Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Yêu Đương Không Bằng Học Tập Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Bắpp_03

Nếu đã biết, Quý Cảnh chỉ có thể đồng ý thôi. Có lẽ nụ cười cong cong nơi khóe môi Ôn Tư Vũ quá ư là không hề che giấu, Quý Cảnh gõ gõ bàn: “Cũng không còn sớm, học bài thôi.”

“Cậu hổng kiến thức tương đối nhiều, làm đề thi không hợp với cậu. Cậu cần phải học lại toán lớp 10 một lần nữa.”

Ôn Tư Vũ không biết quá nhiều thứ. Giống như một căn nhà rách nát, chỉ sửa sang vá víu thôi thì không được. Muốn xây một tòa lâu đài đẹp đẽ kiên cố, thì phải đập bỏ căn nhà đó đi, xây lại từ một nền móng vững chắc.

Hai ngày trước anh cho rằng mình đang mơ, nên không để tâm. Bây giờ biết cô thật sự muốn học, phương pháp trước đó không còn phù hợp nữa.

Ôn Tư Vũ: “……” Học tra (học sinh yếu) đơ người. Niềm vui của cô biến mất.

Ôn Tư Vũ cố gắng thử: “Bây giờ á? Tôi còn chưa hỏi cậu muốn ăn gì mà, hay là chúng ta bàn trước xem ngày mai đi ăn ở đâu đã.”

Quý Cảnh nhìn qua. Ôn Tư Vũ tự giác cầm lấy vở: “Được rồi, chúng ta bắt đầu ngay đây.”

Ngoan ngoãn.jpg.

Quý Cảnh thu ánh mắt từ hàng mi dài như cánh quạt nhỏ của cô: Cũng lanh lợi đấy chứ.

Sáng sớm hôm sau, Ôn Tư Vũ dậy sớm. Mẹ Ôn và ba Ôn lúc này vẫn chưa đi, Mẹ Ôn nhìn đồng hồ, ngạc nhiên: “Sao hôm nay dậy sớm thế?”

Mọi khi cứ cuối tuần, Ôn Tư Vũ ít nhất cũng phải ngủ đến 11 giờ trưa, khi mặt trời lên tới đỉnh đầu. Ôn Tư Vũ thầm nghĩ, trước kia là vì tối chơi game, bây giờ vì Quý Cảnh, mình ngày nào cũng ngủ rất sớm.

Ôn Tư Vũ: “Dậy học bài ạ.”

?? Mẹ Ôn và Ba Ôn đều bật cười.

Mẹ Ôn cho rằng Ôn Tư Vũ nói đùa, thấy là con gái ruột của mình nên không vạch trần: “Vậy con cố gắng nhé.”

Ba Ôn thì giơ ngón tay cái với Ôn Tư Vũ: “Con gái ba có tinh thần hành động thật đấy.”

Hôm qua mới nói muốn học, hôm nay đã bắt tay vào làm rồi.

Ôn Tư Vũ: “……”

Mình thật ra không muốn, mình thật sự không muốn!

Theo như lòng Ôn Tư Vũ thì, thật ra mình không hy vọng Quý Cảnh có trách nhiệm như vậy, chỉ cần giảng qua loa đề thi là được rồi. Ai mà ngờ được cậu ấy lại có trách nhiệm đến thế!

Giảng bài xong chưa đủ, cậu ấy còn giao bài tập về nhà! Bắt mình học thuộc hết các khái niệm đã học tối qua! Lúc ăn cơm trưa cậu ấy sẽ kiểm tra! Ôn Tư Vũ nằm dài trên sofa, ủ rũ chán nản.

Nếu không phải vì vẫn chưa cua được người ta, mình muốn giữ gìn chút hình tượng tốt đẹp, thì ai mà thích học chứ… Đợi đến khi vị trí bạn gái đã chắc trong tay, mình sẽ không bao giờ học toán nữa, bài tập đều để Quý Cảnh làm giúp mình!

Dựa vào việc tha hồ tưởng tượng về cuộc sống tốt đẹp sau này không cần học hành, không cần làm bài tập, Ôn Tư Vũ cố gắng gượng qua, cũng đã thành công học thuộc làu làu tất cả các khái niệm trước buổi gặp mặt trưa.

Hai người hẹn gặp nhau ở quảng trường trung tâm. Xung quanh quảng trường trung tâm khá sầm uất, có đủ các địa điểm ăn uống vui chơi, công viên giải trí, rạp chiếu phim đều ở gần đó.

Lúc Ôn Tư Vũ đến, Quý Cảnh đã tới rồi. “Hoan nghênh quý khách.”

Hai cô gái xinh đẹp với giọng nói ngọt ngào mở cửa cho Ôn Tư Vũ. “Chào chị, chị có đặt bàn trước không ạ?”

“Có, tôi tìm người.”

Ôn Tư Vũ đánh giá một chút, nhà hàng Âu này được đánh giá khá tốt trên mạng, thiết kế trang hoàng cổ điển, lịch sự và tao nhã. Máy quay đĩa chậm rãi xoay, tiếng nhạc du dương nhẹ nhàng vang lên.

Ôn Tư Vũ tiến về phía người đang ngồi ở bàn cạnh cửa sổ sát đất. “Cậu!” Trước mắt đột nhiên xuất hiện một nhành hoa lan tươi tắn, nhành hoa khẽ lay động.

Quý Cảnh nhìn theo bông hoa rồi ngước mắt lên, quả nhiên, Ôn Tư Vũ đang đứng trước bàn. Mấy cô nhân viên phục vụ thấy cô dừng lại trước bàn số 8, có chút kinh ngạc. Trước đó, khi vị khách ở bàn số 8 đến, cô nhân viên xinh đẹp nhất trong quán từng chủ động đến phục vụ, nhưng đã thất vọng quay về.

