Đến tận gần sáng, Bạch Lẫm mới chịu buông tha ta, hóa lại thành Bạch Hổ
Còn ta… kiệt sức, co ro một góc.
Dù vậy, kinh mạch trong người đã được hắn chữa gần hết.
Ta mệt quá, nghĩ bụng mai luyện hóa sau cũng được.
“Này.”
Ta gọi hắn bằng giọng uể oải:
“Lấy hộ ta cái áo… lạnh quá, chắc sắp sốt rồi. Hoặc cho ta ôm ngủ đi.”
Bạch Lẫm trợn mắt vàng, gầm gừ bất mãn trong bóng tối.
Ta chẳng quan tâm. Mệt rã rời, chỉ muốn lăn đùng ra ngủ.
Còn tiện chân… đá một phát vào mông hắn.
“Vô lễ! Dám sai khiến Bổn Hoàng?”
Bạch Lẫm quát, đúng kiểu không ai dám làm thế với hắn bao giờ.
Nhưng mà… ngủ cũng ngủ rồi, sợ gì nữa?
Lông hắn trắng, ấm, mềm, ôm rất thích.
Ta chồm tới, ôm trọn cái thân hổ to oành, lôi cái đuôi phủ lên người làm chăn.
Bạch Lẫm xù lông toàn thân, gầm gừ giận dữ, hất ta ra, đứng phắt dậy.
Hắn có vẻ không hiểu nổi tại sao ta dám làm vậy – như thể lần đầu gặp giống loài không sợ chết.
“Tu sĩ phàm trần, ngươi… không biết ta là ai mà dám—”
Ta cắt ngang hắn bằng cách…
Gãi nhẹ dưới cằm hắn.
Ta phát hiện khi song tu, hắn rất thích được gãi chỗ đó…
Vậy thì bây giờ thử lại xem?
Bạch Lẫm đứng đờ người.
Đi hai vòng quanh ta, rồi hậm hực nằm xuống, tự động ôm lấy ta, còn ngẩng cằm ra – ra hiệu: Gãi tiếp.
Ta sờ sờ cái bụng trắng mượt của hắn, nghĩ bụng:
Trời ơi, sướng tay ghê.
Lông mềm, mượt, lại còn ấm.
Hắn lim dim phát ra tiếng grừ grừ như con mèo to.
Ta tranh thủ ra yêu sách:
“Này, tiện thể giặt luôn hộ bộ đồ của ta nha? Toàn máu không mặc được nữa…”
Bạch Lẫm ngừng grừ.
Quay đầu lại trừng ta:
“Tu sĩ phàm trần! Ngươi còn chưa rõ thân phận của mình à?!”
Biết hắn không vui, ta thở dài:
“Thôi, bỏ đi… dù sao chúng ta cũng chỉ là… đôi bên có nhu cầu.
Ngươi chắc cũng chẳng quan tâm ta có mặc hay không.”
Bạch Lẫm im lặng hồi lâu.
Cuối cùng… hừ một tiếng, nằm xuống không thèm nhìn ta nữa:
“Ngươi hiểu chuyện như vậy, Bổn Hoàng… rất vui.”
Hắn nằm thêm một chút, xoay người, nhẹ nhàng cuộn lấy ta, ủ ấm bằng thân thể to lớn.
Chiếc đuôi khẽ đung đưa như có vẻ… hài lòng.
Ta thì mặt lạnh, tay vẫn đang sờ bụng hắn:
“Thật ra… cứ đưa ra một yêu cầu quá đáng, thì cái yêu cầu nhỏ kia lại thành dễ chấp nhận.”
So với một mỹ nam nguy hiểm, ta càng thích được ôm một con mèo trắng khổng lồ.
Bạch Lẫm… hình như không xấu như ta tưởng.
Thậm chí… khá dễ dụ?
Khi những suy nghĩ lung tung ùa tới, ta dần thiếp đi.
Mơ hồ nghe thấy hắn đang lẩm bẩm:
“Hóa người còn chịu không nổi… nếu là dạng hổ thì…”
(…chắc đã hôn mê luôn rồi.)
