Là bọn họ đến!
Chân Thập Nương ra hiệu im lặng, xua tay bảo Hỷ Thước mau ra ngoài.
“Đại... Tướng quân...” Hỷ Thước vừa đẩy cửa ra, Thẩm Chung Khánh và Vinh Thăng đã kẻ trước người sau bước tới cửa. Tuy đã được Chân Thập Nương báo trước, nhưng khi bất thần nhìn thấy bọn họ, Hỷ Thước vẫn không kìm được mà run rẩy cả người, mất một lúc lâu mới nhớ ra phải quỳ sụp xuống: “Nô tỳ thỉnh an Tướng quân!”
Thẩm Chung Khánh cất bước vào nhà.
“Tướng quân đến rồi.” Chân Thập Nương đang ngồi trên ghế làm nữ hồng, chợt thấy tối sầm lại, một bóng dáng cao lớn chắn ngang trước mặt. Nàng ngẩng đầu lên, như chợt nhận ra Thẩm Chung Khánh vừa vào, vội vàng bỏ đồ thêu xuống đứng dậy, cũng chẳng thèm hành lễ, tươi cười nói: “Thiếp thân bái kiến Tướng quân.”
Chỉ nhìn thoáng qua, đáy mắt Thẩm Chung Khánh đã xẹt qua một tia chán ghét: “Nữ nhân này, càng ngày càng dung tục!”
Theo sau Thẩm Chung Khánh bước vào phòng, nương theo ánh mắt hắn nhìn về phía Chân Thập Nương, Hỷ Thước chỉ hận không có cái lỗ nào để chui xuống cho xong.
Chỉ thấy trên mái tóc tiểu thư nhà nàng hiếm hoi lắm mới cài một bông hoa phù dung mới hái to bằng bàn tay, lớp phấn son trên mặt dày cộp như một lớp mặt nạ trắng toát.
Cái này đâu phải trát phấn, rõ ràng là trát tường.
Chuyện này thì cũng thôi đi, dù sao cách trang điểm của người đời nay đa số đều thích bôi phấn dày. Nàng chỉ là những năm qua đã quen nhìn gương mặt mộc mạc không tô son điểm phấn của tiểu thư nhà nàng, nay bất thần thay đổi nên có chút không quen.
Thế nhưng, thế nhưng, tiểu thư nhà nàng ngàn vạn lần không nên vẽ cái miệng nhỏ nhắn xinh xắn thành ra nông nỗi ấy chứ?
Rõ ràng là một bờ môi anh đào kiều diễm đáng yêu, tiểu thư nhà nàng cố tình bôi son loang lổ ra tít bên ngoài môi, đặc biệt là khóe miệng bên trái, do lúc nãy giật mình kêu lên nên vẫn còn dính một vệt dài chưa kịp lau đi. Nhìn qua, chẳng khác nào một cái chậu máu lớn, y như nữ quỷ lẳng lơ lúc nửa đêm.
Điều khiến Hỷ Thước xấu hổ nhất là bộ áo kép thêu hoa bằng gấm đỏ rực trên người tiểu thư nhà nàng. Nếu nàng nhớ không lầm, bộ y phục này là của năm năm trước. Tuy nói vóc dáng Chân Thập Nương gầy gò hơn năm năm trước, nhưng những chỗ cần nảy nở thì lại chẳng hàm hồ chút nào, hơn nữa còn cao lên không ít. Thử tưởng tượng xem, một bộ y phục hoàn toàn không vừa vặn mặc trên người sẽ ra cái dạng gì?
Phần ngực thì căng chặt, nhưng phần áo dưới ngực lại buông thõng trống rỗng, trông như một cái thùng nước nhỏ, hơn nữa chiếc áo vốn dĩ phải che khuất được vòng ba thì nay chỉ che đến bụng dưới.
Hỷ Thước chỉ lo tiểu thư nhà nàng lỡ nhấc tay lên một cái là sẽ lộ luôn cả cái yếm vá chằng vá đụp bên trong. Cũng may tiểu thư nhà nàng thông minh, bên trong lại mặc thêm một chiếc áo vải thô màu hồng phấn, không đến nỗi bị lộ phần eo, đỡ làm bẩn mắt Thẩm Chung Khánh.
Nhưng mà, như vậy, áo ngắn trùm áo dài, trông cồng kềnh lôi thôi, có phải là càng thêm quê mùa dung tục hay không?
“Tướng quân đến đây có việc gì không? Mời ngồi...” Thấy Thẩm Chung Khánh nhìn mình nhăn mày nhíu mặt, Chân Thập Nương trong lòng thầm cười khẩy, nhưng trên mặt lại hiện ra vẻ thụ sủng nhược kinh, ngẩng đầu sai bảo Hỷ Thước đang ngây ngốc xấu hổ đứng một bên: “Mau dâng trà cho Tướng quân.”
Dâng trà?
Hỷ Thước ngẩn người.
Trà đó đều là thứ cho người giàu sang phú quý uống, nàng đã hai năm rồi chưa từng thấy lá trà hình thù ra sao, lúc này bảo nàng đi đâu mà pha trà?
Đang chần chừ, liền nghe Thẩm Chung Khánh lắc đầu: “Không cần đâu, ta chỉ có việc đi ngang qua đây, tiện thể rẽ vào xem một chút rồi đi.”
Đối mặt với nữ nhân dung tục hết chỗ nói trước mắt này, ở thêm một khắc hắn cũng cảm thấy khó chịu.
Xem ra ban nãy ở tiệm thuốc hắn thực sự nhận nhầm người rồi!
Hắn đã nói rồi mà, nữ nhân ác độc này tuyệt đối không thể có ánh mắt tĩnh lặng như vậy, còn uổng công hắn nghe nói nữ nhân kia mắc chứng huyết hư, trong lòng còn trộm nảy sinh một tia lo lắng thay cho nàng!
Vừa rồi không tìm thấy Chân Thập Nương ở cửa tiệm thuốc, Thẩm Chung Khánh liền quay lại tìm đại phu tọa đường Phùng Hỷ, hỏi: “Nữ nhân ban nãy mắc bệnh gì?”
Phùng Hỷ bị hỏi đến ngơ ngác, nhưng đối phương là Phụ Quốc Tướng quân danh chấn Đại Chu, lão cũng không dám nói xằng bậy, nhớ tới Chân Thập Nương quả thực mắc chứng huyết hư, lão liền thuận miệng nói là huyết hư.
Năm năm thời gian, hắn sớm đã lột xác từ một thiếu niên mười chín tuổi huyết khí phương cương thành một Đại tướng quân thâm trầm kín đáo, hỉ nộ không hiện lên mặt. Đối với Chân Thập Nương, tuy căm ghét, nhưng vứt bỏ nàng ở tổ trạch năm năm không hỏi han, hắn ít nhiều cũng có phần không phải. Đặc biệt là ở tiệm thuốc bất thần chạm phải đôi mắt trong trẻo tựa như nhìn thấu hồng trần, và một gương mặt trắng bệch như giấy, lại khiến trong lòng hắn vô cớ nảy sinh một cỗ thương xót.
Cho nên, vừa nghe nói nàng mắc chứng huyết hư, hắn không nói hai lời liền vội vã chạy tới.
Không ngờ, lại là một sự hiểu lầm!
Hắn nhận nhầm người rồi.
Nàng vẫn là nữ nhân chanh chua ngang ngược đó, xem bộ dạng này, năm năm qua nàng chẳng thay đổi chút nào.
Không, không phải là không thay đổi, mà phải là trở nên tồi tệ hơn mới đúng!
Chân Thập Nương lại không biết rằng Phùng Hỷ căn bản không hề nhắc tới chuyện nàng bán thuốc, việc hắn đuổi theo đến tận đây là bắt nguồn từ một tia lo lắng sâu thẳm trong lòng hắn. Nàng chỉ tưởng rằng hắn đến để chất vấn nàng tại sao lại đi bán thuốc. Nay thấy hắn quay người định đi, trong lòng nàng thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ nuối tiếc, giữ lại: “Tướng quân đã đến rồi, hay là dùng xong bữa trưa hẵng đi, thiếp thân sẽ đích thân xuống bếp làm đồ ăn cho ngài.” Giọng điệu nịnh bợ mang theo mùi vị lấy lòng.
Đàn ông đều sợ những người đàn bà sấn sổ bám lấy mình.
Quả nhiên, vốn dĩ trong lòng Thẩm Chung Khánh còn một tia nghi hoặc, bước chân vẫn còn chút chần chừ, nghe xong câu này, hắn lập tức đẩy nhanh bước chân, như thể phía sau có quỷ đuổi theo vậy.
Theo tiễn ra đến tận cửa, mãi đến khi bóng dáng chủ tớ Thẩm Chung Khánh khuất hẳn, Chân Thập Nương mới bật cười thành tiếng.
“...Tiểu thư!” Mặt Hỷ Thước đỏ bừng.
Hồi lâu, Chân Thập Nương mới nín cười: “...Sao vậy?”
“...Người không nên trang điểm thành ra như vậy để dọa Tướng quân bỏ chạy!” Hỷ Thước cằn nhằn.
Phụ Quốc Đại tướng quân là quan nhị phẩm, là người tâm phúc trước mặt Vạn Tuế, hắn phá lệ đến tổ trạch một chuyến, cơ hội ngàn năm có một này tiểu thư nhà nàng đáng lẽ phải nắm lấy mới phải.
“...Chẳng lẽ ngươi muốn để hắn biết chuyện chúng ta bán thuốc sao?” Chân Thập Nương cười nhìn Hỷ Thước.
“Nhưng mà...”
Nhưng mà, cũng không cần thiết phải tự hủy hoại hình tượng của mình để dọa người ta chạy mất chứ?
“Ngươi nhớ cho kỹ, ta và hắn chẳng có chút quan hệ nào cả!” Chân Thập Nương thu lại vẻ mặt đùa cợt, “...Ngươi hãy sớm dập tắt cái ý định nịnh bợ đó đi.”
Hỷ Thước mím môi.
“...Tiền A giao đã thu về chưa?” Sau khi hầu hạ Chân Thập Nương rửa mặt sạch sẽ, thay một bộ đồ vừa vặn, Hỷ Thước lên tiếng hỏi.
“Ai nha...” Chân Thập Nương vỗ trán, “Bị hắn quấy rầy một trận, ta quên mất chuyện này.”
“Chiều nay nô tỳ đi thu cho.” Nhìn thấy sắc mặt Chân Thập Nương nhợt nhạt, Hỷ Thước xót xa nói, “...Trùng hợp là thuốc sắc của mẹ chồng cũng hết rồi, nô tỳ cũng phải đến tiệm thuốc.”
Mẹ chồng của Hỷ Thước bị bệnh phong thấp chân nhiều năm, tháng trước bắt đầu dùng phương thuốc của Chân Thập Nương, cảm thấy bệnh tình thuyên giảm, liền không dám chậm trễ ngày nào. Sáng sớm đã giục Lý Trường Hà đi cắt thuốc, tình cờ hôm nay Lý Trường Hà lại đi sang trấn bên cạnh.
“...Chiều nay ngươi cứ ngồi xe ngựa đi đi, trên đường đi cẩn thận một chút.” Cũng cảm thấy bị giày vò cả một buổi sáng, bản thân có chút khí hư, Chân Thập Nương gật đầu, “Ngươi nhớ hỏi Lý chưởng quỹ xem sáng nay Thẩm Tướng quân đã hỏi những chuyện gì?”
“Tiểu thư không nói, nô tỳ cũng định đi hỏi.” Chuyện này liên quan đến tính mạng của chủ tớ các nàng, không thể mập mờ được.
“Còn nữa...” Chân Thập Nương suy nghĩ một chút, “Ngươi nói với Lý chưởng quỹ một tiếng, sau này nếu có ai hỏi thăm ta, cứ nói là không biết ở đâu.”
Tuy nói nàng vẫn luôn dùng họ Giản, nhưng một khi để Thẩm Chung Khánh biết người nấu A giao hiệu Giản sống ở tổ trạch nhà họ Thẩm, lần theo manh mối, sớm muộn gì hắn cũng tra ra chuyện nàng bán thuốc. Đó là chuyện nhỏ, điều nàng lo lắng nhất là bị hắn phát hiện ra sự tồn tại của Giản Văn và Giản Vũ.
Dù sao, người trên trấn này, đa phần đều biết nàng là một góa phụ mang theo hai đứa con.
Cũng biết chuyện này không thể khinh suất được, Hỷ Thước nghiêm túc gật đầu: “Tiểu thư yên tâm, nô tỳ biết phải làm thế nào.”
Những chuyện rung cây nhát khỉ đe dọa người khác thế này, lúc trước khi còn ở Thượng Thư phủ, nàng đã làm thay cho tiểu thư nhà nàng không ít lần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

