Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Yêu Đương Không Bằng Học Tập Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Bắpp_03

Trình Huy nghe qua nghe lại, cứ cảm thấy cha nuôi sau này sẽ hối hận những gì mình nói bây giờ, còn cậu, người biết rõ sự tình, lại dễ bị coi là đồng lõa. Trình Huy cố gắng xoay chuyển vận mệnh của mình: “Khụ, ba nuôi, hay là ba đi mời người ta ăn cơm? Ba mời người ta ăn cơm thì sẽ trang trọng hơn.”

Ba Ôn nghĩ ngợi: “Không được, ba ngày mai phải đưa mẹ nuôi con về nhà ngoại rồi.”

Thật ra cũng không nhất thiết phải là ngày mai, đổi sang hôm khác cũng có sao đâu… Nhưng Ôn Tư Vũ ở dưới gầm bàn đã giẫm chân cậu, Trình Huy rụt chân lại, cuối cùng không dám nói nữa. Ba nuôi, ba phải nhớ kỹ, con đã cố gắng lắm rồi.

Ôn Tư Vũ ăn vội vài miếng cơm: “Con sẽ mời cậu ấy, vừa lúc ngày mai ba mẹ không có nhà, con hẹn cậu ấy ra ngoài ăn cơm.”

“Vậy được, con gái còn tiền không?”

Ba Ôn vừa nói vừa móc điện thoại ra: “Ba chuyển thêm cho con một ít.”

Ôn Tư Vũ “dạ dạ” hai tiếng, một câu còn chưa nói xong, thông báo nhận tiền của Alipay đã tới rồi, cô rất quen ngẩng mặt cười: “Cảm ơn ba.” Ngày mai đi ăn ngon.

Trình Huy suốt cả buổi chỉ biết méo miệng.

Tối hôm đó sau khi cơm nước xong, Ôn Tư Vũ vốn định lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho cậu, nhưng nghĩ lại rồi thôi.

Không hiểu sao, những lời nói qua màn hình lại dễ dàng thốt ra hơn, cả tỏ tình lẫn từ chối đều vậy. Cô vẫn muốn mặt đối mặt mời Quý Cảnh thì hơn, như vậy anh sẽ khó từ chối hơn, cô cũng có thể thấy rõ phản ứng của anh.

Bây giờ không thể làm phiền người ta, vậy thì làm gì đây? Ôn Tư Vũ suy nghĩ một chút, mở game ra, mời Trình Huy và Từ Nghi: Thời gian còn sớm, làm một ván không?

Trình Huy:? Trình Huy vừa về đến nhà, nằm trên giường. Nhà cậu và nhà Ôn Tư Vũ ở cùng một khu biệt thự, đi mất năm phút. Tiếc là cha cậu là một người cuồng công việc chính hiệu, bà nội cậu cũng qua đời hai năm trước, nên trong nhà chỉ có một mình cậu.

Trình Huy: “Cậu không phải lên lầu học rồi sao?”

Ôn Tư Vũ: “Học hành phải kết hợp làm việc và nghỉ ngơi chứ, chơi không?”

Trình Huy: “Chơi chơi chơi.”

Trong kênh thoại của đội xuất hiện một giọng nữ trong trẻo, phóng khoáng: “Học hành gì cơ? Tớ hình như vừa nghe hai người nói chuyện học hành hả?”

Từ Nghi đang ngồi xếp bằng trên sofa, ôm một chiếc gối trong lòng. Cô ấy và Ôn Tư Vũ, Trình Huy là bạn học từ tiểu học đến cấp hai, chỉ là gia đình cô ấy điều kiện cũng bình thường. Trường cấp ba mà Ôn Tư Vũ và Trình Huy theo học có học phí khá đắt đỏ, Từ Nghi không phải kiểu người cố đấm ăn xôi, nên dứt khoát vào học một trường công lập. Học ở đâu mà chẳng là học, huống hồ chất lượng giáo viên trường công cũng không hề kém.

Trình Huy “ừ” một tiếng: “Ôn Tư Vũ chuẩn bị cố gắng học hành, quyết tâm làm lại cuộc đời, ngạc nhiên không, bất ngờ không?”

Từ Nghi:? Giọng Từ Nghi lộ rõ vẻ kinh ngạc: “Thật luôn hả?”

“Thật sự.” Trình Huy chọn một tướng: “Tớ đi rừng nhé?”

Ôn Tư Vũ nhanh tay chọn tướng đi rừng: “Để tớ.”

Ôn Tư Vũ không thấy việc này có gì ghê gớm, nói: “Bạn trai tương lai của tớ là một học thần, tớ chẳng phải muốn xứng đôi với cậu ấy một chút sao.”

“Nhưng mà chuyện tớ muốn học hành thì hai người đừng nói ra ngoài nhé.”

Từ Nghi: “Hả?”