Lúc tỉnh dậy, trời đã sáng.
Ta dụi dụi mắt, đột nhiên thấy… có gì đó không đúng.
Bạch Lẫm lại biến mất rồi.
Nhưng mà—trên người ta… cái áo này?
Là áo cũ của ta thật.
Sạch sẽ thơm tho, chỉ có điều… có vài vết cào.
Trong đầu ta lập tức hiện ra hình ảnh:
Một con bạch hổ tha áo đến mép sông, dùng cái móng to đùng cẩn thận vò áo.
…Hắn thật sự giặt áo cho ta á?
Ta mím môi, lòng có hơi kỳ kỳ.
Từ nhỏ tới lớn, chưa từng có ai giặt đồ cho ta cả…
Bây giờ được một con hổ giặt, thấy hơi—dị.
Ta đứng dậy đi tìm hắn. Hóa ra bên hông hang có một con suối nhỏ.
Người hóa của Bạch Lẫm đang ngồi thiền bên bờ suối – lần này mặc quần đàng hoàng rồi.
Cơ mà trên lưng hắn… ngoài mấy vết cào ta lưu lại, còn có một loạt hoa văn vàng kì quái.
Vừa giống phù chú, vừa giống… mặt trời.
Nhìn kiểu gì cũng thấy giống một con thần thú trời sinh.
Ta nheo mắt quan sát kỹ. Không thấy dấu hiệu nhập ma gì cả.
…Cho đến khi ta thấy trên không trung Hỗn Độn Nhai xuất hiện một luồng xoáy đen kịt, ma khí cuồn cuộn, lao thẳng vào người Bạch Lẫm.
Xong.
Không phải nhập ma.
Hắn chính là ma.
Tu sĩ tu tiên sợ nhất là ma khí nhập thể, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì phế luôn linh căn, đi chầu ông bà.
Bất kể là người hay yêu, ai cũng né ma khí.
Chỉ là… ta không sợ.
Ta là Cửu Âm Thể, có thể luyện hóa đủ loại linh khí.
Kể cả ma khí.
Nhưng ta chưa từng nói với ai điều đó.
Chính nhờ vậy mà tu luyện của ta luôn như tên lửa, trẻ tuổi đã nổi danh.
Dù sao thì ma khí cũng vẫn là ma khí, chưa ai dám chắc sau này có gây rối loạn tâm trí không.
Ta trở lại trong hang, bắt đầu luyện hóa luồng lực lượng Bạch Lẫm để lại trong người ta—
…Tạm gọi là “yêu lực” đi ha.
Mặt ta đỏ bừng, cố gắng không nghĩ quá cụ thể tới hình dạng và cách thức để có được “yêu lực” đó.
Nhìn vào kim đan nứt toác trong đan điền, ta có chút chua xót.
Mười tám tuổi Kim Đan kỳ – nói ra oai thật đấy.
Tiếc là bị một chưởng của… của Văn Hành Kiếm Tôn đánh nát.
Không còn là sư tôn nữa, giờ phải gọi tên đầy đủ.
Nghĩ một hồi, ta quyết định… đan vỡ thì cứ để đấy, ta luyện cái mới.
Mười ngày sau.
Ta nhìn viên tử kim đan lấp lánh trong đan điền, lòng tràn đầy kiêu hãnh.
Quá đẹp, quá đỉnh.
“Vô dụng.” – Giọng Bạch Lẫm vang lên, không biết đã vào từ lúc nào.
“Cho ngươi nhiều nguyên dương vậy mà chỉ luyện ra Kim Đan, sao không nhân cơ hội kết Anh luôn?”
“Vì ta không thích đi đường tắt.”
Ta lười biếng liếc hắn. Đan luyện xong, kinh mạch cũng lành, ta có còn việc gì cần nhờ hắn nữa đâu?
Ta quay đầu đi, khôi phục lại vẻ lạnh nhạt vốn có.
