Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

YÊU HỔ PHU QUÂN SỦNG TA ĐẾN TẬN TRỜI Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Ta gọi Trúc Hàn Kiếm.

Thế nhưng kiếm vẫn nằm trong tay nàng ta, không chút phản ứng.

Ta nhíu mày, giọng trầm xuống:

“Ngươi phong bế linh thức của Trúc Hàn? Hay ngươi cưỡng ép lập khế ước với nó?”

Bạch Vãn Vãn cười lạnh:

“Sư tỷ đừng vu oan cho ta, kiếm là do sư tôn ban tặng.”

Ta híp mắt.

Bạch Diễn không hổ là do ta dạy dỗ.

Nhìn thấy môi ta mím chặt liền biết ta sắp nổi giận.

Xung quanh từ lúc ta xuất hiện đã bàn tán không ngừng.

Bạch Diễn vội kêu lên:

“Sư tỷ, đừng hiểu lầm tiểu sư muội! Có gì chúng ta về tông môn nói tiếp! Sư tỷ!”

Ta mặc kệ.

Từng bước, từng bước một tiến lại gần Bạch Vãn Vãn.

Nàng ta sợ hãi lùi lại, một tay che ngực, chẳng còn vẻ kiêu ngạo lúc trước.

Ta nhìn xuống nàng, lạnh nhạt nói:

“Có lẽ, nếu đánh ngươi trọng thương, Trúc Hàn sẽ chịu trở về với ta.”

Ta mặt như sương giá, tụ khí vào lòng bàn tay, chuẩn bị phong bế nàng ta vào băng.

Còn kim đan có nát không, linh căn có gãy không — ta chẳng quan tâm.

“Nghiêm Kiểu dừng tay!” – giọng hét vang lên từ một người từng là nhị sư huynh – Ôn Thăng.

Ta không để ý, một chưởng đập xuống nhanh và mạnh.

Không ngờ, Ôn Thăng lại lao ra chắn đỡ giúp Bạch Vãn Vãn, chịu một nửa thương thế.

Dẫu vậy, Bạch Vãn Vãn vẫn phun máu, ngã xuống đất, vẻ mặt đau đớn.

“Sư muội!” – Ôn Thăng hoảng hốt ôm lấy nàng ta, chẳng màng vết thương của mình.

Ta không rảnh quan tâm mấy màn “huynh muội thâm tình” này.

Khóe môi khẽ cong — ta cảm nhận được Trúc Hàn đang reo mừng.

“Trúc Hàn, lại đây.” – ta dịu dàng gọi, sợ dọa nó.

Trúc Hàn liền ngân vang một tiếng, thoát khỏi tay Bạch Vãn Vãn, bay vòng quanh ta, vừa kêu vừa lượn, phấn khích tột độ.

“Đúng rồi, ngoan lắm, kiếm nhà ai mà thông minh dễ thương thế này… Là kiếm của ta chứ ai~”

Ta cười tươi rói, không tiếc lời khen ngợi.

Liếc mắt về phía đám đông, ta thấy con mèo kỳ quái đang đứng phía dưới, định cảm ơn nó vì đã giúp ta có cơ hội lấy lại kiếm.

Ai ngờ nó đang phồng má, gương mặt đen sì sì nhìn Trúc Hàn trong tay ta, vẻ mặt như thể “ta nhặt về giúp mà ngươi lại không chia phần”.

Ta hơi khó hiểu, nhưng chưa kịp nghĩ thì —

Phiền toái đến rồi.

Bạch Vãn Vãn nằm dưới đất, máu đầy miệng, nước mắt lưng tròng, run run gọi:

“Đại sư huynh…”

Một thân ảnh quen thuộc bước lên đài, từng bước từng bước.

Tống Lam Phương — đại sư huynh trước kia của ta.

Hắn an ủi xong nàng ta, rồi quay sang nhìn ta, ánh mắt trầm buồn:

“A Kiểu, ngươi nhất định phải làm đến mức này sao?”

13

Ta hơi khó hiểu, liền lạnh giọng hỏi lại hắn:

“Ta không nên đòi lại kiếm của mình sao?”

“Hay là ta nên ngoan ngoãn chết dưới Hỗn Độn Nhai như lời đồn, cho đúng kịch bản?”

Ta nhìn chằm chằm vào Tống Lam Phương, từng câu từng chữ như dao rạch vào mặt hắn.

Tống Lam Phương lập tức nắm lấy tay ta, hạ giọng cầu xin:

“A Kiểu, theo ta về đi, về nhà rồi nói, mọi chuyện không như muội nghĩ đâu, tất cả là vì Thanh Phong Tông…”

Ta nở nụ cười, hơi ngẩng đầu:

“Tống sư huynh nghĩ nhiều rồi, ta tỉnh lại rồi, không còn nằm mơ nữa.”

“Sau khi Kiếm Tôn Ôn Hành phá nát Kim Đan của ta, ta nghĩ… giữa ta và Thanh Phong Tông cũng xem như kết thúc rồi nhỉ?”

Sắc mặt Tống Lam Phương trắng bệch, tay vẫn nắm chặt không buông.

Từng lời ta nói như kim châm vào tim hắn.

Hắn hiểu, ta sẽ không quay đầu lại nữa.

Ta không biểu cảm gì, gỡ tay hắn ra dứt khoát, xoay người bước xuống đài Thiên Vũ.

Phải nói là, nói ra được những lời đó, trong lòng ta nhẹ nhõm cực kỳ.

Ai ngờ Tống Lam Phương lại chặn đường ta, mặt mày thống khổ:

“A Kiểu, muốn đi thì cũng được… Đánh bại ta trước đã. Ta nhất định phải đưa muội về.”

Ta chẳng muốn quay lại cái tông môn không ai yêu thương, không ai che chở đó nữa.

Ta chỉ muốn… lấy lại kiếm của mình.

“Đánh đi, đừng sợ.”

Một giọng nói vọng vào tai ta.

Là Bạch Lẫm!

Dù mấy tháng không gặp, ta vẫn nhận ra giọng hắn – lạnh lùng, trầm thấp.

Ta ngoái đầu tìm, nhưng chẳng thấy bóng dáng đâu cả.

Tưởng mình nghe nhầm, ta hơi thất vọng. Nhưng đúng lúc đó, một luồng linh lực khổng lồ trào dâng toàn thân, tóc và áo bào tung bay.

Ngay khoảnh khắc ấy—ta đột phá Nguyên Anh kỳ.

Có thể đánh được rồi!

Tống Lam Phương cũng nhìn ra, ngây người kinh ngạc.

Ta xoay người, nhìn thẳng hắn, tự tin:

“Rút kiếm đi.”

Bên dưới, Ôn Thăng hoảng hốt, ôm Bạch Vãn Vãn chạy khỏi đài.

Ta ra tay trước.

Đâm—gạt—xoay—rồi lại đâm tiếp!

Không hiểu sao, linh lực Nguyên Anh của ta lại mạnh hơn cả Hóa Thần của hắn.

Tống Lam Phương từ chủ động hóa bị động.

Ta cũng không thấy lạ. Trước giờ ta vốn quen vượt cấp khiêu chiến.

Dù sao… ta cũng là Nghiêm Kiểu. Trời sinh đã là thiên tài.

Ta nhìn hắn chật vật xoay chuyển thế cờ.

Ngay khi định dồn sức tung đòn cuối cùng…

Linh lực lại biến mất trong chớp mắt!

Ta rơi thẳng từ không trung xuống.

Cảm giác mất trọng lực làm tim ta giật thót.

Đúng lúc ấy, một luồng yêu lực từ dưới đài lao lên, nhập thẳng vào người ta.

Linh lực lại hồi phục!

Ta lập tức ổn định thân hình, sau lưng toát mồ hôi lạnh, không dám chậm trễ, vung kiếm công kích.

Phải nhanh lên, không biết linh lực sẽ biến mất lúc nào nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc