Vũ ca và Văn ca đang chơi cờ caro trước cửa tổ trạch. Vũ ca thấy sắp thua, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Chân Thập Nương từ trên xe ngựa bước xuống, nó liền dùng chân gạt bàn cờ đi: “Nương về rồi, ta không chơi nữa!” Đoạn chạy ùa về phía Chân Thập Nương, “Nương, nương!”
“Ngươi ăn gian!” Khó khăn lắm mới thắng được một ván, không ngờ bàn cờ lại bị Giản Vũ phá hỏng, Giản Văn không chịu, lao tới túm lấy Giản Vũ kéo ngược lại, “Nương dạy nam tử hán thua phải biết chịu, ngươi mau lại đây hạ nốt ván cờ này cho ta!”
“Ai bảo ta ăn gian!” Mặt Vũ ca đỏ gay, “Ta là chạy đi đón nương!”
“Thua rồi thì phá bàn cờ, ngươi chính là ăn gian!” Văn ca lôi kéo không buông tay.
Vũ ca thẹn quá hóa giận, quay người lại vật lộn cùng Văn ca.
“Văn ca, Vũ ca, hai đứa mau buông tay ra, cẩn thận kẻo bị thương.” Vú nuôi đứng canh bên cạnh sợ hãi vội vàng tiến lên can ngăn.
Dù mới chỉ hơn bốn tuổi, nhưng mỗi khi Giản Vũ, Giản Văn giở tính là chẳng khác nào hai con hổ con, vú nuôi làm sao mà kéo ra nổi?
Hai đứa trẻ này, ngày nào mở mắt ra cũng ầm ĩ.
Trông thấy hai đứa con thoắt cái đã lăn ra đánh lộn, Chân Thập Nương thở dài một tiếng, quay lại trả tiền xe ngựa, rồi bước tới vài bước: “Văn ca, Vũ ca, buông tay!” Giọng không lớn, nhưng sắc mặt Chân Thập Nương cực kỳ nghiêm nghị.
Văn ca, Vũ ca đều buông tay, nhưng vẫn không chịu phục, trừng mắt nhìn đối phương như hai con gà chọi.
Vú nuôi nhân cơ hội tiến lên chỉnh đốn y phục cho cả hai, miệng lẩm bẩm: “Chẳng qua chỉ là mấy viên đá sỏi, thắng thua thì có ăn no được đâu?” Vừa ngẩng đầu lên thấy Chân Thập Nương đang sầm mặt, bà vội ngậm miệng lại.
“...Chuyện gì thế này?” Chân Thập Nương hỏi.
“Nó không nói lý lẽ!”
“Là nó ăn gian!”
Văn ca, Vũ ca đồng thanh nói.
Chân Thập Nương không đáp, chỉ tĩnh lặng nhìn hai đứa, đợi đến khi cả hai đều im lặng, ngẩng đầu nhìn mình, nàng mới lên tiếng: “Văn ca nói trước.”
“Chúng con chơi cờ, nó thua liền phá bàn cờ!” Giản Văn hung hăng chỉ vào Giản Vũ, “Nương đã bảo, nam tử hán thua phải biết chịu, không được thua rồi giở trò ăn gian! Chính là ngươi không đúng.”
Chân Thập Nương liền nhìn sang Giản Vũ.
“...Con chỉ là chạy đi đón nương!” Giản Vũ cãi cố.
Chân Thập Nương cúi đầu nhìn bàn cờ bị gạt rơi mất phân nửa trên mặt đất, lòng đã hiểu rõ, ánh mắt dừng trên người Giản Vũ: “Thấy nương về, Vũ nhi biết chạy ra đón, đây là hiếu thảo, nương rất vui.” Giản Vũ đắc ý hếch cằm với Giản Văn. Thế nhưng, Chân Thập Nương đổi giọng: “Vũ nhi muốn đón nương, tại sao lại phải phá bàn cờ?”
“Con...” Bị nhìn thấu tâm tư, Giản Vũ cúi đầu không nói.
“...Giản... Vũ!” Chân Thập Nương gọi cả tên lẫn họ nó.
“Con... con sai rồi...” Giản Vũ lí nhí.
“...Biết mình sai ở đâu chưa?” Chân Thập Nương vẫn giữ gương mặt nghiêm khắc.
“Con không nên sợ thua rồi tìm cớ không chơi nữa!” Giản Vũ nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Ừm, dám nhận lỗi, Vũ ca là đứa trẻ ngoan.” Chân Thập Nương hài lòng gật đầu, nhưng nét mặt nàng lại đanh lại, “Sai vẫn phải phạt, phạt con viết câu này ba mươi lần!”
“Nương...” Gương mặt nhỏ nhắn của Giản Vũ lập tức xịu xuống.
Chân Thập Nương không để ý tới nó, quay sang nhìn Giản Văn: “...Con là anh, biết em sai rồi thì nên khuyên bảo cho phải lẽ, sao có thể chưa nói được lời nào đã động thủ?”
“...Nương bảo con chỉ lớn hơn nó có nửa canh giờ thôi mà!” Giản Văn tỏ vẻ không phục, Giản Vũ lên cơn thì sức nó còn khỏe hơn cả mình, tại sao mình phải nhường?