Thì ra người đợi là cô ấy à. Ôn Tư Vũ nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống, huơ huơ nhành hoa lan trong tay: “Cậu không nhận sao? Tôi thấy hoa này nở rất đẹp, nên cố ý hái cho cậu.”

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu lên mặt Ôn Tư Vũ, nhuộm một nửa khuôn mặt và mái tóc cô thành màu vàng óng. Hàng mi đổ bóng xuống mí mắt, đôi mắt trong veo cong thành hình trăng non, khiến người ta bất giác muốn nghe theo lời cô, nhận lấy nhành hoa.

Dường như bị ánh mặt trời chiếu hơi chói mắt, Quý Cảnh hơi nheo mắt lại, đưa tay nhận lấy nhành hoa: “Tố Quan Hà Đỉnh?”

Ôn Tư Vũ: “Chắc vậy.” Cô không biết tên loài hoa lan này.

Bên cạnh sofa nhà cô có đặt một chậu, cô thấy chậu hoa lan này đẹp nhất, nên đã chọn một nhành. Thật ra trong vườn nhà cô trồng rất nhiều hoa hồng, nhưng tặng hoa hồng thì cô sợ Quý Cảnh không nhận.

Trong mắt Quý Cảnh thoáng ý cười lơ đãng. Nếu là Tố Quan Hà Đỉnh, người yêu hoa lan chắc phải khóc thét.

Ôn Tư Vũ hỏi Quý Cảnh: “Cậu gọi món chưa?”

Quý Cảnh đặt hoa lên bàn: “Chưa.”

Ôn Tư Vũ đặt áo khoác sang một bên, chỉ mặc một chiếc váy len mỏng, ánh mắt lém lỉnh: “Chờ tôi à?”

Ôn Tư Vũ luôn muốn trêu chọc anh một chút. Quý Cảnh nhìn cô một cái, khóe môi cong lên cười như không cười: “Chưa xác định được hiệu quả dạy học, không dám gọi món.”

Nếu là bữa cơm cảm ơn, với tư cách là một giáo viên, dù sao cũng phải xác định việc dạy học của mình có hiệu quả, mới có thể không hổ thẹn mà ăn bữa cơm này. Ý này là muốn kiểm tra một chút đây mà.

Cậu ấy nghĩ mình sẽ sợ sao?! Ôn Tư Vũ làm như hoàn toàn không để tâm, nói: “Thật không dám giấu cậu, tối qua cậu giảng một lần là tôi nhớ kỹ rồi.” Mình, thiên tài.

Ánh mắt Quý Cảnh dừng trên người cô, chỉ một cái liếc mắt đã thấy rõ vẻ háo hức muốn thử của cô. Cô dường như từng lỗ chân lông đều đang nói: Cậu hỏi tôi đi, cậu hỏi tôi đi mà.

Quý Cảnh nhướng mày, tự rót cho mình một ly trà, rồi theo ý cô đưa ra vài khái niệm. Ôn Tư Vũ quả nhiên trả lời vô cùng trôi chảy.

“Tập hợp là một nhóm các đối tượng xác định, phân biệt, mọi người có thể nhận biết được những đối tượng này…”

“Ba đặc tính của phần tử là tính xác định, tính phân biệt và tính không có thứ tự, tính xác định có nghĩa là…”

Quý Cảnh nhận xét một câu không tệ, ngay lúc ý cười đắc ý sắp tràn ra khỏi khóe mắt Ôn Tư Vũ, anh lại đổi giọng: “Là tôi xem thường cậu rồi, mấy thứ này đối với cậu mà nói quá dễ dàng ——”

“Tôi sẽ rút kinh nghiệm, đẩy nhanh tiến độ, đêm nay bắt đầu học hai chương.”

Nụ cười của Ôn Tư Vũ cứng đờ trên mặt. Cô lần đầu tiên nhận ra, muốn để lại ấn tượng thông minh cho người khác thì phải trả giá đắt.

Cô nghiêm mặt lại, vội vàng từ chối: “Không cần không cần, tôi không thể chiếm quá nhiều thời gian của cậu, cậu cũng phải học nữa.”

Quý Cảnh: “Không sao, đã nhận lời làm thầy của cậu một

tiếng, thì phải có trách nhiệm.”

Hai người nhìn nhau, thấy trong mắt Quý Cảnh không có ý từ chối, Ôn Tư Vũ buông xuôi, cuối cùng cố vớt vát một câu: “Cậu có

thể chịu trách nhiệm ở phương diện khác được không?” Quý Cảnh giọng lười nhác: “Không thể.”

Thấy nụ cười trên mặt người đối diện dần biến mất, ánh mắt như đang sống động hỏi ' cậu là ma quỷ à', Quý Cảnh cong môi lên, ý cười thoáng qua.

“Yên tâm, cậu không phải muốn vào lớp Chín sao? Tôi sẽ làm một người thầy tốt.”

Ôn Tư Vũ: “… Ồ.”

Ôn Tư Vũ uể oải: “Có đi.”

“Hả? Đi đâu chơi?”

“Hiệu sách.”

“…Đi đâu??”

“Hiệu sách.” Ôn Tư Vũ lặp lại một lần, giọng lạc đi: “Cậu không nghe lầm đâu! Cậu ấy dắt tớ đi hiệu sách chọn hơn chục cuốn sách bài tập!!”

“Hơn chục cuốn! Cậu ấy không phải người!”

Tác giả có chuyện muốn nói: Anh (Quý Cảnh) xin hãy nhớ kỹ, cô (Ôn Tư Vũ) yêu học tập đều là công của anh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc