Bởi vì quỹ đạo chuyển động của Tạ Yểu đều lặp đi lặp lại ở một chỗ, cứ như cố tình dẫn dắt toàn bộ máu huyết toàn thân anh hội tụ vào một điểm.
"Anh thấy thế nào?" Tạ Yểu nói xong những gì mình muốn nói, liền bắt đầu chờ đợi câu trả lời của Cố Thần.
Cô cũng không để tay chân rảnh rỗi, cứ năm lần bảy lượt trêu chọc anh.
Khiến người đàn ông phải siết chặt vòng tay quanh eo cô, nhịn không được mà ép sát vào cô: "Lúc đang nói chuyện chính thì không thể yên lặng một chút được sao?"
Tạ Yểu nhắm mắt lại, hơi thở nặng nề hơn: "... Không thể vừa làm chuyện chính vừa nói chuyện sao? Không lẽ là anh... hết hàng rồi?"
Cố Thần: "..."
Anh có ý tốt quan tâm cô, nghĩ tới cho cô, định bụng bỏ qua cho cô một lần.
Cô đã không biết tốt xấu thì chớ, lại còn dám khiêu khích anh!
Chưa đợi Tạ Yểu kịp nói thêm chữ nào, Cố Thần đã lạnh mặt nhấc bổng cô lên không trung, rồi mạnh bạo ấn cô ngồi lại lên đùi mình.
Nhờ vào lực đẩy tới lui đó, anh đã thỏa mãn tâm nguyện của Tạ Yểu.
Chỉ là Tạ Yểu trước đó không hề phòng bị, cái nhấp đó khiến âm thanh của cô trực tiếp bật ra khỏi kẽ răng, nổ tung trong căn phòng yên tĩnh.
"Đây là em tự tìm đấy nhé." Người đàn ông khàn giọng, không cho cô bất kỳ cơ hội hòa hoãn nào.
Tạ Yểu nhanh chóng bật khóc thành tiếng, cô gục vào vai anh hệt như một cánh bèo trôi dạt không nơi nương tựa, chỉ có thể bám víu lấy Cố Thần mới có thể đi tới nơi cô muốn đến.
Tiếng nức nở yếu ớt cứ dập dìu bên tai Cố Thần, anh hoàn toàn không thể giữ nổi lý trí, hưng phấn đến mất kiểm soát.
Chết tiệt!
Tạ Yểu nhất định là ông trời phái tới để trêu đùa anh mà!
Sao cô lại có thể kêu lên êm tai đến thế chứ?
Cái âm thanh mềm mại thanh tao đó thực sự khiến người ta muốn chết đi sống lại.
...
Khi trong phòng yên tĩnh trở lại, ánh trăng ngoài cửa sổ đã bị mây đen che khuất.
Cảnh tượng lúc ba giờ sáng, vạn vật lặng thinh, bụi trần lắng xuống.
Tạ Yểu mệt đến mức nằm gục trên gối không còn chút sức lực để nhúc nhích, vẫn là Cố Thần tốt bụng bế cô vào phòng tắm vệ sinh, sau đó lại bế cô về phòng, nhờ vậy cô mới có được một giấc ngủ ngon lành và sảng khoái.
Vào lần gần cuối cùng, Cố Thần đã dùng chút lý trí còn sót lại để hỏi Tạ Yểu xem ngày mai cô làm ca nào.
Nếu cô phải đi làm sớm, anh sẽ không giày vò cô nữa mà để cô ngủ. Tạ Yểu lúc đó mệt đến mức mơ màng, cũng rất buồn ngủ, hoàn toàn không nhận ra ý tốt của Cố Thần, thật thà bảo với người đàn ông rằng cô được nghỉ.
Trước đó để tham gia đám cưới của Hà Tấn An, Tạ Yểu vốn dĩ được nghỉ phép. Nhưng hôm đó Chủ nhiệm Thôi gọi điện bảo cô đến bệnh viện, coi như kỳ nghỉ đó chưa được hưởng. Cộng thêm việc Chủ nhiệm Thôi lo lắng cô bị ảnh hưởng tâm lý vì chuyện của Lý Ngọc Tú, nên đã phá lệ cho Tạ Yểu nghỉ bù.
Vì vậy ngày mai cô nghỉ, sáng ngày mốt tám giờ mới phải đến bệnh viện.
Tạ Yểu nhíu mày, tưởng là Cố Thần đến gọi cô ăn cơm, cô uể oải đáp lại một câu: "Để tôi ngủ thêm chút nữa..."
