Bây giờ là ba giờ chiều, La Tấn đã nghe lời nói nhảm ròng rã hai tiếng đồng hồ tại chỗ.
Ánh nắng xuyên qua ô cửa kính, tụ lại một đốm sáng nho nhỏ trên chiếc muỗng bên cạnh tách cà phê.
Người phụ nữ đối diện dường như không biết mệt mỏi là gì, giờ phút này còn đang che môi lấy lòng người mẹ bên cạnh anh: “Bác nói đùa, con thấy làn da của bác mới tốt thật sự ấy ạ, con thì tính là cái gì, đều là do đắp mỹ phẩm dưỡng da thôi ạ.”
“Nào có, sau khi sinh Tiểu Tấn thì bác phải nhọc lòng quá nhiều, chỗ nào so được với người trẻ tuổi bọn con,” Bạch Tâm Hủy nghiêng đầu nhìn La Tấn, lúc này mới đặt tay lên trên vai con trai, cười nói yêu thương, “Cô Từ trắng hồng, tất cả đều là collagen đây này.”
Nói xong, Bạch Tâm Hủy đẩy con trai ở một góc mà người khác không thể nhìn thấy được, ra hiệu cho anh đừng phân tâm, cho chút lời đáp lại.
“Vâng,” La Tấn chỉ phải ngước mắt, lười biếng đáp, “Còn không phải sao, tốt khoe xấu che.”
“……”
Nụ cười nơi khóe miệng Từ Thi thoáng chốc cứng đờ.
Bạch Tâm Hủy trực tiếp cho anh một chưởng: “Cái thằng nhóc này sao nói chuyện như vậy! Cô Từ có chỗ nào xấu cần phải che chứ?”
Bữa cơm này bắt đầu lúc mười một giờ và kết thúc lúc một giờ, còn lại đều là những cuộc trò chuyện nhàm chán, anh nghe vào trực tiếp ngủ gà ngủ gật.
Muốn trách cũng trách anh…
Lần trước đánh bida lỗ đột nhiên thể hiện đẹp trai, gặp đối thủ đánh cả trận tươi sáng, kỷ lục cao nhất là 9: 0.
Kết quả không biết Từ Thi này trốn ở trong góc nào thấy được, bỗng nhiên nổi lên tâm địa độc ác với anh, phó bản từ thế hệ ông bà cụ quét đến thế hệ cha mẹ, sau đó bắt đầu xâm lấn vào cuộc sống của anh, không ngừng ám chỉ để Bạch Tâm Hủy dẫn anh ra ngoài ăn cơm hoặc du lịch.
Càng khủng bố hơn là Bạch Tâm Hủy còn rất vừa lòng với cô ta.
Chỉ trong một tuần, anh và người phụ nữ này đã gặp nhau ba lần, còn nhiều hơn số lần anh gặp Bùi Hàn Chu trong một tuần.
Ánh nắng của trời đông giá rét từ trước đến nay đều quý giá, hôm nay thật vất vả mới gặp được ánh mặt trời, anh lại không thể đua xe cũng không thể chơi bóng mà bị mắc kẹt trên chiếc ghế giữa hai người phụ nữ.
La Tấn tiếc hận giơ tay gom ánh nắng lại, trong lòng bàn tay tụ lại một tầng hơi mỏng, một tí xíu vụn vặt dọc theo khe hở ngón tay rỉ ra.
Anh chán muốn chết lấy điện thoại ra định đánh một ván vương giả nhưng lại bị Bạch Tâm Hủy dùng sức đánh một phát.
“Người ta đến vì con, con đừng có không lễ phép như vậy.
Mẹ vào nhà vệ sinh, con mau trò chuyện nhiều với người ta, nghe thấy không hả.”
Từ Thi kia không hỏi nguyện vọng của anh đã mạnh mẽ túm anh ra ngoài, như vậy là lễ phép với anh à?
Thích thì tự mình đến tranh thủ không được sao, một hai phải ôm khư khư bối cảnh gia đình dọn ra ngọn núi lớn, là gây áp lực cho ai đây?
La Tấn không nói gì, đầu ngón tay dạo qua một vòng trên điện thoại.
Sau khi Bạch Tâm Hủy rời khỏi, Từ Thi làm nền thật lâu nóng lòng muốn thử nên xoay sang anh, trong mắt có chút khát khao rồi lại không biết nên nói cái gì.
Thấy La Tấn để ngang điện thoại, tư thế muốn chơi game thì cô ta lập tức quan tâm từ góc độ thân mật: “Anh cũng ít chơi điện thoại lại, chơi nhiều không tốt cho mắt đâu, tập những bài tập có lợi cho mắt khá tốt, không bằng buổi chiều chúng ta đi đánh bida lỗ nhé?”
Trong cơ thể của cậu chủ La vẫn còn phần hồn phản nghịch, thuở bình sinh phiền nhất là người khác không biết giới hạn ràng buộc.
Cứ vào lúc này, người đối diện lại nói thêm một câu…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


