Nhìn người trước mặt một hồi, Diệp Nhàn yên lặng thả bút xuống.
Cô vươn ngón tay đẩy anh ra rồi lắc đầu giải thích: “Đây là cho cậu bạn trước đây.”
“Trước đây? Người nào?” La Tấn tạm dừng, “Đưa thư?”
Cô ừ một tiếng.
“Em đồng ý với cậu ta?”
“Từ chối,” cô nói, “Nhưng đồng ý với cậu ấy sẽ đi ra ngoài xem phim với cậu ấy.”
Người ta tốt xấu gì bắt đầu từ cấp hai cũng đã chính thức yêu thầm mình ba năm yêu công khai ba năm, cho dù từ chối, cô cũng nên vẽ ra giữa bọn họ một dấu chấm câu viên mãn.
Tuy rằng không có cách nào ở bên cạnh cậu ấy nhưng ít nhất có thể cho cậu hồi ức một ngày tốt đẹp.
Nghe xong, La Tấn vươn tay rút ra danh sách hẹn hò dưới người cô: “Vậy có liên quan gì đến hẹn hò?”
“Cũng không thể chỉ xem phim……” Cô thiết nghĩ một chút, “Hơn nữa lại không thân, rất dễ dàng tẻ ngắt.”
“Không bằng trước xếp đầy bảng kế hoạch, như vậy cho dù không có lời gì để nói cũng sẽ không quá xấu hổ.”
Anh nhìn cô một hồi, sau đó gấp tờ giấy làm đôi trong tay rồi nhét vào trong túi.
“Em mới bao lớn, nói chuyện yêu đương gì?”
Ngẫm lại rồi nói: “Có thể cũng đừng hẹn, trong khoảng thời gian này cần nghỉ ngơi cho khoẻ.”
“Trưởng thành? Còn bao nhiêu lâu nữa?”
Cô bĩu môi: “Hai tuần.”
…… Nhanh như vậy?
Bất giác khóe môi anh nhếch lên, nhiều lần ho khan áp xuống: “Hai tuần, cũng khá nhanh, có thể suy xét đến chuyện yêu đương một chút.”
Sau khi nói xong vẫn không quên cảnh cáo: “Trước khi trưởng thành cũng đừng suy nghĩ, ở đây cho khoẻ.”
Cô duỗi người, nằm thẳng trên giường: “Em cũng gần xuất viện rồi.”
Sau khi thi đại học xong, tim cô xảy ra chút vấn đề nhỏ, cũng may giải phẫu rất thuận lợi, chỉ là thêm chuẩn bị và nằm viện quan sát ở giai đoạn sau nên cũng ở chỗ này hơn một tháng.
Cũng may mọi việc khác tiến triển thuận lợi, chuyện trang điểm vụn vặt vào đại học rồi học cũng không muộn.
La Tấn nhìn cô một hồi, vuốt ve tờ giấy trong túi, biết rõ bản thân lấy đi cái này cũng là trị ngọn không trị gốc nên hỏi cô: “Em thật sự muốn hẹn hò với bạn nam kia?”
Cô lắc đầu: “Em cũng không thích cậu ấy.”
“Chỉ là bức thư tình của cậu ấy quá dài, tình cảm cũng nặng trĩu, em không biết đáp lại như thế nào sẽ khá thích hợp,” cô đỡ gò má, “Người ta viết nhiều như vậy, em chỉ một câu khô cằn ‘ không được ’, cũng quá qua loa.”
“Hơn nữa cũng không biết nên nói như thế nào…… em hơi xấu hổ.”
“Không sao cả, anh không biết xấu hổ,” La Tấn nói ngay, “Anh giúp em.”
“…… Sao anh giúp em?”
“Còn không phải là từ chối người ta sao.”
Anh cười cười, “Cái này anh am hiểu.”
Kết quả cuối cùng của cuộc thảo luận giữa hai người vẫn cứ là xem phim với cậu bạn và chơi một hồi Escape the room, chỉ là thêm thành viên La Tấn, từ hai người đi biến thành ba người đi.
Trường hợp quả nhiên không có xấu hổ, chỉ là tràn ngập gió nổi mây phun cô cũng nói không rõ, cuối cùng lúc tan cuộc, cô đưa cho cậu bạn một món đồ: “Cái này tặng cậu.”
Bị từ chối là kết quả bên trong dự đoán, nhưng sau khi nhìn thấy món cô đưa đến, mặt chàng trai vẫn đỏ lên, khá cảm kích ấp a ấp úng nói tiếng cảm ơn.
Trên đường trở về, La Tấn hỏi cô: “Em tặng cậu ấy cái gì?”
“Một chiếc đèn lồng nhỏ,” cô nói, “Lần đầu tiên cậu ấy gặp em, hình như là xuyên qua lớp học bọn em, nhìn thấy tiết thủ công em đang làm đèn lồng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