Chợt nghĩ ra một chuyện, ta dè dặt hỏi:
“Ta… có phải sẽ…”
“Cảnh giới của Bổn Hoàng cao như thế, ngươi tưởng dễ có con vậy à?” – Bạch Lẫm hừ lạnh, ngắt lời ta.
Ta gật đầu nghiêm túc: “Ồ, tức là chàng… vô sinh. Tốt rồi.”
Mặt Bạch Lẫm tối đen.
Hắn nghiến răng giải thích từng chữ:
“Là vì thiên đạo ràng buộc! Cảnh giới cao thì khó có con thôi!”
Nhìn gương mặt bình thản như thể không hề bị xúc phạm của ta, Bạch Lẫm bỗng nhớ ra—
Lần duy nhất ta biểu cảm lệch lạc, hoang dại chính là lúc… song tu.
Hắn lập tức cong môi, cúi sát xuống:
“Nhưng nếu ta dùng hình thú song tu với ngươi… thì khả năng có con có khi lại cao hơn.”
“Hử? Nếu ngươi thực sự muốn truyền hậu duệ…”
Ta bình tĩnh ngẩng đầu, giọng lãnh đạm:
Ối giời ơi, đúng là quá đáng mà.
Cả con hổ phồng lên như trái banh, to hơn bình thường kha khá, nhìn chẳng khác gì bông bồ công anh khổng lồ.
Ta hơi phiền, vì ta muốn ra khỏi vực, kiếm Trúc Hàn của ta vẫn đang đợi ta kia kìa.
Có nên dỗ hắn không nhỉ?
Thôi… phiền quá. Ta không giỏi dỗ người khác, nghĩ đến là thấy bực.
Vì thế ta đạp lên lưng hắn bò ra ngoài luôn. Dù hắn có hơi to, nhưng trèo cũng không quá khó.
Ừm… hình như ta nghe thấy tiếng gầm trầm thấp rồi…
Thôi bỏ đi vậy, ta đành dịch người ngồi ra sau gáy hắn.
Nhìn cái đầu lông xù cùng hai cái tai trắng cứ đưa qua đưa lại…
Tự dưng lòng mềm nhũn.
Coi như đang chơi với mèo đi, dỗ mèo chắc cũng không khó lắm đâu ha?
Thế là ta túm lấy hai tai hắn, mặt lạnh tanh, bắt đầu bật giọng "bánh bèo" dỗ mèo:
“Tai hổ gì mà mềm thế này, lông mượt ghê ha~ Ai mà nuôi được con hổ vừa đẹp vừa mạnh mẽ thế này vậy nè~~”
Ta thấy râu Bạch Lẫm giật nhẹ, mắt thì nheo nheo, giả bộ như mình vẫn đang giận, nhưng cái đuôi trắng đằng sau thì ve vẩy tới tấp, thoải mái thấy rõ.
Hừ, đúng là… đàn ông ai mà không mê giọng bánh bèo chớ.
“Bổn tọa tha thứ cho ngươi, đưa ngươi ra khỏi vực cũng được, miễn là đừng nói mấy lời buồn nôn nữa.” – Bạch Lẫm đứng dậy đi về phía trước.
Giọng nghe thì lạnh lẽo kiêu ngạo, mà cái móng trắng lại cong cong sướng rơn, đi mà như múa.
Chậc.
Ta theo Bạch Lẫm tới nơi mình từng rơi xuống, ngẩng đầu nhìn pháp trận vàng đỏ lơ lửng giữa không trung.
Bạch Lẫm biến lại thành hình người, ánh mắt u ám nhìn trận pháp ấy.
Sau đó vung tay đánh một chưởng.
Vô số tia sét đỏ đen lẫn lộn từ lòng bàn tay hắn bắn lên, đánh thẳng vào trận pháp.
Trận pháp chao đảo, từng đợt ánh sáng đỏ dội ngược lại, muốn phản kháng lại đòn công kích ấy.
Trên người Bạch Lẫm đột nhiên hiện ra mười mấy vòng xiềng xích đỏ như ảo ảnh, nối liền với trận pháp trên trời, như đang muốn hút lấy linh lực từ đó.
