Cô nhìn Cố Thần một cách đầy kinh ngạc, bỗng cảm thấy kể từ sau trận chiến đêm qua, người đàn ông này giống như đã mở ra một thế giới mới nào đó, hoàn toàn vứt bỏ liêm sỉ trước mặt cô rồi.
Cô chỉ bảo anh đi nhanh một chút, chứ không phải cái kiểu "nhanh" đó đâu trời ơi!
Đang ban ngày ban mặt, có thể đừng đột ngột nói lời đen tối như thế được không!
Cố Thần tuy lề mề nhưng cuối cùng cũng về phòng mình an toàn.
Lúc người đàn ông chuẩn bị vào cửa, Tạ Yểu không quên gọi anh lại, bảo anh che bớt những dấu vết trên cổ đi.
Cố Thần vì thế mà quay đầu nhìn cô một cái, khẽ nhướn mày: "Che kiểu gì? Đang giữa mùa hè, chẳng lẽ lại mặc áo cao cổ."
Vì khoảng cách rất gần, Cố Thần có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người cô, cũng có thể cảm nhận được sự mềm mại của cô, thật khó để không nảy sinh tâm tư xao động.
Nhưng anh cũng biết, Tần Diệp và Tô Ám có thể quay lại bất cứ lúc nào, anh đã không còn thời gian để làm thêm một lần nữa với Tạ Yểu.
Hơn nữa theo tính cách của Tạ Yểu, cô chắc chắn một trăm phần trăm sẽ từ chối anh.
Nhưng dù biết là không được, Cố Thần vẫn không nhịn được mà nảy sinh phản ứng.
Tạ Yểu để có thể che vết tích trên cổ anh một cách tỉ mỉ và rõ ràng nhất, gần như đã ép toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người anh, có thể nói là dán chặt lấy anh.
Tự nhiên, sự thay đổi của Cố Thần cô cũng cảm nhận được ngay lập tức.
Động tác dặm phấn trên cổ anh không khỏi khựng lại, cô nhìn người đàn ông với ánh mắt đầy hoảng loạn và thẹn quá hóa giận: "Cố Thần!"
Cố Thần cũng rũ mắt nhìn cô, biết cảm giác này của mình đến không đúng lúc, hiếm khi thấy chột dạ một lần: "... Tại em dán sát quá đấy."
Tạ Yểu: "..."
Cô vội vàng lùi ra một chút, lại sợ vết tích trên cổ anh chưa được che kỹ, bèn kiễng chân nghiêng đầu kiểm tra: "Anh không thể nhẫn nhịn một chút được sao?"
Cố Thần vẫn luôn nhìn cô, chỉ cảm thấy Tạ Yểu ngay cả lúc tức giận cũng rất xinh đẹp, tràn đầy sức sống: "Cứ nhất thiết phải che sao, bảo là bị muỗi đốt không được à?"
Tạ Yểu lại lườm anh một cái: "Anh mắng ai là muỗi đấy?"
Cố Thần: "..."
Lát sau, Tạ Yểu giải thích: "Hai người họ đều là người từng trải cả, nhìn cái vết này là biết ngay chuyện gì rồi, làm sao mà dễ dàng bị anh lừa được."
Cố Thần ừ một tiếng, khẽ cúi người, chủ động đưa cổ đến trước mặt cô để Tạ Yểu khỏi phải kiễng chân nhìn cho vất vả.
Sự thay đổi đột ngột của người đàn ông khiến Tạ Yểu sững sờ trong giây lát.
Cô không nhịn được mà liếc nhìn khuôn mặt trắng lạnh thanh tú của anh, tầm mắt rơi vào đôi môi mỏng đang mím nhẹ.
Đỏ rực như son, nhìn là thấy thơm tho mềm mại, rất dễ hôn.
Tạ Yểu nuốt nước bọt một cái, dời tầm mắt tập trung dặm phấn.
Xác định những dấu vết đó đã không còn nhìn thấy nữa, cô mới thu tay: "Xong rồi, anh chú ý một chút đừng làm trôi lớp phấn che khuyết điểm đi."