Ôn Tư Vũ vô cùng thẳng thắn: “Lỡ như tớ cố gắng mãi mà thành tích học tập vẫn chẳng ra sao, thì chẳng phải mất mặt lắm sao? Ngược lại nếu không nói, chỉ âm thầm cố gắng, đến lúc đạt hạng nhất rồi thì tớ có thể khoe khoang.”

Đặc biệt là với Vu Mộng, đến lúc đó Vu Mộng kinh ngạc hỏi, tôi sẽ thản nhiên nói: Chuyện nhỏ, có gì mà kinh ngạc, học hành đơn giản thế mà? Cái gì? Cố gắng hả? Tôi có cố gắng đâu. Tôi cũng không biết sao tôi lại tiến bộ nhiều như vậy, chắc tại học hành dễ quá thôi.

Từ Nghi thiếu chút nữa cười chết tại chỗ, quả nhiên là chuyện Ôn Tư Vũ có thể làm ra được. “Cậu đáng yêu ghê Ôn Tư Vũ!”

Ôn Tư Vũ: “Tớ lúc nào chẳng đáng yêu.”

Ôn Tư Vũ lại kể cho Từ Nghi một chút về bạn trai tương lai của mình, thật trùng hợp là Từ Nghi vậy mà cũng biết Quý Cảnh.

Từ Nghi: “Cậu không xem bạn trai tương lai của cậu là ai à.”

Ba người vừa nói vừa cười, chơi hai ván game. Ôn Tư Vũ chơi khá là gà, nhưng Từ Nghi và Trình Huy đều biết chơi, nên đã kéo cô lên rank Bạch Kim.

Lên tới Bạch Kim rồi, Ôn Tư Vũ thường không tự mình leo rank. Cô có tự mình hiểu lấy, biết rõ trình độ của mình chỉ lượn lờ ở Vàng với Bạc, cô tự chơi rank chắc chắn sẽ rớt sao, nên lần nào cũng kéo Từ Nghi và Trình Huy.

Hai người này kéo cô, thể nào cũng giữ được rank Bạch Kim quý giá của cô.

Hai ván game kết thúc khá nhanh, tổng cộng chưa đến một tiếng, mẹ Từ Nghi gọi Từ Nghi ăn cơm, ba người giải tán.

Ôn Tư Vũ cố ý chụp màn hình bảng thành tích của mình, đăng lên Tường, kèm theo dòng trạng thái: Cảm ơn hai cái đùi vàng, [Ảnh].

Ôn Tư Vũ vốn dĩ đã rất nổi tiếng, bức ảnh vừa mới đăng lên, bên dưới liền có không ít người thích và bình luận.

Đàn em khóa dưới (lớp 11): Giỏi thật, chị ơi, hôm nào kéo em với được không ạ?

X: Có rảnh thì chơi chung, thành tích của tớ cũng được.

Một người bạn có nickname "Học học học" lại chú ý điểm khác, hỏi: Bạn thân với chiến hữu là ai thế?

Độ thân mật cao thật. Quan hệ trong game chia làm bốn loại: Người yêu, Bạn thân, Chiến hữu và Chị em thân thiết.

Độ thân mật đạt 2000 có thể mở khóa ảnh đại diện đôi. Từ Nghi và Trình Huy đều chơi tài khoản nam, độ thân mật của hai người với Ôn Tư Vũ đã đạt 2000, có được ảnh đại diện đôi, trông vô cùng xứng đôi.

Điện thoại thông báo kêu một tiếng.

Hoạt động bạn bè: Ôn Tư Vũ vừa đăng trạng thái.

Quý Cảnh gập điện thoại lại, làm như không thấy. Thì ra là đang chơi game à, bảo sao không có thời gian nhắn tin học bài cho mình. Rất bình thường.

Mẹ Quý dịu dàng hỏi: “Ai nhắn vậy con?”

Quý Cảnh rũ mắt uống một ngụm canh: “Một bạn học bình thường thôi mẹ.”

Mẹ Quý “ồ” một tiếng, vẻ rất thích thú: “Vậy là cũng có bạn học không bình thường à?”

Quý Cảnh nhìn người mẹ Quý dịu dàng của mình, nhất thời không nói nên lời.

Mẹ Quý bật cười: “Thôi không trêu con nữa. Ngày mai có một buổi đấu giá từ thiện, sách giới thiệu vật phẩm đấu giá đã được gửi tới rồi, con có muốn xem qua không?”

Quý Cảnh: “Con không có hứng thú.”

Ôn Tư Vũ vẫn như cũ đợi Quý Cảnh trong không gian. Đây là lần đầu tiên hai người gặp nhau vào buổi tối sau khi biết tình hình thực sự của không gian. Bây giờ nghĩ lại, lần đầu cậu ấy gặp mình quả thật có gì đó không đúng.

Cậu ấy chỉ lo giảng bài, không nói với mình một lời nào khác – rõ ràng không coi mình là người thật. Hai người mới quen, thế nào cũng phải nói chuyện vài câu chứ, ví dụ như hỏi mình có muốn nghỉ ngơi không chẳng hạn.