Trận pháp này định trói hắn lại à? Nhưng sao lại bị hắn hút ngược?
Đồng tử ta co rút.
Không đúng!
Là mấy cái xiềng xích đó đang hút yêu lực của Bạch Lẫm!
Không chừng… còn hút cả vận khí và sinh mệnh hắn nữa.
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Ta nhìn rõ mấy ký hiệu trong pháp trận kia.
“Trận câu hồn mượn thần…”
Đầu óc ta chợt tỉnh táo lạ thường.
Có lẽ Bạch Lẫm không phải vì nhập ma mà bị trấn áp, mà là… bị người ta nhắm vào vận mệnh tiên thiên của hắn.
Khóe miệng ta đắng ngắt, mắt không rời vẻ mặt lạnh lẽo của Bạch Lẫm. Lần đầu tiên, ta bắt đầu hoài nghi các tiên môn.
Chỉ mấy phút sau, trận pháp không chịu nổi công kích của Bạch Lẫm, tan thành mảnh vụn, tiêu biến giữa trời đất.
Lúc ta hoàn hồn lại, thì đã bị hắn túm cổ ném lên đỉnh Hỗn Độn Nhai rồi.
Ta đứng đực mặt ra, không biết nên nói gì. Bạch Lẫm hình như cũng không cần an ủi.
“Sao? Không nỡ xa bổn tọa à? Nhưng bổn tọa không cần một phế vật đi theo đâu.” – Bạch Lẫm liếc nhìn vẻ lơ đễnh của ta, mắt nheo lại, giọng lạnh như băng.
Nhìn bộ dạng hắn ra vẻ chẳng thèm quan tâm, ta nghĩ lại một chút. Ờ ha, có phải ta hại hắn đâu, mắc gì phải thấy áy náy?
Ban đầu chỉ là đôi bên có lợi, giờ thoát ra được rồi, đường ai nấy đi, cớ gì phải lằng nhằng?
Ta vốn không phải kiểu người song tu xong là nảy sinh tình cảm. Lúc đó tình thế bắt buộc thôi, có tình cảm gì đâu.
Hơn nữa, cảm giác mà Bạch Lẫm mang lại cho ta… không dễ chịu lắm.
Ta bĩu môi, khá là chán ghét.
Chỉ là… ta không ngờ nổi, hắn lại là kiểu người như vậy.
Bạch Lẫm bên kia trông rõ là gượng gạo, cố gắng vớt vát:
“Nhưng nếu ngươi thật sự muốn đi theo bổn tọa, bổn tọa đương nhiên cũng không phải kẻ vô tình—”
“Tạm biệt.”
Ta không thèm nghe hắn nói nữa, cắt ngang rồi quay lưng bỏ đi luôn.
Kiếm Trúc Hàn của ta mới là bảo bối ta ngày đêm mong nhớ.
“Ta…”
Bạch Lẫm bị ta ngó lơ đến mức đứng hình, như mèo con bị bỏ rơi, ngơ ngác nhìn bóng lưng tàn nhẫn của ta.
Tự dưng trông ta như kiểu người xấu, vứt áo bỏ chạy sau một đêm tình ái.
Ờ… mà cũng đúng.
Ta đến cái tên mình còn chưa thèm nói cho hắn biết cơ mà.
Ta phải về Thanh Phong Tông đòi lại thanh kiếm của ta.
Hừ.
Thanh Phong Tông…
Nơi chỉ biết hút máu người khác, chưa từng biết trả lại cái gì cho ra hồn.
Thanh Phong Tông nằm ở Nam Châu.
Vậy mà không hiểu sao ta lại đang ở tận Trung Châu.
Ta định cưỡi kiếm bay về.
Nhưng... ta không có kiếm.
Nghĩ một lúc, thôi thì dùng phù truyền tống cũng được.
Nhưng... ta cũng không có tiền.
Chậc. Đúng là vận hạn nhân sinh.
Thế là ta đành đi nhận mấy cái lệnh treo thưởng, kiếm ít linh thạch lót đường.
