Ta gắng sức trườn tới, lặng lẽ nhón lấy một gốc tụ huyết thảo.
Trong hàng tá linh dược, tụ huyết thảo chả khác gì… cỏ dại. Nhưng đủ cứu mạng là được.
Dù gì cũng là của “chủ nhà”, lỡ con hổ đó có tình cảm với mấy linh thảo này, nó quay về thấy mất thì… ta nguy mất.
Trước đó vì tìm không ra thuốc mới bất đắc dĩ thất lễ với hổ, giờ sống sót rồi, phải biết điều một chút.
Ta nghiến răng nhai lấy nhai để mớ thảo dược đắng nghét kia, rồi gắng ngồi dậy bắt đầu vận công.
…Chỉ là… kim đan trong đan điền đã vỡ vụn, tụ khí còn khó hơn lên trời.
Chưởng của sư tôn giáng thẳng lên vai phải, nửa người phải đứt hết kinh mạch.
Mỗi một vòng vận khí là mỗi lần đau như bị dao cắt, mồ hôi nhỏ giọt không ngừng.
Nhưng ta không dám dừng lại. Ta muốn sống.
Lúc này, con bạch hổ quay lại.
Toàn thân ướt sũng, như thể… mới đi tắm về?
À, chắc do máu của ta dính vào lông nó, nhìn là biết con này mắc chứng sạch sẽ cấp độ bệnh lý.
Nhờ cơn đau mà đầu óc tỉnh táo hơn, ta bỗng thấy kỳ lạ: Sao nó không ăn ta nhỉ?
Bạch hổ chẳng thèm nhìn ta lấy một cái, cứ thế đi đến góc hang, lắc lắc người vẩy nước, sau đó nằm xuống, thong thả liếm lông như đang dưỡng sinh.
Ta bắt đầu… ngắm nó.
Rốt cuộc sao linh thú lại xuất hiện dưới đáy Hỗn Độn Nhai?
“Nhìn đủ chưa, tu sĩ phàm trần?” – Một giọng nam trầm khàn vang lên.
Ta khựng lại, cắn môi, nhíu mày nhìn sang bạch hổ.
…Biết nói?! Không phải linh thú! Là yêu tộc!!
Yêu tộc khác hoàn toàn linh thú – thông minh ngang nhân loại, lại còn là con cưng của thiên đạo.
Mà vừa rồi ta còn… sờ đuôi hắn.
Toàn thân cứng đờ, ta nhớ lại loạt hành động vô lễ lúc trước.
Xong đời.
“Ta có thể đưa ngươi rời khỏi Hỗn Độn Nhai,” – bạch hổ mở mắt, đôi mắt vàng sáng quắc khóa chặt ta. – “Nhưng… ta cần máu của ngươi.”
Ta siết chặt mày. Trong đầu bỗng hiện lên một truyền thuyết:
Rằng dưới Hỗn Độn Nhai là nơi bị ma khí bao phủ, vì ngàn năm trước các đại tông môn liên thủ phong ấn một yêu hoàng đã nhập ma…
Chẳng lẽ là hắn?!
Nếu để hắn ra ngoài, liệu thiên hạ có…
À mà khoan, liên quan gì đến ta?
Ta ngẩng lên, bình tĩnh hỏi:
“Các hạ muốn ta làm gì?”
“Ngươi có chút thú vị đấy.”
Hắn nheo mắt, dường như ngạc nhiên khi thấy ta không hô to giữ đạo, chết cũng không cúi đầu.
Ta là thiên thủy linh căn, còn mang thể chất Cửu Âm.
Máu của ta có thể cứu người, cũng có thể phá trận, phá phong ấn.
Khi còn ở Thanh Phong Tông, mấy đồng môn hay xin máu ta như xin kẹo.
Ta nghĩ cùng lắm… hắn đòi vài giọt tâm huyết.
Nhưng không. Hắn nói:
“Cùng ta song tu.”
