Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bắpp_03
Quý Cảnh day day giữa hai hàng lông mày, anh vẫn chưa nhận được câu trả lời. Anh liếc nhìn Thẩm Xuyên, giọng trầm thấp: "Muốn ra ngoài à?"
Thẩm Xuyên: "À, à phải."
Thẩm Xuyên giật mình hoàn hồn, không nhịn được cứ liếc nhìn Quý Cảnh. Thẩm Xuyên nhìn ngang nhìn dọc, do dự một chút, cúi đầu hạ giọng hỏi: "Cậu và Ôn Tư Vũ, có phải có gian tình không?"
Quý Cảnh: "Hửm?"
Anh nheo mắt, nhìn Thẩm Xuyên với vẻ mặt "tôi biết tỏng rồi cậu đừng có lừa tôi".
"Tôi vừa nghe thấy cậu gọi tên cô ấy…"
Thẩm Xuyên thầm nghĩ, tuy cậu biết rất nhiều người ở tuổi 17-18 sẽ mơ thấy cô gái mình thích, nhưng chuyện này xảy ra với Quý Cảnh thì thật sự không thể tin nổi. Buổi tối anh ta có "ngày nghĩ gì đêm mơ thấy nấy" hay không thì cậu không thấy, nhưng giữa trưa này thì cậu đã thấy rõ ràng.
Anh ngước mắt, chuyện này đúng là hơi trùng hợp. Nhưng dù anh có giải thích thế nào thì Thẩm Xuyên chắc cũng không tin, nên anh cũng lười giải thích, giọng điệu không chút dao động nói: "Chuyện có nguyên do, giữ bí mật." ???
Anh ta thừa nhận rồi?! Thẩm Xuyên há hốc mồm, việc Quý Cảnh thừa nhận và còn bảo cậu ta giữ bí mật, còn gây sốc hơn nhiều so với việc cậu ta nghe thấy anh gọi tên Ôn Tư Vũ.
Không phải chứ, anh ta thế mà lại không giải thích gì cả? Thẩm Xuyên tưởng anh ta ít nhất cũng sẽ giải thích một chút, ít nhất cũng tìm cho mình một cái cớ! Chết tiệt, thừa nhận thẳng thừng luôn, là định vứt bỏ hết hình tượng trước đây sao? "Cậu không phải muốn đi vệ sinh à?"
"Ừm…"
Mãi cho đến khi đi vệ sinh xong trở về, Thẩm Xuyên mới khó khăn chấp nhận sự thật ‘Quý Cảnh sớm đã có người thương’, cậu ta ngồi lại vị trí, muộn màng nhận ra: "Ủa, vậy trưa hôm qua Ôn Tư Vũ mang trà sữa cho Trương Dương, giọng cậu lạnh nhạt nói không liên quan đến mình, là đang ghen à?"
Anh nhận lấy xấp đề thi từ tay lớp trưởng, tiện tay cầm bút điền đáp án lên trên: "Không có."
Giọng anh lười nhác: "Đừng nghĩ nhiều."
Anh là kiểu người hay ghen trộm sao? Trước đó, Thẩm Xuyên có thể quả quyết nói anh không phải, nhưng bây giờ cậu ta không chắc nữa. Quý Cảnh, cậu đúng là biết cách làm màu mà.
Chuông vào lớp vang lên, thầy dạy Lý ôm một xấp đề thi bước vào: "Lớp trưởng lên phát hai tờ đề này xuống."
"Mới thi tháng xong, nên lần này bài tập không nhiều, chỉ có hai tờ đề thôi, các em làm cho tốt, qua cuối tuần chúng ta sẽ chữa."
Thẩm Xuyên không nhịn được ném một mẩu giấy cho Quý Cảnh, làm mặt hề. Quý Cảnh mở ra: "Đột nhiên nhớ ra, chai nước trên bàn cậu 2 ngày trước, có phải là của Ôn Tư Vũ không?"
Anh khựng lại một chút. Trước đây anh không nghĩ đến chuyện này, anh nhớ lại, hôm đó khi anh nhìn thấy Ôn Tư Vũ, trong tay cô ấy đúng là có cầm chai nước, lúc về lớp hình như trên bàn cô ấy không có? Anh cúi đầu nhìn điện thoại. Cũng không có ai nhắn tin cho anh.