Chuyện kỳ lạ là: trong thời gian làm nhiệm vụ, mọi thứ lại suôn sẻ đến mức khó hiểu.
Ta vội kiếm tiền, nên toàn nhận mấy nhiệm vụ vượt cấp, ai ngờ đến nơi thì... yêu thú chỉ còn nửa cái mạng thoi thóp nằm chờ ta đến đâm phát kết thúc.
Thuận tay cứu luôn ba vị thiếu gia – tiểu thư bỏ nhà đi bụi để “chứng minh bản thân”.
Kết quả là… ta thu hoạch được vài cái nhân cuồng cấp tốc.
“Tỷ tỷ ơi! Muội là Tần Châu của Vạn Đan Tông, tỷ thuộc tông môn nào thế, có muốn đến nhà muội chơi không~” – tiểu muội mềm nhũn ôm eo ta nũng nịu.
Bên cạnh, một thằng nhóc da ngăm hét toáng lên: “Tiên tử! Ta là Mặc Kình! Tông môn của ta có nhiều linh thảo linh bảo lắm! Đến chơi đi! Cái gì cũng cho tỷ hết!”
À, còn có một thằng bé trắng trẻo xinh xinh, không nói một câu, chỉ ôm chặt lấy chân ta, như dính keo.
Cả ba đều là con cháu mấy đại tông môn hàng đầu.
Ta cắn môi, bỗng thấy hơi nhức đầu.
Vì bọn họ, một nhiệm vụ cao cấp của ta bị phá bĩnh – con Cửu Mệnh Linh Miêu gần Nguyên Anh kỳ đã chạy mất.
“Ta không rảnh, còn phải làm nhiệm vụ. Mấy đứa quay về thành đi.” – ta lạnh nhạt từ chối, xoay người rời đi.
...Nhưng không đi nổi.
Thằng nhóc đen Mặc Kình phấn khích hô to:
“Chúng ta đi cùng tỷ! Có linh bảo! Có thể giúp tỷ!”
Tần Châu gật đầu lia lịa.
Tên nhóc trắng kia vẫn ôm chân không buông.
Ta: “……”
Chỉ tay vào cái chân đang bị ôm, hỏi ngầm: “Vị này là sao?”
Tần Châu liếc thằng nhóc, mặt không biểu cảm:
“Hắn là người của Yêu Tông, tên Tân Vân Nhĩ, mới hóa hình, là một... con Ngỗng Linh Vận. Nói chưa rõ tiếng.”
À… con ngỗng… bảo sao.
Đúng lúc đó, trong Rừng Sương Quỷ phía trước, có tiếng rú ghê rợn vang lên.
Ngỗng Tân giật bắn mình, buông chân ta ra, ngẩng đầu nhìn ta với vẻ mặt “đệ sợ lắm nhưng đệ cố gắng ngầu”.
“Hú~~” – hắn nói.
Ta: ???
Dù sao con Cửu Mệnh Linh Miêu ta cần bắt vẫn đang trong rừng.
Không còn cách nào, ta đành cho cả ba cái đuôi nhỏ theo cùng.
Trong rừng toàn sương mù dày đặc, có lúc vang lên tiếng chim quỷ rít rợn người, cây cối cũng có cây thành tinh – thích ăn thịt người.
Ba đứa nhỏ sợ đến run lẩy bẩy, cứ bám lấy ta.
Nói chuyện riết rồi chuyển sang tranh sủng.
Ở Thanh Phong Tông, ta chưa từng được đối đãi thế này.
Ngay cả sư đệ nhỏ ta từng cưng chiều nhất cũng không dính ta như keo vậy.
Ta cắn môi.
Thật sự… không biết phải đối mặt với sự nhiệt tình kiểu này ra sao.
“Ai da, muội quên mất, chưa hỏi tỷ tên gì!” – Tần Châu vỗ trán, ngơ ngác nói.
Hai đứa còn lại cũng ngước nhìn ta đầy mong đợi.
Ta bất đắc dĩ đáp:
“Ta là Nghiêm Kiểu.”
