Đối mặt với “lời mời” của Thương Minh, Hi Mộ cố giả bộ bình tĩnh, sau khi hít thở sâu vài cái mới buông quần áo nghiêng đầu qua.
Hình ảnh chỉ xem mà không nói lời nào hơi quái dị, cô chỉ có thể đứng ngoài cuộc bổ sung thêm câu: “Cũng không tệ lắm, thường xuyên nâng tạ đi.”
Thương Minh:?
Không ngờ cô thật sự dám nhìn, anh chợt cảm thấy bản thân quả nhiên coi thường cô, giờ phút này xoay người cũng không biết nên khóc hay cười: “Ừm, còn có cái gì muốn nói không?”
Vì tránh đi đề tài mình vào sai phòng thay quần áo, cô chỉ có thể bậy bạ theo: “Có thể tập thêm treo người nâng chân tập bụng (Hanging Leg Raise) gì đó để luyện cơ bụng.”
Anh cũng không giận, nở nụ cười cười tiếp tục tới gần: “Còn gì nữa không?”
Cô thật sự không kìm được nữa: “Đã không còn!!”
Thương Minh nắm bàn tay kia của cô vẫn không buông, người tựa như đang cười chấn động nhẹ còn có thể chạm tới lòng bàn tay mẫn cảm của cô.
Điện thoại trong túi cuối cùng cũng bắt đầu rung lên hệt như cứu mạng, cô lập tức lấy ra, chuẩn bị thoát thân: “Bạn tôi đang tìm tôi, tôi đi trước một bước.”
Lúc này anh cuối cùng mới nhàn nhã buông tay ra, thấy cô bước nhanh tới cửa thì nhắc nhở…
“Phòng thay quần áo nữ là màu hồng bên cạnh, đừng đi vào kho chứa đồ.”
“……”
Hi Mộ đi vào căn phòng màu hồng với khuất nhục đầy cõi lòng, vừa lúc va vào Lâm Lạc Tang và Thịnh Thiên Dạ.
Họ đã nhanh chóng thay quần áo rồi, Thịnh Thiên Dạ dựa nửa người vào bồn rửa tay, lúc nhìn thấy cô còn kinh ngạc: “Không phải cậu đã đến từ rất sớm sao, sao còn chưa thay?”
Lâm Lạc Tang cũng hỏi: “Cậu từ đâu lại đây, sao phương hướng không đúng lắm?”
“Đừng nói nữa.” Cô vén rèm lên xẹt vào, kéo theo lời ít mà ý nhiều, “Tớ đi nhầm chỗ ngồi, còn đụng phải Thương Minh.”
Cô bịt tai trộm chuông tin tưởng vững chắc rằng chỉ cần giọng điệu của mình đủ tự nhiên, bạn bè cũng sẽ không nhận ra sự khác thường.
Bên ngoài im lặng vài giây, đang lúc cô cho rằng kế hoạch của bản thân thuận lợi thì Thịnh Thiên Dạ đột nhiên kéo rèm ra: “Cậu đụng phải Thương Minh ở phòng thay đồ nam à?!”
…… Vẫn không giấu giếm được.
“Đúng vậy, xong rồi á,” cô thắt chặt áo choàng và lắc đầu nghĩ thoáng, “Tớ ra sao mà anh ấy chưa thấy qua.”
“Điều này cũng đúng,” Thịnh Thiên Dạ khoanh tay, tưởng tượng về cảnh tượng kia một chút, cảm giác còn khá giống như phim thần tượng bèn hỏi, “Cậu ứng đối như thế nào? Có e thẹn bụm mặt chạy đi hay không? Phim ngôn tình đều diễn như vậy.”
“Tớ có.”
Thịnh Thiên Dạ còn chưa kịp khen thưởng thì nghe thấy cô nói cho hết lời…
“Tớ còn cố gắng thưởng thức một chút, sau đó khen anh ấy tập thể thao cường tráng không tồi.”
Sau một lúc không nói nên lời, Thịnh Thiên Dạ nói: “Nếu hôm nay Thương Minh còn có thể gọi điện thoại cho cậu, cậu nhất định phải quý trọng cho tốt, dù sao đàn ông như vậy không gặp nhiều lắm đâu.”
Vào ban đêm, khi cô đang lau tóc, Thương Minh quả nhiên gọi điện thoại cho cô.
Cô không lưu số của anh, lúc nhìn thấy dãy số kia thì theo bản năng dừng lại, nhanh chóng phản ứng lại rồi ấn loa: “Alo?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)