"Bà nội, đang nghĩ gì vậy? Bà nội không trả lời câu hỏi của ông nội sao?"
Ôn Tư Vũ xoay xoay cổ tay, vừa rồi gối đầu lên tay ngủ, cánh tay bị tê rần, cô nói: "Đang suy nghĩ một vấn đề."
Biết rõ có người thích mình, tại sao lại cố tình hỏi rõ? Nguyên nhân của việc cố tình hỏi rõ chỉ có hai loại, một là muốn làm rõ rồi từ chối, hai là trong tiềm thức có một chút gì đó – hơn nữa cậu ấy còn đưa ô, Ôn Tư Vũ cược vào khả năng thứ hai.
Ôn Tư Vũ chớp chớp mắt, dưới hàng mi dài rậm, ánh mắt trong veo tinh ranh, tràn ngập những tia sáng lấp lánh.
Lớp Ôn Tư Vũ buổi chiều có hai tiết thể dục, học xong hai tiết này học sinh có thể về thẳng nhà, không cần quay lại lớp. Vì vậy, rất nhiều học sinh mang theo cặp sách đi học hai tiết thể dục này.
Ôn Tư Vũ và Trình Huy không về nhà ngay mà đi đến trung tâm thương mại, thẳng tiến đến cửa hàng bán bút máy. Cửa hàng G chuyên bán bút máy, nghe nói là thương hiệu lâu đời mấy chục năm, một cây bút máy có thể dùng được vài chục năm, còn hỗ trợ đặt làm riêng.
Quầy hàng sáng trưng bày từng hàng hộp gấm nhung, trong hộp đựng đủ loại bút máy, thân bút phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Ôn Tư Vũ chọn một cây giá không quá đắt, thiết kế cổ điển, mang đậm cảm xúc.
Nhân viên bán hàng hết lời khen ngợi: "Cô đây mắt nhìn thật tốt, cây bút này là kiểu dáng cổ điển, bền bỉ không lỗi thời, đơn giản mà sang trọng…"
Ôn Tư Vũ bảo nhân viên khắc hình chibi của mình lên đỉnh nắp bút. Nhân viên ngớ ra, có vẻ hơi không hiểu: "Ý của cô là, khắc hình chibi của cô lên đây phải không ạ?"
Ôn Tư Vũ ừ một tiếng: "Không sai, khắc hình tôi."
"Tay nghề phải tốt một chút, nhìn một cái là nhận ra tôi ngay."
Nhân viên bán hàng hiểu ra: "Đương nhiên ạ. Nếu cô không phiền, cho tôi xin số liên lạc của cô được không? Thợ của chúng tôi sẽ gửi hình ảnh thành phẩm cho cô xem."
Tuy có hơi phá hỏng vẻ cổ điển sang trọng của cây bút, nhưng khách hàng là thượng đế, bao nhiêu năm nay những yêu cầu còn kỳ quái hơn cũng đã gặp nhiều rồi, yêu cầu này cũng không có gì to tát.
Trình Huy thì rất: "…" Không thể ngờ được, cô ấy cũng rất biết cách đấy chứ.
Về đến nhà, ba Ôn bưng đồ ăn từ bếp ra: "Hai đứa sao giờ mới về?"
Ôn Tư Vũ: "Đi dạo phố ạ, mẹ con đâu ba?"
Khác với hình ảnh ông chủ mỏ than tròn vo trong mắt mọi người, ba Ôn giữ dáng rất tốt, vừa cao vừa vạm vỡ, hơn nữa nét mặt ba Ôn khá dữ dằn, người ngoài không biết chuyện thường nghĩ ba Ôn làm nghề gì đó trong xã hội đen.
Ba Ôn cười toe toét: "Ở trên lầu."
"Mua gì thế?"
"Mua một cây bút máy, trên đó có khắc hình chibi của con."
"Được, bút máy tốt."
Trình Huy vào bếp rửa tay, ra ngoài nhận lấy đĩa thức ăn từ tay ba Ôn, thầm nghĩ nếu ba biết cây bút đó mua để tặng ai thì sẽ không cười tươi như vậy đâu. Ba Ôn thích nhất là kể lể chuyện cũ mình mặt dày theo đuổi mẹ Ôn, dạy dỗ Ôn Tư Vũ là phải ra tay khi cần, nhưng Ôn Tư Vũ thật sự ra tay…
Lúc nhỏ Ôn Tư Vũ từng tặng kẹo cho một cậu bé khác, ba Ôn lúc đó không nói gì, Trình Huy để ý thấy, sau này ba Ôn gọi cậu bé đó từ "xx" thành "thằng nhóc nhà hàng xóm".
