Nhà trưởng làng và nhà chú họ ở cùng một dãy. Buổi chiều, ông chú làm ruộng xong đi ngang qua, đặt cuốc xuống rồi bước vào.
Ông nhìn trưởng làng bằng ánh mắt kỳ quái, khiến trưởng làng cũng thấy bất an.
“Chú?”
Ông chú họ rùng mình, như nhớ lại chuyện gì đáng sợ, hạ giọng: “Đạo Cương, chú thấy Tiểu Sương đánh thằng Đông Tử rồi.”
Trưởng thôn kinh ngạc:
“Thế sao chú lại nói là không nhìn thấy?”
Ông chú họ vội “Suỵt!” một tiếng, hạ giọng:
“Nói cho cháu hay nhé, Tiểu Sương lúc đó như bị ma nhập vậy!”
Lâm Huyền Thiên xô Lâm Hoa Đông xuống nước, còn ép đầu hắn xuống cho uống nước sặc sụa, cái thế ra tay dứt khoát, gọn gàng, đừng nói là một cô bé, ngay cả đàn ông trưởng thành cũng khó mà làm được nhanh nhẹn, lạnh lùng và vô tình như thế!
Ông chú họ không chỉ nhìn thấy, mà còn nghe rõ mồn một.
“Lâm Hoa Đông, nếu còn dám động vào tôi, tôi cho anh làm ma da luôn!”
Cái dáng vẻ này nào có còn chút gì gọi là bóng dáng của cô bé dịu dàng, ngoan ngoãn, thường ngày hễ cứ gặp ai trong làng là lại lễ phép chào hỏi nữa? Điệu bộ lúc này của cô rõ ràng chính là một vị La Sát vô tình, lạnh lùng đến đáng sợ!
Chứng kiến cảnh tượng đó, ông chú họ đứng bên cạnh liền sợ đến mức ngây người ra, trong lòng không khỏi run rẩy.
Ông ta bất chợt nhớ lại cái tin đồn râm ran khắp đầu làng ngõ xóm từ hồi buổi sáng, chuyện con bé Lâm Huyền Thiên bị rơi xuống sông rồi không biết bằng cách nào lại tự bò lên bờ được.
Nghĩ đến đây, trong đầu ông ta chợt lóe lên một suy nghĩ hãi hùng, lỡ đâu cái thứ bò lên khỏi mặt nước ấy thật sự là một con quỷ dữ biến thành thì sao?
Vì không muốn rước tai họa vào thân, cũng chẳng muốn dây dưa vào rắc rối, ông ta lập tức một mực khăng khăng, mở miệng khẳng định rằng bản thân mình chẳng nhìn thấy cái gì ở đây hết.
Trưởng thôn đứng đó cũng chỉ biết đưa tay lên lau vội những giọt mồ hôi hột đang rịn ra trên trán. Xem ra Lâm Hoa Đông không hề nói dối hay bịa đặt nửa lời, cái chuyện động trời này đúng thật là do một tay con bé Tiểu Sương gây ra rồi.
Nói về Lâm Huyền Thiên, đây là đêm đầu tiên sau khi cô xuyên không trọng sinh vào cơ thể này, và cô đang cảm thấy buồn chán đến mức sắp phát điên phát cuồng lên được.
Cái chuyện trong nhà không có lấy một miếng thịt để ăn thì cô cũng cắn răng chịu đựng cho qua đi. Nhưng ngay cả đến cái chuyện tắm rửa hằng ngày cũng cực khổ không kém, muốn tắm là phải lách cách đun nước nóng rồi đổ vào trong một cái thau bằng gỗ.
Mà cái thau gỗ ấy cũng chẳng rộng rãi gì, chiều cao chỉ chừng hai ba chục phân, vậy mà cả ba người phụ nữ trong nhà cứ phải thay phiên nhau mà dùng.
Đã vậy, sau khi tắm rửa xong xuôi, người ta còn phải tự mình còng lưng bưng cái thau gỗ to tướng, nặng trịnh đó ra tận bên ngoài để đổ đi, vô cùng bất tiện và mệt mỏi.
Sau khi cả nhà ăn xong bữa cơm tối, mọi người cùng nhau ra ngoài ngồi hóng những làn gió mát rượi dưới bầu trời đêm lấp lánh đầy sao.
Riêng cô thì chỉ biết lủi thủi ngồi trên một chiếc ghế tre nhỏ, cứ ngửa cổ lên nhìn đăm đăm vào khoảng không trung bao la mà ngẩn ngơ cả người, trong lòng không ngừng than vãn cái quái gì đang xảy ra thế này chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)