Quý Cảnh vẫn chưa tới, Ôn Tư Vũ ngồi buồn chán, muốn nằm mà không được, bèn chuẩn bị sửa lại khung cảnh. Đổi thành phòng sách vậy.

Ôn Tư Vũ có phòng sách riêng, là hồi nhỏ mẹ cô mong con gái thành tài nên đã sửa sang. Đương nhiên từ khi Ôn Tư Vũ lên cấp hai, tác dụng của phòng sách chỉ còn là để cô làm màu.

Phòng sách bài trí rất đẹp. Cửa sổ to rộng sáng sủa, kệ sách dựa tường, chiếc bàn gỗ đặc rộng rãi, bên cạnh bàn là chậu hoa xanh tốt đầy sức sống. Khung cảnh dần hiện ra, Ôn Tư Vũ đánh giá một lúc, cảm thấy thoải mái hơn phòng học, nhưng cũng có vài thứ cần sửa lại, ví dụ như bàn viết và ghế.

Ghế thì thêm một chiếc, đặt song song với chiếc còn lại. Ngăn tủ bên trái dưới bàn viết được bỏ đi, để tránh vướng chân Quý Cảnh.

Trên tường treo một bức ảnh hai người, bên cạnh kê thêm một chiếc ghế dài nhỏ. Ôn Tư Vũ tự mình ngắm nghía một lúc, sau đó tiếc nuối đổi thành chiếc đồng hồ.

Bây giờ treo ảnh chụp thì sớm quá, trông rất giống cặp vợ chồng mới cưới… Ôn Tư Vũ thầm nghĩ: Thôi kệ, cứ nhớ đó đã, sớm muộn gì cũng có ngày cô sẽ đổi lại.

Chờ Ôn Tư Vũ sửa xong xuôi, Quý Cảnh xuất hiện. “Cậu tới rồi.”

Quý Cảnh đánh giá khung cảnh xung quanh, đi tới kéo ghế ngồi xuống, giọng lười nhác: “Phòng sách nhà cậu à?”

Ôn Tư Vũ mắt cong lên: “Ừm, sao hả?”

Quý Cảnh: “Cũng được.”

Ôn Tư Vũ: “Sách và tài liệu cậu cần thì tôi không sắp xếp giúp cậu. Cậu cứ nói tên sách cho hệ thống, hệ thống sẽ quét rồi đưa ra cho cậu, bỏ vào kệ sách.”

Quý Cảnh nhìn kệ sách trống không xung quanh: “Tôi sẽ viết tên sách ra.”

Ôn Tư Vũ đưa bút cho anh. Quý Cảnh thờ ơ hỏi: “Hôm nay chơi game à?”

Ôn Tư Vũ gật đầu: “Cậu thấy rồi à? Chơi hai ván với Từ Nghi và Trình Huy.”

“Cậu cũng chơi à?”

Quý Cảnh “ừ” một tiếng.

Ôn Tư Vũ cong môi lên: “Vậy có rảnh thì chơi chung nhé!”

Tiện thể cày luôn quan hệ Tình Lữ của mình! Lúc Quý Cảnh đang viết danh sách tài liệu, Ôn Tư Vũ suy nghĩ một chút, rồi ghé sát lại hỏi: “Cậu ngày mai có rảnh không?”

Chữ Quý Cảnh vẫn tiếp tục, hơi tản mạn: “Chúng ta cùng có lợi mà.”

Không gian cũng giúp ích cho anh. Ôn Tư Vũ nhắc nhở: “Cậu lần trước đã đồng ý nhận quà của tôi rồi, con trai không thể nói lời rồi lại đổi ý như vậy.”

Quý Cảnh làm như không có chuyện gì: “Vì sao cứ nhất quyết phải mời tôi ăn cơm?”

Ôn Tư Vũ đối diện với anh, dừng một chút, thầm nghĩ đương nhiên là vì để ý đến con người cậu chứ sao, cô cong môi, nhưng không nói vậy, mà nói: “Cảm ơn cậu chứ sao, ba tôi cũng bảo tôi mời cậu ăn cơm.”

Hai chữ nào đó thành công thu hút sự chú ý của Quý Cảnh: “Cậu nói ba cậu á?”

“Ừm, ba tôi bảo tôi nhất định phải cảm ơn cậu.”

Quý Cảnh dừng một chút: “Chú biết mục tiêu của cậu à?”

Ôn Tư Vũ: “Biết ạ.”

Quý Cảnh: “Biết thật à?”

Ôn Tư Vũ: “Đương nhiên rồi.”

Tác giả có chuyện muốn nói:

Quý Cảnh: Chú thật là tân tiến.

Ôn Tư Vũ: Thật ra ba tôi chỉ biết mục tiêu nhỏ thôi, không biết mục tiêu cuối cùng của tôi đâu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc