*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Màn đêm dày đặc, những chấm nhỏ rơi lả tả, ngọn đèn đường cách đó không xa đang ngả bóng mờ ảo.
Bùi Hàn Chu thấy cô chà xát bàn tay thì khẽ hỏi: “Lạnh không em?”
Cô lắc đầu, chiếc cằm nhỏ và chóp mũi cùng nhau ẩn trong chiếckhăn quàng cổ màu sáng, hơi cong khóe mắt.
“Không lạnh.”
Sau đó hai người ngồi trên băng ghế dài xem xong quyển album dày cộp của Lâm Lạc Tang.
Đó là hầu hết các ghi chép hàng ngày của cô ở trường cấp 2 và cấp 3.
Trước khi Polaroid trở nên phổ biến, cô dùng một chiếc máy ảnh kỹ thuật số nho nhỏ, là quà cô tặng cho bản thân. Máy ảnh kỹ thuật số linh nghiệm chiến trường dùng đến bây giờ còn chưa hư được cô cất vào ngăn đầu tiên của ngăn kéo.
Cô bây giờ vẫn vậy, ngẫu nhiên sẽ rửa một phần ảnh chụp bỏ vào album.
Anh lật từng trang, tìm hiểu một chút liên quan đến tuổi trẻ và sở thích của cô.
Những thói quen hàng ngày nhàm chán, khô khan, vụn vặt đó chính là phần vô vị nhất thời niên thiếu của mỗi người, qua cách xử lý của cô thì trở nên sinh động thú vị lên.
Cô thích chụp rất nhiều thứ, cũng rất linh tinh, mặc đồng phục cũng sẽ chụp, nhìn thấy động vật đánh nhau cũng sẽ chụp, làm tổng vệ sinh còn muốn kỷ niệm lòng bàn chân với lá cây, thậm chí còn chụp lén thầy hiệu trưởng đang trên sân chào cờ vừa giận dữ, nghiêm túc và buồn cười.
Quả nhiên…… Cho tới nay đều rất lớn gan.
Nhìn thứ này, anh cong khóe môi lên không chút để ý.
Ngẫu nhiên nhìn thấy một ít cảnh tượng thú vị, anh còn sẽ mở miệng hỏi: “Tấm này chụp khi nào?”
“Tốt nghiệp cấp 2, tất cả bọn em cóplay Sailor Moon, đứng ở hàng đầu tiên đều là các bạn nam cùng lớp bị bắt giả gái.”Nói xong cô không khỏi cười rộ lên, “Khi đó còn muốn thuyết phục thầy lịch sử làm chung, đáng tiếc bị từ chối, lớp phó bọn em còn khổ sở mất một thời gian.”
Nghe đến đó, Bùi Hàn Chu cuối cùng nhớ đến có chỗ nào không thích hợp, lật về trước rồichỉ vào một tấm nào đó hỏi cô: “Cho nên những ảnh chụp chung này đều là em chụp cùng họ à?”
Cô không chỉ cùng mười mấy bạn khác phái chụp ảnh chung mà thậm chí còn có ảnh đôi, ảnh chụp thiếu nữ ở dưới ánh mặt trời với nụ cười tươi đẹp, đáng yêu và tươi mơn mởn.
Cô nhích lại gần xem, lúc này mới gật đầu không tự nhiên lắm: “Đúng vậy, con trai trang điểm thành như vậy thú vị lắm, đương nhiên phải đơn độc chụp ảnh chung lưu niệm.”
Được thôi.
Hình như nói cũng có lý.
Nhưng chưa lật được hai tấm lại nhìn thấy cô chụp ảnh chung với bạn khác phái.
Lần này không có trang phục đặc biệt nào cả, cũng không tham dự vào cảnh tượng đặc biệt nào, một nam một nữ mặc đồng phục ngồi vào chỗ và mỉm cười trước ống kính, dáng vẻ năm tháng bình lặng và điềm tĩnh.
Bùi Hàn Chu trầm giọng: “Đây lại là cái gì?”
“Em và bạn cùng bàn ấy mà,”cô nói, “Khi đó bạn em đang nghịch camera của em, hỏi em có thể thử một lần hay không, lúc ấy em đang cúi đầu viết đề nên nói thử đi.”
“Cậu ấy bỗng nhiên gọi em, em không phản ứng kịp, vừa ngẩng đầu thì một tiếng tách chụp xong rồi, không ngờ hiệu quả cũng không tệ lắm, hơn nữa là bức ảnh đầu tiên của ẻm nên em rửa ra.”
Anh lạnh lùng nói, “Anh không hỏi em ảnh chụp được chụp như thế nào.”
Lâm Lạc Tang:?
“Anh hỏi em bạn cùng bàn của em vì sao là nam.”
Lâm Lạc Tang:??
“Ngồi cùng bàn là con trai không phải là chuyện bình thường lắm sao, vị trí trong lớp em đều là giáo viên xếp, thành tích tốt ngồi chung trợ giúp nhau, giữa nam nữ cũng có thể có tình bạn thuần khiết.”
Anh chỉ vào bức thư trong bức ảnh tiếp theo “Vậy đây là cái gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)