Kế tiếp, Lâm Lạc Tang thưởng thức trong vòng mười phút 《 Hướng dẫn đánh giá cao màn trình diễn của Bùi Hàn Chu 》.
Trên mặt anh là vẻ thấy chết không sờn, tựa như cánh tay phải vừa mới sử dụng tạm thời chẳng qua là cô nhìn nhầm.
Anh lạnh nhạt và hờ hững treo cánh tay “Hành động không tiện” về chỗ, tay trái bưng cái tách lên ưu nhãuống hai ngụm trà rồi sau đó từ từ xem tài liệu xong, ký tên, lúc này mới đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Thấy cô còn khoanh tay đứng ở cửa, anh dường như còn có mấy phần khó hiểu và ngoài ý muốn: “Làm sao vậy?”
…… Làm sao vậy?
Anh lại còn không biết xấu hổ hỏi cô làm sao vậy?
Nước mắt cô cũng đã sắp rơi xuống, kết quả anh đã cho cô xem cái này??
Lâm Lạc Tang nghẹn ngào thật lâu, lúc này mới mở miệng: “Không bằng em giúp anh liên hệ một chút.”
Bùi Hàn Chu: “Cái gì?”
“Oscar tháng hai, vị trí vua màn ảnh trao cho anh.”
“…………”
Lâm Lạc Tang chỉ vào cánh tay anh, “Khi nào khỏi hả?”
Anh cụp mắt, nặng nề nói: “Chưa khỏi.”
Lúc này còn có thể trợn tròn mắt nói dối, năng lực hù người và định lực của nhà đầu tư bất lương quả nhiên không bình thường.
Lâm Lạc Tang chậc một tiếng, buồn bã nói: “Mấy ngày hôm trước em đều sợ ngủ không cẩn thận đè anh, còn chuẩn bị chờ anh khỏe thì về phòng ngủ đi ngủ…”
Cô còn chưa dứt lời, anh lại lấy cánh tay khỏi đồ bảo hộ rồinhanh chóng nói: “Vậy anh khoẻ rồi.”
“……”
Lâm Lạc Tang miễn cưỡng cười vì bị chọc tức, nghiêng đầu liếc anh: “Đến cùng anh đã khoẻ hay chưa?”
Anh lại lần nữa treo cánh tay lên đồ bảo hộ, ngay cả không biết xấu hổ cũng không biết xấu hổ đến mức cực kỳ hùng hồn.
“Anh khoẻ hay không tùy theo em muốn làm gì.”
Khí huyết cô dâng lên, trực tiếp đấm cho anh mấy cú, sau đó ra tay, ba phát đã tháo đồ bảo hộ của anh ra, nắm lấy khớp xương khuỷu tay anh và nghiêm túc:“Có phải không sao hay không? Anh nói thật với em đi, em thật sự lo lắng.”
Anh cụp mắt nhìn cô một hồi, chỉ cảm thấy câu “em thật sự lo lắng” kia không hiểu sao lại khiến tâm trạng người ta đặc biệt sung sướng, chẳng đề phòng đã thẳng thắn: “Vốn dĩ cũng chẳng nghiêm trọng lắm.”
Lâm Lạc Tang:“…… Ồ?”
Anh kịp thời sửa miệng, “Nói nghiêm trọng cũng nghiêm trọng, em xem, nơi này còn có mấy vệt máu bầm.”
Mấy vết máu bầm là chuyện nhỏ, chỉ cần không tổn thương đến xương cốt là được.
Vốn dĩ cô nghĩ đến đã tức giận đến mức đánh cho anh mấy vết bầm nhưng thật sự thấy được mấy vết trên phần eo anh, nghĩ đến lời bà cố thì chả tức nổi cái gì
Anh nào có ý tưởng gì khác, chẳng qua anh chỉ muốn dùng một phương thức khác giữ cô lại thôi.
“Không sao là tốt,”cô khép lại vạt áo cho anh mớinói, “Vết thương khỏi em cũng sẽ không đi.”
Lâm Lạc Tang ngẩng đầu, đôi mắt nhìn về phía anh: “Không phải bởi vì không về được cho nên không đi mà là vì em muốn ở nơi này cho nên sẽ không đi.”
Hàng mi dài như lông quạ của anh cong lên, ánh nắng màu mật ngoài cửa sổ tràn vào, bóng râm còn sót lại che khuất cảm xúc không rõ ràng lắm dưới đáy mắt anh.
“Không phải do anh cần em cho nên em mới ở lại, lần này là tự em quyết định về nhà.”
Ở trong nhận thức của cô, nơi có thể được gọi là nhà là nơi ta thuộc về, là bến đỗ nơi có thể neo đậu khi mệt mỏi, là phương hướng sẽ nghĩ đến trước khi cần dựa vào, nó sẽ luôn chấp nhận và bao dung vô điều kiện, cho dù bạn cũng chẳng hoàn mỹ như vậy.
Ở nhà, có thể nhẹ nhõm tuyệt đối, có thể tuyệt đối tin tưởng, cũng có thể đạt được tình yêu được chữa lành tuyệt đối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)