Dứt lời, tiếng gõ cửa vẫn không dừng lại, nhưng người bên cạnh lại khẽ cử động, vắt cánh tay lên eo cô, kéo cô vào một lồng ngực ấm áp rộng lớn.
"Yểu Yểu sao cậu vẫn chưa dậy thế? Sắp trưa đến nơi rồi này."
"Cậu mà còn không dậy là mình đi lấy chìa khóa mở cửa vào quậy cậu đấy nhé."
Sau khi tiếng gõ cửa dừng lại, bên ngoài truyền đến giọng nói của Tô Ám.
Trong phòng yên tĩnh trong giây lát, trên chiếc giường màu nhạt đột nhiên có một bóng người bật dậy. Tạ Yểu như "xác chết vùng dậy", cô ngồi bật dậy với ánh mắt đầy kinh hoàng nhìn về phía cánh cửa đang đóng chặt.
Đầu óc cô hoàn toàn nổ tung. Cô chẳng kịp để tâm đến người đàn ông đang cởi trần nằm ngủ say sưa bên cạnh, cô mạnh bạo gạt bàn tay đang đặt trên eo mình ra, theo bản năng bật dậy khỏi giường, vừa bò vừa lết chạy ra chặn cửa.
Vì sự tin tưởng tuyệt đối dành cho Tô Ám, Tạ Yểu đã giao chìa khóa dự phòng của phòng mình cho cô ấy giữ. Cô cũng sợ lỡ có ngày mình bị bệnh đến mức không còn sức để dậy, Tô Ám có thể tự mở cửa vào giúp mình.
Nếu là ngày thường, dù cho Tô Ám có mở cửa vào thì Tạ Yểu cũng chẳng sợ. Dù sao bọn họ cũng lớn lên cùng nhau từ nhỏ, còn thân hơn cả chị em ruột. Nhưng hôm nay thì khác! Trên giường cô vẫn còn một mỹ nam đang ngủ trong tình trạng bán khỏa thân!
Bên ngoài trời nắng rực rỡ, gió mùa hạ mang theo hơi nóng. Nhưng trong phòng Tạ Yểu có máy lạnh nên khá mát mẻ dễ chịu. Dù vậy, khi cô lao vút tới sau cửa để chặn cửa và khóa trái lại, mồ hôi vẫn vã ra đầy đầu vì vội vàng.
Da đầu Tạ Yểu sợ đến mức tê dại, sau khi xác định cửa phòng đã được khóa trái thành công, cô mới thở phào nhẹ nhõm, tựa lưng vào cửa rồi từ từ ngồi bệt xuống sàn. Trấn tĩnh vài giây, Tạ Yểu mới đáp lại Tô Ám ở ngoài cửa: "Tối qua mình ngủ hơi muộn... cậu cứ để mình ngủ thêm một lát đi."
Tô Ám tất nhiên không thực sự đi lấy chìa khóa, cô ấy chỉ lo lắng không biết Tạ Yểu có xảy ra chuyện gì không. Có được lời đáp của cô, cô ấy liền yên tâm: "Vậy cậu ngủ đi nhé, mình với lão Tần đi mua thức ăn về nấu cơm, lúc nào ăn cơm mình lại qua gọi cậu sau."
Tạ Yểu đáp vâng một tiếng, đứng dậy áp sát vào sau cửa nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, vẻ mặt đầy thận trọng.
Bên ngoài cửa, Tô Ám cũng chưa đi xa, cô ấy chạm mặt Tần Diệp rồi nói qua về tình hình của Tạ Yểu. Tần Diệp gật đầu, không để tâm lắm, chỉ nhíu mày nói: "Lão Cố lại chẳng biết chạy đi đâu mất tiêu rồi."
Cậu ta và Tô Ám bay từ Thượng Hải về sớm hơn dự kiến, vì Tô Ám mua vé máy bay giá rẻ nên thời gian khá eo hẹp. Chuyện này hai người không hề báo trước cho Tạ Yểu và Cố Thần, vốn định mang quà về tạo sự bất ngờ cho hai người họ. Kết quả là bên phía Tạ Yểu thì vẫn chưa ngủ dậy, còn bên phía Cố Thần thì lại chẳng thấy bóng dáng đâu.
Món quà mà Tô Ám và Tần Diệp cẩn thận lựa chọn chưa trao đi được cái nào. Cặp đôi nhỏ ở ngoài cửa bàn nhau ra ngoài mua thức ăn. Tạ Yểu nghe thấy tiếng bước chân của họ dần xa, bấy giờ mới hoàn toàn yên tâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
