Bùi Hàn Chu cứ như vậy đứng ở cửa phòng cô, mí mắt nhẹ buông, làn da được ánh đèn màu sáng tạo ra một kết cấu nhẵn nhụi như ngọc bích.
Lâm Lạc Tang dựa lưng vào đầu giường, trong tay còn nắm một góc chăn bông nhỏ, dừng động tác chuẩn bị thực hiện lại.
Cô thậm chí không thể tin vào tai mình:“…… Anh lạnh?”
Anh gật đầu:“Ừm.”
Chưa đến vài giây lại bổ sung giọng điệu nhấn mạnh,“Cực kỳ lạnh.”
Lâm Lạc Tang nhìn anh một hồi với ánh mắt phức tạp, đang chuẩn bị thương lượng với anh hôm nay đã nằm xuống rồi, bằng không thì ngày mai sẽ qua đó, kết quả còn chưa kịp nói ra âm tiết đầu tiên thì anh lại khom người, ngón tay ấn vào trên nệm chỗ mắt cá chân của cô.
“…………”
Anh ngồi dậy lấy đi thứ duy trì sự sống trong chăn bông của cô rồi trầm giọng phổ cập khoa học: “Em ít dùng cái thứ này đi.”
Cô nghiêng đầu, “Vì sao?”
Anh vòng về phòng ngủ, giọng nói càng lúc càng xa, thậm chí còn bị không gian hút ra cảm giác ba chiều.
Anh biến nặng thành nhẹ, lạnh nhạt không kiềm chế được:“Còn chưa nghĩ ra.”
“……”
Túi chườm nóng đã bị anh lấy đi, hơi nóng trong chăn cũng bị anh giũ tan hơn phân nửa, Lâm Lạc Tang nhận mệnh xuống giường mang dép lê đi vào phòng ngủ.
Đã lâu mới đến nơi này, cô nhìn cảnh nhớ người, cảnh đời ngày xưa hiện lên trong đầu, nhớ tới mình đã từng thắt cho anh rất nhiều cà vạt và treo lên, tay cũng thiếu chút nữa co giật.
Nghĩ đến chiếc cà vạt chỉnh tề trên cổ anh khi cô nhìn thấy anh, cô quay đầu nhìn về phía Bùi Hàn Chu:“Hôm nay cà vạt là anh tự thắt sao?”
Anh đang ngồi ở mép giường khóa túi chườm nóng của cô lại, cho nên không đề phòng đã trực tiếp trả lời: “Đúng vậy.”
“Chẳng phải anh không biết thắt cà vạt à?”Cô nói, “Vì sao trước đây anh thắt thành cái quỷ gì thế kia?”
Cuối cùng anh cũng ý thức được câu trả lời và hành vi không khớp với nhau nhưng cũng không có chút nào hoảng loạn, không nhanh không chậm dàn xếp cho mình: “Đó hẳn là bởi vì, nhìn thấy em thì lòng anh……”
Lâm Lạc Tang:“Mất tập trung?”
Lông mi anh run rẩy: “Kinh hồn bạt vía.”
“……”
“Em thấy không bằng anh vẫn tự mình ngủ đi, bye.”
Nói xong cô lập tức xoay người rời đi thì được người ngậm cười nắm chặt cổ tay túm trở về mép giường.
Cô không đứng vững, trực tiếp ngã xuống gối đầu, phần eo còn chưa kịp dùng sức thì anh đã dùng chăn bọc cô thành bánh gạo nếp dày.
Lâm Lạc Tang cồng kềnh phịch hai lần như con sư tử biển, đột nhiên không kịp phòng ngừa được thấy giọng nói trầm thấp mang theo từ tính của anh, vành tai cô đều đang tê dại do cộng hưởng.
“Đừng chạy,”anh nói, “Chăn bên ngoài lạnh lẽo.”
Đường hoàng tựa như vừa mới phí hết tâm tư đưa cô ra khỏi ổ chăn ấm áp không phải là anh vậy.
Lâm Lạc Tang cười khúc khích, đang muốn chất vấn anh, lúc nghiêng đầu hình như phát hiện ngăn tủ bên cạnh đặt một cái lọ nhỏ.
Hình dạng rất quen thuộc, cô rút tay ra chạm vào, nghiêm túc đọc cái lọ tràn đầy tiếng Anh trong vài giây.
“Melatonin?”Cô xoay người hỏi anh, “Anh mua cái này làm gì?”
Anh cụp mắt: “Mua cái này còn có thểlàm gì nữa?”
Melatonin được sử dụng để điều trị giấc ngủ, Lâm Lạc Tang ngẫu nhiên cũng sẽ uống, thường dùng ở lúc lệch giờ hoặc lúc ghi hình chương trình xong đầu óc phấn khởi cần phải ép mình ngủ.
Trước kia chưa từng thấy xuất hiện cái này ở mép giường, hẳn là được thêm vào lần trước khi cô rời đi, nhìn cái lọ còn rất mới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)