Đối với ánh mắt nguy hiểm của anh, đầu óc Lâm Lạc Tang còn chưa kịp thời tìm hiểu câu nói nào đó thì chân lại mềm nhũn trước tiên.
Cô lập tức đổi giọng, dâng tặng một nụ cười ngây thơ hồn nhiên không rành thế sự…
“Vậy chúng ta không ngồi cái này nữa, em cũng cảm thấy hơi chút, hơi chút choáng váng.”
Nói xong, còn cố ý dùng ngón nhỏ so thành một chút.
“Anh muốn ngồi cái gì ạ……? Tháp rơi tự do? Tàu lượn siêu tốc? Thuyền hải tặc?”Nụ cười bên môi cô cứng đờ ở một độ cong khó có thể miêu tả, cố hết sức muốn làm bộ hoàn toàn nghe không hiểu kéo xađề tài, “Hoặc là đói bụng chưa, chúng ta đi ăn cơm nha?”
Anh lạnh nhạt nhìn cô,dĩ bất biến ứng vạn biến.(*)
(*): Dĩ bất biến ứng vạn biến: “Dĩ bất biến” tức là nguyên tắc phải giữ vững, nhất quán và triệt để; “ứng vạn biến” là linh hoạt, uyển chuyển cho phù hợp với thực tế, thời cuộc. (http://www.baohagiang.vn/media-bhg/201805/di-bat-bien-ung-van-bien-725819/)
Bùi Hàn Chu lạnh lùng lườm cô một cái: “Cụ thể uy mãnh như thế nào, em nói xem.”
“……”
Đối với câu hỏi nông cạn mà trí mạng của anh, Lâm Lạc Tang im lặng một lát.
Trả lời đề không tốt, mạng nhỏ khó được bảo toàn; trả lời quá hay, trắng đêm khó nghỉ ngơi.
Bây giờ cô thậm chí muốn đi đặt một cờ hiệu “Bùi Hàn Chu tốt nhất vũ trụ” treo khắp nơi trên trụ sở Tại Chu, tốt nhất vẫn là dạ quang, 24 giờ luôn luôn sáng, 365 ngày muôn vàn phàm nhân chiêm ngưỡng.
Cô liếm cánh môi, để cứu mình khỏi nước và lửa, cô áp dụng phương thức đường cong cứu nước, sờ sờ bụng mình.
Bùi Hàn Chu còn tưởng rằng cô đang ám chỉ cái gì: “Như thế nào?”
“Em đói bụng, đi ăn cơm đi.”
“……”
Cô tha thiết ngước mắt lên, cặp mắt được ánh trăng tô điểm tỏa sáng, anh cụp mắt nhìn cô, bị cô túmcánh tay kéo về phía trước.
Giữa những vì sao, hai cái bóng quấn quấn quanh quanh mắc cạn.
Cô cứ như vậy lang thang không có mục tiêu lôi kéo anh đi, trong đầu còn đang suy nghĩ chút lung tung rối loạn, định nhìn thấy một cửa hàng hợp mắt thì đi vào nghỉ một lát, ai ngờ ven đường cũng không mấy cửa hàng mở cửa, lúc nghỉ ngơi tại chỗ suy xét kế hoạch tiếp theo thì nghe được giọng nói không gợn sóng của anh.
“Em định bắt cá tổ chức tiệc nướng BBQ tại chỗ cho anh à?”
Cô hoàn hồn, lúc này mới phát hiện mình đang đứng ở trước hồ cá chép, cá chép trong hồ đều vui vẻ vọt về phía cô, khi đong đưa vây đuôi gây náo động một vũng ánh sáng gợn sóng trong hồ.
Ăn cá chép là không có khả năng, lấy tài nấu nướng của cô BBQ tại chỗ càng không có khả năng, vì thế Lâm Lạc Tang cho cá ăn xong, lúc đang định đề nghị nếu không về nhà ăn trứng chiên khổ qua, anh hẳn là ý thức được nguy hiểm sắp tới nên kịp thời dẫn cô về phía nhà hàng xoay vòngcách đó không xa.
Bầu không khí của nhà hàng này rất tốt, xuyên qua cửa sổ có thể thấy biển báo đường thành phố lấp lóe không yên, cùng với ngã tư nơi xa ngựa xe như nước, những chiếc xe nhanh chóng vèo qua và người đi đường bị mờ mặt, cũng có vẻ hài lòng tự tại ở nơi này càng khó hơn.
Chỗ lan can còn có những ngọn đèn ngôi sao quấn quanh, tiếng nhạc violon không rõ tên vang vọng trên đầu.
Cô đỡ trán: “Em cũng chẳng phát hiện nơi này còn đang mở cửa, ánh mắt anh thật tốt.”
Anh hỏi lại: “Em cảm thấy ánh mắt anh tốt ư?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)