Lòng bàn tay của anh kề sát vào da thịt mềm mại sau cổ cô, khi lòng bàn tay vuốt ve hơi hơi nóng lên, cảm giác tê dại từng chút dâng lên bên tai cô.
Hơi thở của anh phả lên má cô hơi ấm áp và dồn dập.
Lâm Lạc Tang hoàn toàn không phản kháng được, ư ư a a kêu to đều bị đầu lưỡi của anh bọc nuốt hết vào trong môi răng, cổ tay bị ai kia giữ lấy đè lên vách tường lạnh lẽo, chân cũng bị chặn lại.
Bùi Hàn Chu khống chế cô từ mọi hướng, cắn xé đến mức môi dưới của cô đều đau đớn.
Cô càng giãy giụa thì kế hoạch đoạt lấy dưỡng khí của Bùi Hàn Chu càng kiêu ngạo hơn, mãi cho đến khi cô thật sự không thở nổi, dùng hết toàn lực phát ra mấy âm tiết rồi cắn lại anh vài cái, lúc này lý trí của anh mới tập trung rồi quay đầu lui lại.
Lâm Lạc Tang lập tức đứng không vững sẽ nhẹ nhàng rơi xuống, anh dùng một tay túm cô lên, cô nỗ lực muốn bẻ tay anh ra, chẳng hiểu sao một chút sức lực cũng không có.
Thế là đành phải từ bỏ, một tay thì mềm oặt túm cổ tay áo anh, một tay thì vỗ ngực mình cho thuận khí, gục đầu điên cuồng ho khan.
Nhà đầu tư vô lương tâm hung ác quả nhiên danh bất hư truyền, ngay cả tiết luyện thanh một buổi sáng và chạy bộ một giờ trên máy cũng chưa khiến cô thiếu oxy thành như vậy …
“Em muốn……”Cô thân tàn nhưng chí không tàn áplên vành tai anh, hơi thở dồn dập chui vào lỗ tai,“…… Giết anh.”
“……”
Cô đang bình phục hơi thở thì con đường dưới hầm bất ngờ có một chiếc Audi màu đen lái đi.
Người lái chiếc Audi ngại hai người bọn họ dính nhau chiếm đường nên tựa vào tay lái đột nhiên bóp kèn vài cái, anh không kiên nhẫn quay đầu lại nhìn, mày nhíu lại, bờ môi đỏ sẫm.
Gương mặt này của anh thực sự dễ nhận ra, đặc biệt là lúc nổi giận, bên trong xe lập tức truyền đến vài tiếng vang trầm: “Mẹ kiếp đó là Bùi Hàn Chu sao?!”
Cửa sổ xe bỗng nhiên được hạ xuống, ghế phụ nhô ra một cái đầu tròn bóng bẩy, vẫy tay thăm hỏi: “Ngại quá người anh em, tài xế này của tôi tính tình không tốt, anh, anh cứ tiếp tục, chúng ta đổi đường đi……”
Nói xong, người nọ lại rướn dài cổ muốn nhìn một chút xem người bên cạnh anh là ai, Lâm Lạc Tang cảm nhận được ánh mắt nên nâng tay lên che khuất gương mặt. Bùi Hàn Chu cũng kịp thời nghiêng người sang một bên, còn không quên quay đầu lại đưa tặng một cặp mắt hình viên đạn chuyên dùng để giết người.
Người nọ xem náo nhiệt bị rét lạnh run rẩy, vội vàng rụt đầu bị đèn dây tóc chiếu rọi lại: “Đi thôi…… Thất thần làm gì quay đầu xe!”
Một câu cuối cùng là nói với tài xế.
Sau khi rụt vào bên trong xe, người nọ lại tự lẩm bẩm: “Tuy rằng không nhìn rõ mặt nhưng tôi dám khẳng định người nọ tuyệt đối là Lâm Lạc Tang.”
Tài xế: “Tại sao?”
“Một bàn tay đã che mặt lại! Trừ Lâm Lạc Tang ra còn có ai có gương mặt nhỏ như vậy!!”
……
Lâm Lạc Tang – trung tâm của chủ đề – cuối cùng sau vài phút cũng tìm về tần suất hô hấp của mình, tinh thần trốn đi cũng bị lý trí kéo lại.
Cô treo một nửa trên cánh tay Bùi Hàn Chu, may mắn anh có đủ sức nên cô mới không đến mức ngã ngồi dưới đất.
Mặc dù vậy, cô vẫn không nhịn được ngước mắt, đôi mắt ướt át không hề có tính uy hiếp nhìn anh chằm chằm rồinhỏ giọng nói: “Anh điên rồi! Anh biết đây là chỗ nào không!”
Anh giơ tay che kín đôi mắt cô.
Lâm Lạc Tang:?
Bùi Hàn Chu lạnh nhạt dường như đặc biệt có lý đáp lại: “Ai bảo em và Đoàn Thanh lại gặp mặt.”
“Vậy cũng kêu là gặp mặt sao……?”Cuối cùng cô cũng biết được động cơ gây án của anh, không còn lời nào ngập ngừng, “Kết thúc tiệc cuối năm mọi người ăn bữa cơm mà thôi, vốn dĩ anh ấy ở phòng cách vách, ai biết làm sao cũng phải đi ra chung với em, còn một hai phải diễn kịch bản nam hai thượng vị gì đó của Quỳnh Dao. Nếu em biết như vậy, lúc ấy tuyệt nhiên sẽ không đi.”
Anh vẫn lẩm bẩm như cũ: “Nhưng em còn để cậu ta chỉnh khăn quàng cổ cho em.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)