Bạch hổ đứng dậy, hóa thành một bóng người cao lớn, từng bước tiến tới:
“Ta cần nguyên âm của ngươi.”
…Nguyên âm huyết.
Một người đàn ông trẻ tuổi, rất đẹp trai, bước ra.
Môi mím chặt, mắt khẽ nâng.
Đôi mắt vàng sắc lạnh quét qua người ta, mang theo cảm giác lạnh buốt tận xương.
Mái tóc bạc ướt nhẹp, nước chảy thành giọt dọc theo lồng ngực rắn chắc trắng nõn,
men theo cơ bụng rõ nét rồi trượt xuống…
Dù ta có bình tĩnh đến mấy, mặt cũng đỏ bừng tận mang tai.
“…Các hạ có thể… mặc quần trước được không?”
Khụ. Con hổ toàn lông trắng, hóa người rồi cũng trắng như tuyết… quá trắng…
Cảnh tượng hơi quá tải thần kinh.
“Ta tên Bạch Lẫm.”
Hắn chẳng buồn để ý lời ta, cứ thế tiến sát, đứng nhìn xuống như vua nhìn dân:
“Ngươi bằng lòng song tu với ta không?”
Giữa tình hình này mà ta còn ngồi vận khí thì hơi lố.
Ta khập khiễng đứng dậy, cố không nhìn chỗ… không nên nhìn.
“Ta được lợi gì?”
Bạch Lẫm nhếch mép cười như thể nghe thấy trò cười:
Hắn đưa tay, nhấc lên cánh tay phải tàn phế của ta bằng hai ngón tay xương xẩu.
“Đường đường là tay kiếm tu, vậy mà phế rồi. Không muốn báo thù sao?”
Ta mím môi quay mặt đi, không muốn nghĩ đến cánh tay đang run rẩy kia.
“Chữa tay ta. Giúp ta tụ đan.”
Ta khẽ đáp, coi như đồng ý.
“Không chỉ tụ đan, kể cả kết anh cũng được.”
Bạch Lẫm cúi sát, lạnh lẽo thì thầm bên tai ta:
“Nhưng ta phải biết ngươi còn giữ nguyên âm hay không. Nếu không có… ta sẽ để ngươi chết không toàn thây.”
Ta mặt tái nhợt, nhìn thẳng khuôn mặt lạnh băng kia, không nói gì.
Ta thấy hắn nheo mắt – có vẻ hơi thích.
Ta nhắm mắt, hôn sâu hơn…
Hắn đưa tay lạnh như băng vuốt dọc sống lưng ta, khiến ta rùng mình.
Ta sợ…
Sợ đau, sợ khó chịu…
Nhưng nghĩ đến cánh tay bị phế kia, ta càng đau lòng hơn.
Thanh kiếm của ta còn ở Thanh Phong Tông.
Băng Hàn Kiếm đang đợi ta mang nó đi… đến một tông môn xứng đáng hơn.
Không biết ta đang nhớ kiếm, hay là nhớ mấy món bảo vật ở động phủ.
Tóm lại, ta buồn thối ruột. Cái động phủ ta xây bao năm, đồ đạc xinh đẹp, ấm cúng, giờ chắc mất sạch…
Có khi vì không quay về được “nhà nhỏ” nên ta mới khó chịu đến thế.
Ta tự an ủi bản thân, nhưng nước mắt vẫn trào ra.
“Đau…”
Ta khóc, tay đẩy nhẹ Bạch Lẫm, nức nở nói:
“Đau quá…”
Bạch Lẫm cứng đờ người. Giọng hắn khàn đặc, có vẻ mất tự nhiên:
“Ta là bạch hổ… điều đó… ngươi nên biết từ trước…”
Ta khóc càng to.
“Ta… sẽ nhẹ hơn.”
Bạch Lẫm nhỏ giọng, khẽ lẩm bẩm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