Cố Thần đưa tay lên định sờ, vừa mới chạm vào da đã bị Tạ Yểu nắm chặt cánh tay ngăn lại: "Đừng sờ, cứ coi như nó không tồn tại đi."
Cố Thần bị phản ứng thái quá của cô làm cho có chút cạn lời, thấy Tạ Yểu còn định lải nhải điều gì đó, anh phản tay nắm lấy cánh tay cô kéo người vào lòng, cúi đầu hôn xuống.
Tạ Yểu bị bịt kín miệng, những lời dặn dò đều bị người đàn ông nuốt trọn vào bụng.
Tim cô đập thình thịch, một phần vì bị nụ hôn bất ngờ của Cố Thần làm cho giật mình, phần khác là vì môi trường họ đang đứng là khu vực sinh hoạt chung của nhà thuê.
Nếu lúc này Tần Diệp và Tô Ám mà về, chắc chắn sẽ bắt gặp hai người họ ngay tại trận!
Tạ Yểu căng thẳng tột độ, lý trí mách bảo cô nên lập tức đẩy cái tên đàn ông chẳng có chút ý thức nguy cơ nào này ra.
Nhưng trên thực tế, cô lại phối hợp hé mở bờ môi, chiếc lưỡi vươn ra quấn quýt đầy ăn ý với anh, hôn đến là say sưa, triền miên không dứt.
Chết tiệt! Rốt cuộc cơ thể cô thích Cố Thần đến nhường nào chứ?
Vậy mà lại chẳng có chút sức kháng cự nào với anh!?
Phòng khách tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.
Tạ Yểu dần dần bủn rủn đôi chân, có chút đứng không vững.
Cố Thần bèn ôm chặt eo cô xoay người lại, ép cô lên cánh cửa phòng đang đóng kín.
Nụ hôn này kéo dài rất lâu.
Trong lúc đó, Cố Thần đã có những lúc tình không tự kìm chế nổi, bàn tay với những khớp xương rõ ràng hằn lên hình dáng dưới lớp váy của cô, mất kiểm soát mà ép chặt cô vào người anh.
Tạ Yểu túm chặt lấy vạt áo anh, không cần nói cũng biết trong lòng cô đang căng thẳng đến mức nào.
Cố Thần rốt cuộc cũng buông tha cho cô, rút cạn hơi thở và rút tay về, giọng nói thô ráp kèm theo tiếng thở dốc: "Lần sau nhớ đẩy tôi ra."
Rõ ràng là sợ hãi đến mức nơm nớp lo âu, vậy mà lại chẳng có lấy một chút động tác phản kháng nào.
Thật không biết trong cái đầu nhỏ kia của cô đang nghĩ gì nữa.
Người đàn ông rũ mắt, chỉnh đốn lại váy áo cho Tạ Yểu.
Sau đó anh nâng hai má cô lên, ngắm nghía khuôn mặt trắng hồng rạng rỡ, xinh đẹp như hoa như ngọc ấy.
Trong cơn ngứa ngáy khó nhịn, ngón cái của anh ấn mạnh lên đôi môi đã bị hôn đến đỏ ửng của Tạ Yểu, khàn giọng nói: "Nếu không tôi sẽ tiếp tục làm đấy."
Tạ Yểu bị ép phải đón nhận ánh mắt u trầm như muốn nuốt chửng người khác của anh, hơi thở rối loạn, trái tim run rẩy.
Thực sự không thể chống đỡ nổi sự công kích thị giác mà khuôn mặt tuấn tú nam tính của Cố Thần mang lại ở khoảng cách gần như thế này.
Rõ ràng là anh đang nhắc nhở cô, cảnh cáo cô.
Nhưng Tạ Yểu lại cảm thấy anh đang ám chỉ cô rằng: lần sau nhớ vẫn phải ngoan ngoãn chiều theo anh như thế này.
"..."
Tạ Yểu cảm thấy chắc mình bị sắc dục ngấm vào tận xương tủy, hết thuốc chữa rồi.
Tiếng mở cửa truyền đến từ phía hành lang đã kịp thời cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn loạn của Tạ Yểu.
Cô vội vàng đẩy Cố Thần ra, quay người chạy trối chết về phòng mình, không hề ngoảnh đầu lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)