“Hửm...” Giọng điệu Chân Thập Nương hơi cao lên.
“Con biết rồi ạ.” Giản Văn lí nhí nói.
“Phạt con cùng em viết mười lần.”
Được Thu Cúc nhắc nhở, Chân Thập Nương bỗng chốc nhớ tới chuyện gặp Thẩm Chung Khánh ở tiệm thuốc, nàng giật mình, thầm nghĩ: “Suýt thì quên chuyện lớn.”
Nàng ngẩng đầu dặn dò vú nuôi và Thu Cúc: “Hai người đưa Văn ca, Vũ ca sang nhà Hỷ Thước trước đi.”
Lại dặn Giản Văn, Giản Vũ: “Cứ ngoan ngoãn ngồi ở nhà Hỷ Thước cô cô viết cho xong những gì ta vừa phạt, không có lệnh của ta, không được về!” Giọng điệu nghiêm túc lạ thường.
“Củi của nô tỳ còn chưa chẻ xong...” Thu Cúc khó hiểu nhìn Chân Thập Nương.
“Chiều hãy chẻ...” Chân Thập Nương đã bước vào trong sân.
Hiếm khi thấy Chân Thập Nương nghiêm nghị như vậy, vú nuôi và Thu Cúc nhìn nhau đầy nghi hoặc, dắt tay Giản Văn, Giản Vũ đi về hướng nhà Hỷ Thước.
Một hồi bận rộn, Chân Thập Nương nhanh chóng thu dọn hết đồ đạc của lũ trẻ trong phòng.
Ngồi trên ghế thở lấy hơi một lúc, nàng ngẩng đầu lên, chạm mắt vào gương mặt thanh tú tuyệt mỹ trong gương, tim đập mạnh, thầm nghĩ: “Với bộ dạng này, hắn liếc mắt một cái là nhận ra ngay ta chính là người phụ nữ hắn gặp ở tiệm thuốc!”
Lý Tề và Phùng Hỷ đều biết nàng có hai đứa con.
Ý nghĩ này vừa xẹt qua, Chân Thập Nương vội đứng dậy, lục tung tủ hòm để trang điểm.
Nàng nhất định phải thay hình đổi dạng để hắn tưởng rằng hắn nhận nhầm người ở tiệm thuốc!
“Tiểu thư, xảy ra chuyện gì vậy?” Đang bận rộn, giọng nói dồn dập của Hỷ Thước vang lên từ ngoài cửa. Nghe Thu Cúc nói Chân Thập Nương vừa về đã đuổi mọi người đi, không biết xảy ra chuyện gì, Hỷ Thước đang dưỡng thai ở nhà vội vàng chạy tới. Vừa vào phòng, nàng không khỏi sững sờ: “Trời ơi, tiểu thư, người làm cái gì thế này?!”
“Suỵt...” Đang kẻ môi, bị Hỷ Thước làm cho giật mình, tay Chân Thập Nương run lên, phấn son nhòe ra khỏi khóe miệng. Nàng vội làm động tác bảo im lặng, “Ta vừa gặp Thẩm Tướng quân ở tiệm thuốc.”
“Ai... Thẩm Tướng quân?” Ngẩn người ra, Hỷ Thước lập tức trợn tròn mắt, “Tiểu thư nói là Tướng quân tới sao?” Bỗng nhiên nàng thét lên, “Tướng quân nhận ra người rồi sao? Ngài ấy phát hiện người đi bán thuốc rồi, ngài ấy biết người đi tiệm thuốc bán thuốc rồi ư?!” Sắc mặt Hỷ Thước trắng bệch chưa từng thấy.
Nếu tin đồn đường đường là vợ cả của Đại tướng quân lại lén lút đi bán thuốc bị lộ ra ngoài, làm hoen ố thể diện của Đại tướng quân thì không phải chuyện đùa, không khéo là mất mạng như chơi!
Lúc trước nếu không phải đường cùng, nàng chết cũng không đồng ý để tiểu thư đi hành y bán thuốc.
Ở Đại Chu, thợ bào chế, thầy thuốc lang thang dân gian đều là phường thợ thuyền thấp kém, đừng nói là phối đôi với Đại tướng quân, ngay cả nhà vọng tộc bình thường cũng không thể thông hôn.
Chân Thập Nương không sợ hãi như Hỷ Thước, điều nàng lo lắng là Thẩm Chung Khánh phát hiện ra sự tồn tại của Giản Văn, Giản Vũ rồi cướp chúng về. Thấy Hỷ Thước sợ hãi như vậy, nàng cười nói: “Cho nên ta mới cải trang, nếu hắn thật sự đến tận nhà đối chất, chúng ta cứ chơi bài 'chết cũng không nhận'!” Giọng điệu mang theo vẻ nghịch ngợm như trẻ con.
Lòng Hỷ Thước tức thì bình ổn lại.
Nhớ ra điều gì, nàng chỉ vào Chân Thập Nương: “Dù là cần cải trang, tiểu thư... tiểu thư cũng không cần làm quá lên thế chứ?”
Chân Thập Nương sờ sờ mặt: “Sao vậy...”
Đang nói, ngoài sân bỗng vang lên tiếng bước chân nặng nề: “...Có ai ở nhà không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