Mấy món ăn đều đã được dọn lên bàn, ba Ôn xua tay với Ôn Tư Vũ: "Con gái, lên lầu gọi mẹ con xuống ăn cơm."
"Không cần, mẹ xuống đây."
Mẹ Ôn mặc chiếc váy đỏ từ trên lầu đi xuống. Mắt ba Ôn cười đến híp lại: "Mau đến ăn cơm nào."
Chỉ cần nhìn Ôn Tư Vũ là biết mẹ Ôn xinh đẹp đến nhường nào. Mẹ Ôn đúng là một đại mỹ nhân, váy đỏ thướt tha, da trắng dáng xinh, bà đi đến bàn ăn ngồi xuống. Cả nhà không câu nệ chuyện "ăn không nói, ngủ không nói", mẹ Ôn gắp những món mình không thích cho ba Ôn, nhớ ra điều gì đó rồi nói:
"Ngày mai ba mẹ đến nhà cậu con một chuyến, con có đi không?"
"Sao mẹ lại kén ăn thế."
Ôn Tư Vũ ngưỡng mộ, nhưng cô thì không được kén ăn, mẹ cô chỉ cho phép "quan thì đốt lửa, dân thì không được thắp đèn": "Nhà dì Mộng ạ? Con không đi đâu, con đến họ lại hỏi thành tích học tập của con."
Mẹ Ôn cười lạnh: "Vậy thì con cố gắng lên một chút đi chứ."
Bà năm đó là sinh viên Thanh Hoa, sinh viên thời đó quý giá biết bao, lại còn là trường đại học hàng đầu cả nước. Kết quả đến lượt Ôn Tư Vũ, ngoài khuôn mặt ra thì chẳng thừa hưởng chút gen nào của bà, từ cấp hai thành tích đã tụt dốc không phanh, mỗi lần họp phụ huynh bà đều ngại không dám đi.
Ôn Tư Vũ: "… Họp phụ huynh của con không phải toàn là ba đi sao?"
Bà rõ ràng lần nào cũng đi họp phụ huynh cho Trình Huy, lấy cớ là thành tích của Trình Huy tốt hơn cô một chút. Trình Huy có linh cảm mình sắp bị "ăn đạn", vội vàng chuyển chủ đề: "Khụ, mẹ nuôi, Ôn Tư Vũ đã quyết định sẽ học hành chăm chỉ rồi, chị ấy còn chuẩn bị thi vào lớp 9C nữa đấy."
Quả nhiên, tin tức này đã chuyển hướng sự chú ý của mẹ Ôn, mẹ Ôn: "Lớp 9C? Cái lớp mà có tiền cũng không vào được ấy hả?"
Mẹ Ôn dừng lại: "Ôn Tư Vũ, lần thi tháng trước con được bao nhiêu điểm thế?"
Ôn Tư Vũ chớp chớp mắt: "Chuyện quá khứ đừng hỏi nữa, hôm qua không thể níu kéo, mẹ chỉ cần nhìn vào ngày mai là được rồi."
Nói ra thì mất mặt lắm. Mẹ Ôn ghét bỏ tét cho cô một cái. Vừa nghe là biết thi không tốt rồi. Ba Ôn xen vào: "Này, con gái của ba có chí khí lắm, đợi thi đỗ vào lớp 9C ba sẽ làm tiệc mừng cho con gái."
Trình Huy sặc một cái. Tiệc mừng lên lớp, đúng là phong cách của ba nuôi. Ôn Tư Vũ và ba Ôn cùng một giuộc: "Yên tâm đi ba, con quen một bạn học rất giỏi, hôm nào sẽ thỉnh giáo người ta."
Ba Ôn vô thức không nghĩ xem bạn học giỏi đó là nam hay nữ, múc cho Ôn Tư Vũ một bát canh: "Vậy thì con mời người ta ăn một bữa cảm ơn, đừng keo kiệt."
Ôn Tư Vũ: "Vâng vâng, con sẽ cảm ơn cậu ấy thật tốt."
Tác giả có chuyện nói:
Ôn Tư Vũ: con có thể lấy thân báo đáp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


