Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

70, Mang Không Gian Dắt Con Đến Tìm Chồng Thủ Trưởng Ly Hôn Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

"Có phiếu thì mang phiếu, không có phiếu thì mang ít lương thực đi, tốt nhất là gạo trắng hoặc bột mì, một cân gạo trắng đổi được cả một túi rau khô đấy!"

"Em không đi đổi đâu, khi nào bà con bán gà con thì chị bảo em một tiếng nhé, em muốn nuôi hai con gà."

Cuối cùng Cố Niệm vẫn bị Mạch Kim Hoa kéo đi. Sau khi gửi Thuận Ca sang nhà Văn Miểu, Cố Niệm tìm một chiếc giỏ, bỏ vào đó ba cân bột ngô và hai xấp vải thô.

Nơi gần quân khu nhất là thôn Phú Cường, có khoảng hơn một trăm hộ gia đình sinh sống, cũng được coi là một thôn lớn.

Thấy Cố Niệm và Mạch Kim Hoa ăn mặc chỉnh tề, tóc tai chải chuốt gọn gàng, người ta liền biết ngay các cô là người nhà của bộ đội.

"Hai cô em có bột mì trắng không? Nhà tôi có rau rừng phơi khô, còn có hai con gà rừng do con trai tôi đặt bẫy bắt được, vẫn còn sống nguyên đấy!" Một bác gái lên tiếng hỏi.

Mạch Kim Hoa muốn xem qua rau khô nhà bà ấy rồi mới thương lượng, còn Cố Niệm lại muốn xem gà rừng. Hai con gà rừng nặng khoảng năm sáu cân, tính theo giá thịt lợn thì cũng chỉ tầm bốn đồng.

"Em gái à, có ngần ấy tiền thì thà mua thịt lợn còn hơn, mua gà rừng làm gì, xương xẩu chiếm hết một nửa rồi."

Nếu gà rừng còn sống, Cố Niệm muốn nuôi trong không gian, biết đâu sau này chúng còn sinh sản được, đến lúc đó gà đẻ trứng, trứng lại nở ra gà!

"Con trai em thích gặm thịt gà ạ."

Nhà đoàn trưởng cũng chẳng thiếu mấy đồng bạc lẻ này. Mạch Kim Hoa đứng mặc cả với người dân hồi lâu, cuối cùng dùng một cân bột mì trắng đổi lấy một túi vải đầy rau khô.

"Bác ơi, thôn mình có thợ mộc không ạ? Có ai đóng được giường không bác?" Cố Niệm hỏi.

"Nhà ông Vương ở đầu thôn phía Đông có một chiếc giường đôi bằng gỗ hồng tùng đấy. Cô em muốn đổi đồ hay là muốn bỏ tiền ra mua?"

"Kiểu gì cũng được ạ."

Mạch Kim Hoa kéo cô sang một bên: "Em dâu này, cái giường sưởi ở phòng phía Đông nhà em to như thế, đủ cho cả nhà ba người nằm rồi, việc gì phải tốn tiền đóng giường làm chi, uổng phí cả nỗi khổ tâm của Đoàn trưởng Tần nhà em."

Sao chuyện này lại liên quan đến nỗi khổ tâm gì chứ? Cố Niệm ngại không dám nói ra chuyện vợ chồng ngủ riêng: "Dù sao cũng phải có một chiếc giường, nhỡ đâu nhà có khách thì sao ạ!"

Nhà họ Vương đông con, quần áo đứa nào cũng chằng chịt miếng vá. Bất kể đứa lớn hay đứa bé, quần áo trên người đều chật chội, cũ nát, trông vô cùng thiếu thốn.

"Cháu dùng vải thô đổi lấy giường nhà bác, cộng thêm ba cân bột ngô nữa, bác thấy thế nào ạ?"

Nhà họ Vương muốn mười cân bột ngô, nhưng Cố Niệm không mang theo nhiều như vậy, hơn nữa chiếc giường kia cũng đã cũ nát lắm rồi: "Nếu hai bác đồng ý thì đổi, còn không thì cháu đành thôi vậy."

Hai xấp vải thô cộng thêm ba cân bột ngô là cái giá không hề thấp, cô đâu phải kẻ ngốc nhiều tiền mà người ta đòi bao nhiêu cũng đưa bấy nhiêu.

Sau một hồi trả giá, Cố Niệm cũng mua được chiếc giường. Đại đội đồng ý cho mượn một chiếc xe bò để giúp cô chở giường về khu tập thể.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc