Cô quay người nhìn về phía chiếc giường lớn, lại thấy người đàn ông trên giường chẳng biết đã ngồi dậy từ lúc nào, anh đang ngả người ra sau chống tay xuống giường, mang theo ánh mắt đầy hứng thú quan sát cô.
Cái dáng vẻ nửa cười nửa không, đầy ẩn ý ấy lại mang theo vài phần vẻ phong trần, đẹp trai một cách hư hỏng. Tạ Yểu bị nhìn đến mức không tự nhiên, dù trên người đang mặc váy ngủ nhưng cô lại có cảm giác như thể mình chẳng mặc gì vậy.
"Ngủ thêm chút nữa không?" Người đàn ông thần sắc lười nhác, nửa thân trên trần trụi phát tán ra bầu không khí đầy nam tính và hoang dại, quyến rũ không lời nào tả xiết.
Để tránh bị anh làm cho mê muội, Tạ Yểu đành cứng nhắc dời tầm mắt đi chỗ khác: "Tô Tô và mọi người về rồi, anh mau mặc quần áo vào đi, nhân lúc họ ra ngoài mua thức ăn thì về phòng mình nhanh lên."
Trong lúc nói chuyện, Tạ Yểu tiến về phía giường lớn, cúi người nhặt chiếc áo phông của người đàn ông dưới thảm lên: "Lát nữa Tần Diệp chắc chắn sẽ hỏi anh đã đi đâu, anh nhớ nghĩ sẵn lý do đi, đừng để lộ ra đấy."
Cô nhíu mày, nghiêm túc dặn dò người đàn ông. Cố Thần hơi giơ tay đón lấy chiếc áo phông Tạ Yểu ném qua, nhưng không vội mặc vào: "Sợ đến thế sao?"
Tạ Yểu đi tới tủ quần áo lấy đồ, nghe thấy câu hỏi của người đàn ông, cô cũng không thèm quay đầu lại: "Cũng không hẳn là sợ." Cô xưa nay luôn dám làm dám chịu mà.
"Vậy sao em lại cẩn thận dè dặt thế?" Cố Thần chằm chằm nhìn những dấu vết trên tấm lưng trắng ngần của cô, đợi Tạ Yểu thay quần áo.
Ngờ đâu cô cũng không bận đến mức quên hết mọi thứ, vẫn nhớ là anh đang nhìn, lấy quần áo xong liền quay người lại lườm anh, khẽ hất cằm ra hiệu cho anh quay mặt đi chỗ khác, không được nhìn.
Cố Thần cười, thong thả quay lưng lại, không quên trêu chọc cô: "Cũng đâu phải chưa từng thấy qua."
Tạ Yểu: "..."
Dù cho Cố Thần nói là sự thật, nhưng lúc ở trên giường và lúc đã xuống giường có thể giống nhau được sao? Sau khi xuống giường, hai người vẫn phải ai làm việc nấy, vẫn nên giữ kẽ một chút. Dù sao bọn họ cũng mới chỉ ngủ với nhau hai lần, vẫn chưa thân thiết đến mức có thể để đối phương nhìn mình thay quần áo.
Tạ Yểu không tranh luận với anh, chỉ tiếp tục chủ đề lúc trước, giải thích rằng: "Mối quan hệ này của hai chúng ta quả thực có chút không thể đưa ra ánh sáng, trời biết đất biết anh biết tôi biết là tốt rồi, có thể tránh được rất nhiều phiền phức."
Cố Thần đứng quay lưng về phía cô, thân hình hơi khựng lại, anh không nhịn được mà nhíu mày, hừ cười một tiếng.
Tạ Yểu đã mặc xong nội y và tròng vào một chiếc váy liền thân.
Cô ngơ ngác nhìn bóng lưng vai rộng eo thon của người đàn ông: "Anh hừ cái gì thế? Mau mặc quần áo vào đi."
Cố Thần lững thững mặc áo phông vào, giọng điệu lười biếng, có chút thiếu đánh: "Lúc rên rỉ đêm qua, em đâu có nói như thế."
Tạ Yểu: "..."
Thân hình cô khựng lại, hệt như bị sét đánh ngang tai.
Không thể nào tránh khỏi việc bị gợi lại những hình ảnh lúc tình nồng đêm qua.
