuyện này chắc chắn sẽ đuổi em đi mất. Ở quê em đã lỡ khoác lác với bà con lối xóm rằng mình là trợ thủ đắc lực của đoàn trưởng rồi, lần này thì tiêu đời em rồi."
"Đừng lo, giường hỏng thì nhà tôi vẫn còn phòng phía Đông để ở, đợi khi nào có cơ hội sẽ mua một chiếc giường đôi đặt vào phòng phía Tây."
"Chị dâu, chị tốt thật đấy, nghe chị nói vậy là em yên tâm rồi."
Xem ra thời gian này đành phải để Tần Tư Dã ngủ ở phòng phía Đông rồi. Tình cảnh hiện tại của hai người mà ngủ chung thì gượng gạo lắm, phải nghĩ cách kiếm một chiếc giường về sớm mới được.
"Sau này bố sẽ ngủ chung chăn với con ạ?" Thuận Ca túm lấy vạt áo Cố Niệm hỏi.
"Ừ, hai bố con ngủ chung một chăn." Nếu không phải tại hai bố con quậy phá, thì đâu chỉ được ngủ chung chăn, mà còn có thể ra ở riêng một phòng rồi.
Tiểu Lý vừa đi khỏi thì Mạch Kim Hoa sang tìm Cố Niệm rủ đi các thôn lân cận để đổi ngũ cốc và rau củ phơi khô do người dân tự làm. "Nếu may mắn thì còn đổi được cả trứng gà nữa đấy!" Mạch Kim Hoa ghé sát tai Cố Niệm thì thầm.
"Đi bằng gì ạ? Có xa không chị? Em còn phải mang theo Thuận Ca nữa."
"Em cứ gửi thằng bé ở chỗ Văn Miểu ấy, cô ấy chẳng bao giờ xuống thôn đổi đồ đâu. Cô ấy là người miền Nam nên chuyện ăn mặc cũng cầu kỳ hơn."
"Nhà em cũng chẳng còn bao nhiêu phiếu, lần trước đi cửa hàng bách hóa tiêu gần hết rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