Không gian bỗng yên lặng.
“...Sao thế?” – ta hơi nghi hoặc, ta nhớ mình đâu có tai tiếng gì đâu?
Tần Châu lắp bắp:
“Nghiêm Kiểu? Là... Tiên tử Hàn Kiếm, người từng đứng đầu bảng thiên kiêu Nam Châu á?”
Ta vừa định gật đầu...
Mặc Kình hô toáng lên:
“Không phải người của Nam Châu nói, Tiên tử Hàn Kiếm đã chết rồi sao?”
“Bảo là vì ganh tị với tiểu sư muội thiên tài nên đánh lén muội ấy, kết quả tự rơi xuống Hỗn Độn Nhai chết rồi…”
Tân Vân Nhĩ nghiêm túc gật đầu, “Ngỗng ngỗng ngỗng!”
Tần Châu lại thì thào bổ sung:
“Nghe nói... sư muội ấy giờ còn mượn luôn danh hiệu Tiên tử Hàn Kiếm, thay tỷ tiếp tục sống dưới cái tên đó...”
Ồ...
Thì ra ta... đã chết rồi.
9.
"Tỷ ơi, tỷ không giận à?" – Tiểu muội tử tên Tần Châu rón rén hỏi.
Ta vừa dò xét xung quanh vừa hờ hững đáp: "Không hẳn, đang tính quay về trả thù đây."
Cái thằng nhóc da đen tên Mặc Kình liền sáng mắt: "Tiên tử ơi hay tỷ về tông môn đệ làm khách quý đi! Vạn Pháp Tông là đại tông nhất lưu, hợp với tỷ cực kỳ luôn!"
Còn tên đại ngỗng Tân Vân Nhĩ thì gấp gáp ôm lấy cánh tay ta, gào "Ngỗng! Ngỗng ngỗng!!" không chịu thua.
Ba đứa nhóc bắt đầu tranh nhau kéo ta về môn phái nhà mình như đang tuyển vợ.
Đột nhiên, một bóng trắng lướt qua rừng, nhảy phốc giữa mấy tán cây.
Cửu Mệnh Linh Miêu!?
"Đuổi theo!" – Ta lập tức lao theo cái bóng trắng, tay vừa niệm pháp quyết, kết thành băng trận.
Phía sau ba tiểu quỷ hoảng loạn lấy ra linh bảo các kiểu, thi nhau chắn đường cho con miêu.
Ép quá nên nó phát điên.
"Meooooo—!!!"
Nó quay đầu phun ra một luồng linh hỏa!
Ta chạy đầu tiên, theo phản xạ định rút kiếm chặn đòn, rồi mới sực nhớ —— à quên, kiếm của ta đã bị tịch thu rồi.
Vội kết ấn triệu hồi một chiếc kính nước, tạm thời chắn được.
Nhưng ta đâu phải tu sĩ pháp hệ thực thụ.
Kính nước bị linh hỏa đốt sạch, để lại một mảng sương trắng mù mịt.
Con linh miêu ranh ma nhận ra ta không thấy gì, liền phun linh hỏa loạn xạ.
Ta định vận khí hộ thể, ai dè...
Tạch.
Một giọt linh lực cũng không triệu hồi ra được.
Cả người lạnh toát.
Ta đứng đơ nhìn linh hỏa phóng thẳng đến trước mặt.
Chỉ có thể... lấy thịt đỡ lửa.
"Tỷ ơi cẩn thận!!"
Không ngờ ba tiểu quỷ nhào lên chắn trước mặt ta.
Ngay giây phút linh hỏa sắp áp sát, nó... tự tan biến.
Chỉ còn lại làn khói nhè nhẹ, như chưa từng tồn tại.
Hả!?
Chuyện gì vậy!?
Ta hoảng hốt ngẩng đầu — hình như có cái gì đó đang tiến lại gần.
Ba nhóc phía trước cũng cảnh giác ngay lập tức.
Đại ngỗng Tân Vân Nhĩ biến về hình dạng thật, dang cánh kêu to: "A a a!!!"
Ta: "..."