Cố Thần ép cô xuống mà hôn, thở dốc bên tai cô, hỏi cô có phải thực sự muốn duy trì mối quan hệ này với anh không.
Tạ Yểu lúc đó đang ở cao trào, căn bản chẳng còn khả năng suy nghĩ, vừa thở dốc vừa đáp lại người đàn ông rằng đó là thật.
Về sau Cố Thần lại hỏi cô không cảm thấy mối quan hệ này nguy hiểm và thấp kém sao?
Tạ Yểu nức nở hai tiếng, lắc đầu: "Không cảm thấy mà... Rõ ràng là rất kích thích, tôi cực kỳ thích."
Cố Thần lúc đó im lặng, khựng lại một lát rồi thúc mạnh liên hồi.
Khiến Tạ Yểu chẳng thể thốt thêm được lời nào, chỉ biết há miệng kêu la mãi, suýt chút nữa thì mất giọng.
Trấn tĩnh lại một hồi, Tạ Yểu mới lườm bóng lưng người đàn ông một cái, thầm mắng trong lòng sao anh không phải là một kẻ câm đi cho rồi.
Nhưng rồi nghĩ lại, nếu là kẻ câm thì Cố Thần trên giường sẽ không thể nói những lời phong tình bên tai cô được nữa.
Như thế e là sẽ mất vui.
Cố Thần căn bản không biết cô đang nghĩ gì, sau khi mặc xong áo, anh nhặt chiếc quần dài của mình lên, chẳng hề né tránh mà cứ thế kéo quần lên ngay trước mặt Tạ Yểu.
Sau đó, Cố Thần nói một câu đứng đắn: "Sao bọn họ lại về sớm thế nhỉ?"
Tạ Yểu hoàn hồn, ánh mắt chạm phải người đàn ông vừa quay người lại, cô không nhịn được mà đánh giá anh một lượt từ trên xuống dưới.
Phải công nhận rằng, khi đã mặc quần áo vào, Cố Thần trông thực sự giống một nam sinh viên thanh thuần, lạnh lùng và đẹp trai.
Lấy đâu ra một chút dáng vẻ cầm thú, tồi tệ như lúc ở trên giường cơ chứ.
"Tôi cũng không biết." Tạ Yểu thu hồi tầm mắt, bước về phía cửa phòng: "Anh kiểm tra xem còn bỏ quên món đồ gì không."
Ví dụ như chiếc nhẫn út của anh.
Cố Thần được nhắc nhở, cúi người thò tay xuống dưới gối sờ soạng một hồi, tìm thấy chiếc nhẫn trơn rồi đeo vào.
Sau đó anh lại móc từ kẽ giường ra nửa hộp bao cao su còn lại, lắc nghe tiếng lạch cạch rất rõ, rồi hỏi Tạ Yểu: "Cái này tôi mang đi, hay là để lại chỗ em để lần sau dùng tiếp?"
Tạ Yểu nhìn chằm chằm vào đó một lúc, khẽ ho một tiếng: "Anh mang đi đi, tôi sợ lát nữa Tô Ám phát hiện ra."
Dù sao thì căn phòng của cô đối với Tô Ám mà nói, gần như chẳng có bất kỳ bí mật nào có thể giấu giếm.
Cố Thần gật đầu, không nói gì thêm, trực tiếp nhét chiếc hộp vào túi quần.
Xác định không còn bỏ sót món đồ nào thuộc về mình, Cố Thần dưới sự yểm trợ của Tạ Yểu đã thuận lợi rời khỏi phòng cô.
Tạ Yểu rất cảnh giác, nhất định phải tự mình ra ngoài thám thính trước, xác định bên ngoài không có bóng dáng của Tần Diệp và Tô Ám mới quay đầu vẫy tay ra hiệu cho Cố Thần mau ra ngoài.
Ngược lại, Cố Thần tỏ ra thản nhiên điềm tĩnh, bộ dạng hệt như chẳng sợ bị phát hiện.
Làm Tạ Yểu nhìn mà sốt cả ruột: "Đại thiếu gia, anh cử động nhanh lên một chút được không?"
Đối với việc này, câu trả lời của Cố Thần là: "Thực sự nhanh rồi, em lại chẳng vui."
"..."
Mặc dù anh chẳng đề cập cụ thể chuyện gì, ngữ điệu cũng rất đứng đắn.
Nhưng Tạ Yểu vẫn nghe ra được sự bất thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)