Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bắpp_03
Ôn Tư Vũ nhìn lại những tin nhắn mình đã gửi, lặng lẽ thu hồi từng tin một: "Cuối cùng cũng kết bạn được rồi"
Bạn đã thu hồi một tin nhắn "Tôi suýt nữa tưởng cậu đang trêu tôi đấy"
Bạn đã thu hồi một tin nhắn "Cậu có phải nên bồi thường tôi một chút không ạ?"
Bạn đã thu hồi một tin nhắn.
Tin nhắn trên điện thoại Quý Cảnh lần lượt bị thu hồi, chỉ để lại màn hình trống trơn. Ôn Tư Vũ không dám tưởng tượng Quý Cảnh bây giờ đang nghĩ gì, điện thoại cất đi rồi lại mở ra, những dòng chữ gửi đi tràn ngập sự chột dạ: "Cậu bận không ạ? Hay là chúng ta gặp mặt nói chuyện?"
Một phút trước, cô còn hùng hồn muốn cậu tự giác kiểm điểm, bây giờ người chột dạ lại là cô, cô mới là người cần kiểm điểm.
Ôn Tư Vũ không nhịn được: "Hệ thống, mi nghĩ ra cách bồi thường cho ta chưa?"
Hệ thống: QAQ Tiếng thông báo tin nhắn điện thoại đã cứu vớt hệ thống, Quý Cảnh đồng ý rồi.
Ôn Tư Vũ khẽ thở phào, đặt điện thoại xuống, ngủ một giấc, tiện thể nghĩ xem lát nữa nên giải thích với cậu thế nào. Ôn Tư Vũ nhắm mắt lại, cố gắng ngủ thiếp đi trong thời gian ngắn, không thể để cậu đợi mình được.
Còn về việc giải thích thế nào… Quý Cảnh đồng ý gặp mặt cho thấy vấn đề không lớn, vẫn còn cơ hội. Sau khi xin lỗi, cô phải làm cho Quý Cảnh đồng ý tiếp tục dạy cô.
Gần gũi lâu ngày sinh tình, mưa dầm thấm lâu, từ từ đều nói lên một đạo lý, muốn theo đuổi người ta thì trước hết phải có cơ hội ở chung. Tình hình của hai người họ bây giờ, cô không thể ngày nào cũng chạy sang lớp 9C được.
Không đúng, khoan đã, Ôn Tư Vũ đổi tư thế nằm sấp xuống. Cẩn thận nghĩ lại thì hệ thống mới là kẻ đầu sỏ, hệ thống cũng nên thành tâm xin lỗi, không biết có thể… Nghĩ ngợi lung tung một hồi, Ôn Tư Vũ vùi mặt vào cánh tay, không thể nghĩ nữa, mau ngủ thôi! "…"
Đôi khi càng muốn ngủ lại càng không ngủ được. Gần đến cuối giờ tự học buổi trưa, Ôn Tư Vũ mới mơ màng chìm vào giấc ngủ, hệ thống cũng đang sốt ruột không kém, ngay lập tức đưa cô đến không gian. Quý Cảnh đã ngồi ở đó chờ sẵn.
Không gian vẫn giống như hai lần trước, nhưng sau khi biết không phải là mình "ngày nghĩ gì đêm mơ thấy nấy", lần này Quý Cảnh mới có tâm trạng đánh giá kỹ càng hoàn cảnh nơi đây.
Ôn Tư Vũ đi tới ngồi xuống, giọng nói mềm hơn bình thường – đây có lẽ là kỹ năng bẩm sinh của cô: "Cậu ~"
"Ừ." Anh thu hồi ánh mắt từ khẩu hiệu trên bảng đen, lười biếng lên tiếng, chân dài vắt dưới gầm bàn, ý bảo cô nhanh lên, có thể bắt đầu giải thích rồi.
Mơ hai ngày liền. Anh suýt nữa đã cho rằng mình là kẻ biến thái :) Không, anh đã cho rằng mình là kẻ biến thái rồi.
Ôn Tư Vũ: "…"
Ôn Tư Vũ: "Tôi để… nó nói với cậu."
"Hệ thống ra đây."
Hệ thống trong không gian này có thể có được hình dạng giả, nó hóa thành một con mèo đen tuyền, nhảy lên bàn. Anh nheo mắt. Chú mèo đen ngồi xổm trên bàn đối diện Quý Cảnh, dưới ánh nhìn của anh có vẻ hơi chột dạ, bộ râu trắng giật giật: "Ông nội, con là hệ thống."
Hệ thống nói rất nhanh: "Ông nội chắc hẳn đã từng đọc tiểu thuyết rồi phải không? Con không thần kỳ như hệ thống trong tiểu thuyết đâu, tác dụng của con là có thể kéo hai người vào không gian sau khi ngủ, giúp hai người có thêm gấp đôi thời gian học tập."
"Kéo ông nội vào là để phụ đạo cho bà nội, bà nội muốn học tập, mà thành tích của ông nội lại tốt nhất, nên mời ông nội phụ đạo bài vở cho bà nội."
