Hai bên tóc bà nội đã bạc trắng, gương mặt đầy nếp nhăn, quần áo chắp vá đủ kích cỡ. Bà gầy gò, già nua, nhưng tình cảm dành cho Lâm Huyền Thiên là thật lòng.
Khi còn là thiên sư, mới hơn mười tuổi mẹ cô đã mất, cô không còn biết thế nào là sự yêu thương của người thân.
Nhìn bà khóc đau lòng như vậy, nhưng cô vốn chẳng biết an ủi ai, chỉ biết lúng túng.
Cô cố lục tìm ký ức của Lâm Huyền Thiên... hình như...
“Không phải con tìm cái chết.” Cô khẽ lẩm bẩm.
Bà nội và con bé xấu xí không nghe rõ, lau nước mắt nhìn sang.
“Do con không cẩn thận rơi xuống thôi.”
Cô gái tên Lâm Huyền Thiên kia đã chết. Từ hôm nay, cô sẽ mang cái tên này.
Phiêu Tuyết.
Huyền Thiên.
Đều là hơi lạnh của mùa đông giá rét.
“Thế con nổi lên bằng cách nào?” Bà nội nắm tay cô, xót xa xoa nhẹ.
Cô còn nhớ: “Chân con chạm vào tảng đá rồi nổi lên thôi.”
Một người không biết bơi, rơi xuống nước mà không chết đuối, lại còn “chân chạm đá” rồi tự nổi lên...
“Có phải có ai đó đỡ con lên không?” Ánh mắt bà nội sáng hẳn lên.
Dĩ nhiên là không, cô là thiên sư! Thiên sư cơ mà!
Chưa kịp đáp, bà nội đã mừng rỡ qua hàng nước mắt: “Là Tiểu Tĩnh, chắc chắn là Tiểu Tĩnh bảo vệ con đó. Bồ Tát phù hộ.”
Cười xong, bà lại rơi lệ.
Tiểu Tĩnh là ai?
Lâm Huyền Thiên bối rối nhìn sang con bé xấu xí.
Nó sụt sịt, bực bội nói: “Chị hai, chị bị dọa đến ngốc rồi à? Tiểu Tĩnh là chị họ cả, lúc nhỏ ngã sông chết đuối đó.”
Bỗng chốc, Lâm Huyền Thiên thấy con bé kia cũng không đến nỗi quá xấu.
Buổi trưa, trên bàn có ba món: cà tím kho, đậu đũa và hai quả trứng ốp.
Rau xào chẳng có mấy dầu, ăn hết một bát cơm, no bụng rồi mà miệng vẫn thòm thèm.
Cô đặt bát đũa xuống, đứng dậy ra ngoài xem có kiếm được chút thịt rừng để ăn bữa ngon không.
“Chị đi đâu? Không rửa bát à?” Con bé xấu xí tên là Lâm Mãn Nguyệt chạy theo cô. Nó và bà nấu cơm rồi, bát đũa phải để chị hai rửa chứ.
Lâm Huyền Thiên ngoái lại, ánh mắt lạnh lùng: “Không có chị, em được ăn trứng chắc?”
Đúng thật, do chị hai tự tử, bà nội mới chịu chiên trứng.
Lâm Mãn Nguyệt bĩu môi, quay về bếp rửa bát.
Ra khỏi nhà chưa bao xa, Lâm Huyền Thiên đã thấy hối hận, sao lại chọn giờ này mà đi chứ?
Nắng nóng như thiêu, cô niệm chú điều hòa cơ thể nhưng vô ích.
Giờ quay về thì bát của con bé kia chắc vẫn chưa rửa xong, vậy thôi cứ đi tiếp.
Không phải cô trốn việc, mà cô vốn không biết rửa bát, không biết nấu ăn, không biết nữ công gia chánh, chỉ biết bắt yêu, trừ ma, xem phong thủy.
Bốn phía quanh làng toàn ruộng đồng, mà nơi có ruộng thì có ao, trong ao có cá.
Cô ngồi xổm bên bờ, chờ mãi cũng chẳng thấy bóng con cá nào.
Quả nhiên, pháp lực của cô chưa hoàn toàn theo sang đây.
“Ai da...” Cô thở dài, rụt tay lại.
Nước vẫn còn nhỏ giọt từ ngón tay, mắt cô bỗng giật nhẹ, trước mắt loáng thoáng hiện một cảnh tượng, chưa kịp nhìn rõ thì biến mất.
Tiếp đó, mặt nước phản chiếu phía sau cô, có một gã trai trẻ đang cười đểu cáng, chìa tay ra định xô cô xuống hồ.
Thấy rõ ý đồ của hắn qua điệu bộ và nụ cười gian xảo, Lâm Huyền Thiên chống tay xuống đất, nghiêng người sang phải, chân trái quét mạnh ra sau.
Kèm theo tiếng “Ái da!” và tiếng “Ùm” của nước văng tung tóe, gã trai ngã thẳng xuống hồ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)