Bộ... tưởng mình là gà trống hả?
Ta thử tụ khí —— lần này thì được.
"Ở yên đây." Ta kéo cổ ngỗng đang định xông lên về, "Để ta đi xem."
10.
Lúc ta bước tới, sương mù cũng dần tan.
Trước mắt là một... sinh vật hình mèo, toàn thân trắng muốt, lông dựng như chổi cùn.
So với hình vẽ của Cửu Mệnh Linh Miêu trên lệnh truy nã... ờm... giống... một phần trăm
Mắt nó vàng chóe, mồm dính lông trắng, cứ như vừa ăn xong một cái gì đó.
Nó thấy ta lại gần.
Bắt đầu... kêu.
"Ngao u... khục! Ngao meo ngao meo~"
Ta suýt cười ngất.
Mèo gì mà giọng như vịt đực cảm cúm.
Không chịu nổi, ta quay lưng bỏ đi.
Nó giận tím mặt, lông xù như quả cầu gai, nhưng vẫn nhảy chắn trước mặt ta, cố gọi:
" Meo! Meooo!!”
Ta muốn đấm cho một phát, mà nghĩ tới năm trăm linh thạch... đành nhịn.
Ba tiểu quỷ cũng chạy đến xem.
"Đây là linh miêu hả? Sao nó mập dữ vậy!"
"Ôi nó tròn ơi là tròn, sờ được không tỷ tỷ?"
"Ngỗng!" – Tân Vân Nhĩ định lấy chân đạp thử.
Nhưng vừa nhìn thẳng vào mắt con mèo... liền sợ đơ, hóa lại dạng ngỗng, nhảy vào lòng ta run bần bật.
Mặc Kình tức giận kéo cánh nó: "Mày là yêu tộc mà sợ linh thú à! Mất mặt!"
Tần Châu cũng bực: "Đệ là nam nhân! Không được trốn vào lòng tỷ tỷ!"
"Ngỗng ngỗng! Khụ a!" – Ngỗng gào phản đối.
Còn ta, sắp nhức đầu đến nơi.
Con mèo kia vẫn giả vờ ngây thơ nhìn ta, làm bộ đáng yêu.
Ta nhắm mắt hít sâu —— thôi thì bắt nó đem về lấy thưởng vậy.
Gần năm trăm linh thạch lận.
Ta cúi người bế nó —— nó không giãy, chỉ là... mắt lộ vẻ cao ngạo như hoàng tử bị bắt.
Ta liếc kỹ: "Ơ? Mắt vàng? Không phải linh miêu đều mắt xanh à?"
Mèo khựng lại, như bị chột dạ
Rồi nó lại gào lên, giả vờ khẳng định thân phận:
" Meo! Meooo!!”
"Ngỗng ngỗng! Hú a!" – Tân Vân Nhĩ suýt nói ra tiếng người.
Mà chẳng ai thèm hiểu bọn nó nói gì.
Đúng lúc đó, mắt con mèo lóe vàng, liếc nhìn ngỗng một cái.
Ngỗng lập tức nín thinh, ôm đầu không dám hó hé.
Ta không nghi ngờ gì, ôm mèo lên, dẫn ba đứa nhỏ về thành lĩnh thưởng.
Trên đường đi, ta lại nghĩ...
Gần đây linh lực cứ tụ rồi lại tán.
Không đau, nhưng có gì đó kì lạ.
Bụng ta lại khẽ động — như có gì bên trong va nhẹ.
Ta lặng lẽ xoa bụng, nghĩ thầm:
Không lẽ hai viên Kim Đan đang… đánh nhau?
... Lúc rảnh phải tìm y tu kiểm tra thử.
12.
Con mèo kỳ quái nhìn tay ta khẽ run lên, như hiểu chuyện, liền dụi đầu vào lòng bàn tay ta, tựa như đang an ủi.
Ta dần trấn tĩnh lại, siết chặt nắm đấm.
Nó chẳng biết từ đâu tha về một thanh linh kiếm, ngạo nghễ quẳng ngay trước mặt ta.
