Bầu không khí im lặng sau ba phút, Diệp Nhàn nghiêng đầu.
La Tấn mở miệng, cất lời trong vô vọng: “…… Nếu anh nói là AI thông minh đổi mặt, em có tin không?”
Ánh mắt cô nhìn thẳng về phía anh: “Trông em có vẻ giống đứa ngốc lắm sao?”
La Tấn: “……”
Lũ bạn xấu bên cạnh vừa thấy tình huống đã biết chuyện như thế nào, vui sướng khi người gặp họa ghé vào tai La Tấn nói bậy: “Sau khi lật xe mặt chạm đất à?”
Kết quả không khống chế được âm lượng, nói năng hơi lớn tiếng nên rơi vào trong tai Diệp Nhàn.
Cô hơi nhíu mày, cho rằng có liên quan đến mình: “Em trai gì?”
Những lời này bỗng nhiên đả thông hai mạch Nhâm Đốc của La Tấn, anh bỗng dưng quay đầu nhìn về phía bạn xấu: “Phải, em trai tao đâu?”
Diệp Nhàn sửng sốt: “Em trai anh?”
“Đúng vậy,” La Tấn liều mạng véo phía sau bạn mình, trên mặt lại duy trì nụ cười giải thích với cô, “Tàu lượn siêu tốc cao như vậy, một người bệnh như anh làm sao dám ngồi chứ?”
“Nhất định là em trai song sinh của anh tới ngồi, anh nhìn nó ở phía dưới.”
Nói xong, anh lại ho khan bổ sung: “Hai bọn anh đặc biệt giống nhau, ngay cả mẹ anh có đôi khi cũng không phân biệt rõ.”
Diệp Nhàn gật đầu: “Vậy em trai của anh đâu?”
Bạn xấu “haha” trực tiếp bật cười.
La Tấn dứt khoát trực tiếp xoay sang cậu rồi chất vấn: “Đúng rồi, em trai tao đâu?”
Cứ như vậy, Diệp Nhàn thấy ba người kế tiếp dùng câu “Người khác đâu?”, “Người đâu?”, “Đâu?” khác nhau tiến hành tiếp sức, nhận được gậy cuối cùng, người nọ quay người lại đã không còn ai hỗ trợ cậu, ngẩng đầu nhìn lên trên, là nhà vệ sinh.
Người nọ hai mặt nhìn nhau với nhà vệ sinh vài giây, lúc này mới chợt hiểu ra xoay người lại
“Nó vào nhà vệ sinh rồi.”
Diệp Nhàn:?
La Tấn vung tay lên: “Vậy đừng kêu nó, để một mình nó cố gắng yên lặng một chút.”
Để nhanh chóng bóc qua tờ này, anh nhét ảnh chụp vào túi, tiến lên hai bước chắn giữa cô và màn hình lớn rồi mở ra đề tài mới: “Sao em đến đây?”
“Sinh nhật bạn,” cô quơ quơ túi, “Tới tặng quà cho cậu ấy.”
“Ở đâu?” Anh hếch cằm rất tự nhiên, “Anh dẫn em đi.”
Khi bị anh đẩy về phía trước, đôi boot đi tuyết của cô lần lượt chà xát dưới đất: “Dáng vẻ của anh hình như rất quen thuộc với nơi này?”
La Tấn nhìn phía trước, mắt cũng chưa chớp, thản nhiên tiếp nhận giả thiết do tự mình đặt ra.
“Em trai anh tương đối thích tới đây chơi.”
Cô suy nghĩ, nhớ lại vừa rồi hình như mình nghe thấy một cái tên, cụ thể là cái gì không nghe rõ, chỉ nghe ra có chữ “La”.
Chóp mũi lộ ra bên ngoài hơi lạnh, cô khịt mũi hỏi: “Vì sao anh họ Tiêu, em trai họ La vậy?”
“Một đứa theo ba một đứa theo mẹ,” anh rơi vào cảnh đẹp, “Tựa như bọn anh một người khỏe mạnh, một người phải làm bạn với giường bệnh, haiz.”
Diệp Nhàn ngửa đầu nhìn anh, đang muốn nói vài lời an ủi, kết quả người bên cạnh bỗng nhiên dừng lại, khuỷu tay rất tự nhiên đặt lên trên vai cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