Giọng hệ thống nhỏ dần: "Nhưng tối qua con vội quá, quên hỏi ý kiến của ông nội…"
Hệ thống giải thích đầu đuôi câu chuyện, xin lỗi Quý Cảnh, Ôn Tư Vũ cũng nhân đó nói lời xin lỗi. Ánh sáng trong mắt Quý Cảnh chập chờn, không nhìn rõ cảm xúc nơi đáy mắt. Cơ thể lông xù của hệ thống vặn vẹo, không hiểu sao lại cảm thấy sau lưng hơi lạnh.
Nó lén lút lùi về trong tầm tay Ôn Tư Vũ, trực giác mách bảo làm vậy sẽ tốt hơn. Ánh mắt này – ông nội không phải đang nghĩ cách tháo dỡ nó ra chứ? Hành động của nó nhắc nhở Ôn Tư Vũ, cô cẩn thận hỏi: "Cậu, quyết định của cậu thế nào?"
Anh thu hồi ánh mắt từ con mèo đen, nhìn về phía Ôn Tư Vũ, anh có rất nhiều điều không hiểu: "Ông nội, bà nội?"
Quý Cảnh cười đầy ẩn ý, dựa vào bàn: "Dạy cậu thì tôi có lợi gì?"
Lợi ích?! Ôn Tư Vũ thúc giục hệ thống: "Đầu tiên cậu có thể có gấp đôi thời gian học tập, kiến thức cậu học được mỗi đêm đều là của riêng cậu."
Quý Cảnh liếc cô một cái, ánh mắt như muốn nói, anh cần thêm thời gian học tập sao? Ôn Tư Vũ vắt óc suy nghĩ: "Không gian không chỉ đơn giản là để học bài vở. Chỉ cần là những thứ cậu đã từng thấy trong hiện thực, đều có thể mô phỏng lại trong không gian, cậu có thể dùng không gian học tập để thử nghiệm những thứ khác."
Ví dụ như cậu rất thích vật lý, cậu có thể cải tạo không gian học tập thành một phòng thí nghiệm. Dáng vẻ Quý Cảnh thờ ơ, không quan tâm. Ôn Tư Vũ nhanh chóng thúc giục hệ thống, bảo nó mau nghĩ xem còn lợi ích gì nữa, hệ thống toát mồ hôi hột, cứu mạng nó không nghĩ ra được.
Ôn Tư Vũ: "…"
Mềm không được thì đừng trách cô dùng biện pháp mạnh! Nụ cười Ôn Tư Vũ từ từ tắt ngấm: Tôi cảnh cáo cậu, đừng có được voi đòi tiên, chuyện có lợi cho cả đôi bên, còn làm bộ làm tịch nữa tin hay không tôi… Ôn Tư Vũ chống cằm lên bàn, nắm lấy tay áo anh, giọng mềm đi: "Cậu giúp đỡ một chút được không ạ?"
"Chị họ tôi vẫn luôn coi thường thành tích học tập của tôi, tôi mới khoe với chị ấy là có cậu thì tôi nhất định có thể thi đỗ vào lớp 9C, nếu thua thì mất mặt lắm phải không? Cậu đẹp trai, tốt bụng, lại thích giúp đỡ người khác như vậy, nhất định sẽ không để tôi mất mặt đâu đúng không?"
Cô nhìn thẳng vào Quý Cảnh, trong ánh mắt như chứa cả một hồ nước trong veo, tràn đầy sự tin cậy đối với anh. Quý Cảnh đột nhiên muốn che đi đôi mắt của cô.
Yết hầu Quý Cảnh khẽ động: "Ôn Tư Vũ, tại sao lại chọn tôi dạy cậu?"
Tại sao lại là anh mà không phải người khác? "…"
Tiếng chuông tan học vang lên. Ngoài hành lang mơ hồ truyền đến tiếng cười nói vui vẻ của học sinh, khiến phòng học đang ngủ say từ từ tỉnh giấc. Lớp 9C có rất nhiều học sinh ham học, chỉ một phần nhỏ ngủ trưa trong giờ tự học.
Thẩm Xuyên vươn vai, từ trên bàn bò dậy, chuẩn bị đi ra nhà vệ sinh rửa mặt. Cậu ta ngáp một cái, đôi mắt ngái ngủ rịn ra hai giọt nước mắt, nhìn sang bên cạnh, ủa? Quý Cảnh cũng ngủ à? Kỳ lạ, trước đây anh ta chưa từng ngủ bao giờ.
Thẩm Xuyên loạng choạng đứng dậy, do dự không biết có nên đánh thức Quý Cảnh đi cùng không. Chưa kịp gọi, bạn tóc vàng bên cạnh vô tình làm rơi đồ dùng học tập, hộp sắt rơi xuống đất, phát ra tiếng kêu lanh lảnh, làm tim người ta như ngừng đập.
"A!!!"
"Cái quái gì vậy?"
Mấy người chưa ngủ tỉnh đột nhiên ngồi thẳng dậy, Quý Cảnh cũng khựng lại một chút. Điều làm Thẩm Xuyên giật mình không phải là chuyện này, điều làm cậu ta giật mình là, cậu ta thoáng nghe thấy Quý Cảnh buột miệng gọi tên một người!!
Thẩm Xuyên ngây người như phỗng. Ôn, Ôn Tư Vũ???
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


