Chẳng mấy chốc, hắn ngoi lên, chỉ tay chửi:
“Mẹ mày! Con mẹ mày! Lâm Huyền Thiên, con đ* này!”
Cô vẩy nước trên tay, từ tốn đứng dậy, im lặng nhìn hắn, trong đầu lục tìm tên.
Lâm Hoa Đông, hắn là một kẻ ăn chơi lêu lổng trong làng, chuyên bắt nạt ba chị em.
Hắn chửi thêm vài câu rồi bơi vào bờ, vừa đặt tay lên đất, Lâm Huyền Thiên liền giẫm mạnh xuống, xoay tròn, ép ngón tay hắn xuống đất.
“Áaa!” Tiếng gào như lợn bị chọc tiết vang khắp đầu làng.
Cô rất hài lòng với thân thể này, gầy thì gầy thật nhưng vì lao động quanh năm nên sức cũng không nhỏ.
Cô cúi xuống, túm tóc hắn, ép hắn phải ngẩng đầu:
“Muốn dìm chết tôi à?”
“Á! Á! Á! Buông ra! Mẹ kiếp, không thì tao giết mày, con đ* này!”
Ngu xuẩn! Đến lúc này còn chưa biết sợ, tưởng cô dễ bắt nạt sao?
“Mẹ kiếp! Mày tưởng tao không giết được mày chắc!”
Lâm Huyền Thiên mới từ sau núi hái ít lá ngải cứu về, vừa tới đầu làng đã bị mẹ của Lâm Hoa Đông dẫn theo mấy người chặn lại.
“Tiểu Sương, cô thi không tốt đâu phải lỗi của Đông Tử nhà tôi, nó an ủi cô mấy câu, thế mà cô lại đẩy nó xuống sông, có còn phép tắc gì nữa không?”
Lâm Huyền Thiên sững người, nhìn Lâm Hoa Đông hai lần. Tên nhãi này từ nhỏ đã quen nói dối thành tính rồi.
“Là con trai bà định đẩy tôi xuống ao đấy chứ, tôi nhìn thấy hắn trong bóng nước nên tránh ra, hắn tự rơi xuống, chẳng liên quan gì đến tôi cả.”
“Cô nói bậy!” Lâm Hoa Đông nhảy ra: “Tôi thấy cô ngồi bên bờ ao, tưởng cô lại nghĩ quẩn nên mới khuyên mấy câu, ai ngờ cô bị thần kinh, thừa lúc tôi không chú ý liền đạp tôi xuống nước.”
“Anh an ủi tôi? Anh biết an ủi người khác à?” Lâm Huyền Thiên bật cười. Trong ký ức của nguyên chủ, Lâm Hoa Đông xưa nay chẳng phải loại người tốt đẹp gì, càng không biết an ủi ai.
Cô chẳng buồn đôi co nữa, nhấc chân đi về nhà.
Mẹ Lâm Hoa Đông cứ giữ chặt không buông, hai bên cãi vã , cuối cùng kéo nhau tới nhà trưởng làng để phân xử.
Trưởng làng nhức hết cả đầu. Trời thì nóng, mẹ Lâm Hoa Đông gây chuyện, chẳng qua là muốn nhà Lâm Huyền Thiên bồi thường chút đồ.
Nhưng nhà Lâm Huyền Thiên nghèo đến mức không còn gạo nấu cháo, nếu không vì học phí, cô cũng đã chẳng nhảy sông tự vẫn.
Trưởng làng bỗng nhớ ra người chú họ sau khi ăn cơm đã nói đi ra đồng xem tình hình nước ngoài ruộng, liền sai con trai là Lâm Hoa Kinh đi gọi chú họ quay về.
Một lúc sau, Lâm Hoa Kinh quay về một mình, nói ông chú họ bảo chỉ thấy Lâm Hoa Đông định đẩy Lâm Huyền Thiên xuống sông, ông còn chưa kịp quát thì cô đã tránh ra một bên, khiến hắn tự ngã xuống nước.
Còn chuyện Lâm Hoa Đông nói Lâm Huyền Thiên túm tóc hắn ấn xuống nước, lại còn giẫm lên tay, thì ông hoàn toàn không thấy.
Có người làm chứng, mẹ Lâm Hoa Đông chỉ đành chửi rủa một trận rồi lôi con trai về, trước khi đi còn nhổ một bãi nước bọt về phía Lâm Huyền Thiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