Rồi lại ngẩng cao đầu, uy nghi mà kêu lên:
"Meoo… o… meoo…"
Ta rút kiếm ra, ánh lạnh lóe lên.
Chỉ là một thanh kiếm bình thường, nhưng đánh Bạch Vãn Vãn thì vừa đủ rồi.
Coi như đáp lễ nàng ta cái ơn năm xưa đã đẩy ta vào hố.
Nếu không nhờ nàng ta hãm hại, ta sao có thể nhìn thấu được bản chất thật sự của Thanh Phong Tông?
Ta tạm biệt đám nhóc, vận khí, mang theo con Linh Miêu, bay thẳng lên Thiên Vũ Đài.
Bạch Vãn Vãn đang chìm trong cảnh được vạn người tán tụng, cứ ngỡ có người lên khiêu chiến, cười cười định hành kiếm lễ.
Nhưng vừa thấy mặt ta, nàng ta lập tức chết sững.
Tay siết chặt lấy Trúc Hàn kiếm, hoảng hốt:
“Ngươi… ngươi không phải đã…”
Ta mặt không biểu cảm, giơ kiếm thẳng tắp chỉ vào nàng ta:
“Kiếm tu Nghiêm Kiểu, thỉnh chỉ giáo!”
Tràng cảnh bỗng chốc rơi vào im lặng.
Tất cả đều trố mắt.
Bạch Diễn thì kích động khỏi nói, nhưng liếc nhìn Bạch Vãn Vãn một cái lại không dám mở miệng.
Đệ tử Thanh Phong Tông cũng vậy, không dám gọi ta là sư tỷ.
Vài nhịp thở trôi qua, dưới đài bắt đầu xôn xao:
“Không phải nói Nghiêm Kiểu đánh người không thành rồi rơi xuống vực chết rồi sao?”
“Nghiêm Kiểu là kim đan kiếm tu đệ nhất đó, việc gì phải ghen với một Bạch Vãn Vãn, thật nhảm nhí…”
“Thanh Phong Tông rốt cuộc là kiểu gì vậy…”
Ai nấy đều chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Bạch Vãn Vãn nghe hết, mặt đỏ bừng.
Xấu hổ hóa giận, không nói không rằng, lập tức rút kiếm đâm về phía ta.
Ta hừ lạnh, cũng giơ kiếm xông tới.
Kiếm kề mặt, đâm thẳng không nương tay.
Chẳng qua căn cơ của Bạch Vãn Vãn vốn đã không vững, chỉ được vài chiêu đã phải co kiếm thủ thế.
Kim đan của nàng ta là nhờ đan dược mà có, kiếm khí thì yếu ớt, vô lực.
Giống như cây sáo gỗ cố gắng tấu khúc kiếm tiên — chỉ có âm thanh chứ chẳng có lực sát thương.
Dần về sau, bước chân của nàng ta bắt đầu loạng choạng, chỉ còn cách dựa vào lưỡi kiếm bén nhọn của Trúc Hàn để gắng gượng chém rách kiếm khí của ta.
Nhưng ta cũng chẳng có hứng chơi đùa mãi với nàng.
Ta nhảy lên không trung, vung kiếm thành vòng trăng khuyết, một chiêu đâm thẳng xuống.
Bạch Vãn Vãn mặt mày tái mét, vội vàng lấy Kim Quang Chú mà Ôn Hành đưa để hộ thể.
Kiếm khí đánh thẳng vào người nàng, hất bay ra đất.
Tàn kiếm khí hóa thành băng vụ, đập xuống Thiên Vũ Đài, đóng băng cả một vùng.
Gió thổi qua, hàn khí lan ra tứ phía.
Toàn trường nín thở, ánh mắt thán phục ngắm nhìn hoa băng trải dài trên đài.
Ta đáp xuống, lạnh lùng nhìn khối băng khổng lồ ở trung tâm.
Quả nhiên —
Bạch Vãn Vãn phá băng chui ra, miệng đầy máu, thở hổn hển, thảm hại đến cực điểm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




