"Trong ký ức của Chu Bắc từng có một mảnh nhỏ như thế.
Chu Quốc cưới Triệu Diễm Linh về rồi mới biết nuôi hai thằng nhóc dở lớn dở nhỏ vất vả đến nhường nào, mà lại còn là nuôi con giùm người khác, Chu Quốc không muốn bỏ tiền bỏ sức, liền tính đến chuyện gán lên đầu Chu Bắc.
Chu Bắc đi tòng quân được một năm rưỡi, về quê ra mộ thăm mẹ, bị Chu Quốc uy hiếp, mỗi tháng phải gửi về cho gã mười lăm đồng, nếu không sẽ đào hài cốt mẹ anh lên vứt vào rừng phơi thây hoang dã.
Chu Bắc khi đó ngay tại mộ mẹ đã đánh Chu Quốc một trận thừa sống thiếu chết, cuối cùng chỉ đồng ý mỗi tháng gửi về tám đồng.
Khương Tú: ......
Trong sách, những chuyện này chỉ là mấy con chữ lạnh lùng.
Nhưng Khương Tú giờ đang thật sự sống trong quyển sách này, tức cái sự vô sỉ của Chu Quốc đến độ chỉ muốn moi quả tim gã ra, xem thử rốt cuộc là màu đen hay màu trắng.
Một con người phải độc ác đến mức nào, mới có thể làm ra chuyện lấy hài cốt vợ ra uy hiếp con trai gửi tiền về nuôi con của nhà người khác?
Khương Tú giờ đây thấy thương cảm cho Chu Bắc.
Cũng xót xa cho anh đã nhẫn nhịn suốt bao nhiêu năm nay.
Chu Quốc sợ Chu Bắc nói ra chuyện năm xưa, cuống quýt bịt miệng anh: "Trong nhà không có nhiều tiền đến thế, nhiều nhất chỉ có thể đưa con tám mươi đồng, phần còn lại ta viết giấy nợ, mỗi năm làm công điểm kiếm được tiền rồi từ từ trả con, thế có được không?"
Một hơi phải bỏ ra tám mươi đồng, chẳng khác nào cắt thịt Triệu Diễm Linh.
Trong nhà tính hết mọi thứ cũng chỉ có một trăm đồng, trước kia nhờ Chu Bắc tháng nào cũng gửi tám đồng về, cuộc sống trong nhà khấm khá lên, ăn uống cũng thường xuyên được cải thiện, chẳng những cưới vợ cho hai thằng con trai, bà ta còn không ít lần chu cấp cho nhà mẹ đẻ, nên hơn sáu năm nay tiền tiêu đến chỉ còn lại một trăm đồng.
Triệu Diễm Linh vẫn nghĩ trong nhà chẳng thiếu tiền, đằng nào tháng nào Chu Bắc cũng gửi tiền về, ai ngờ nó bị thương phục viên về quê, từ nay về sau mỗi tháng chẳng còn một đồng nào nữa.
Mọi người nghe Chu Quốc một hơi có thể lấy ra tám mươi đồng, đều hít vào một hơi lạnh.
Nhà nào trong đội sản xuất, ví như nhà họ Đỗ bảy đinh nam, mỗi năm kiếm công điểm cũng chẳng ít, nhưng đến cuối năm chia chác lương thực, bảy người cầm về tay cũng chỉ tám chín chục đồng, chia ra mỗi người cũng chẳng được là bao.
Ông Đỗ chửi một câu: "Đúng là cái loài súc sinh ăn bánh bao tẩm máu con mình."
Chu Quốc tức nghẹn cả họng.
Chu Bắc: "Được, giờ lấy tiền ra viết giấy nợ luôn, ông không biết viết chữ thì tôi viết thay, ông điểm chỉ, hôm nay có đại đội trưởng với người trong đội sản xuất làm chứng, tôi cũng chẳng sợ ông xù nợ."
Đại đội trưởng vội bảo thằng con đi theo mình chạy về nhà lấy hộp mực đóng dấu.
Đái Xuân Hạnh vừa nghe nhà một hơi phải bỏ ra tám mươi đồng, số tiền này lại còn phải đưa cho Chu Bắc, xót đến giật cả người, ả nãy giờ vẫn dỗ dành mẹ chồng, chỉ mong dỗ cho bà vui, moi được chút gì trong tay bà ra.
Giờ thì hay rồi, tiền chẳng những mất, còn chui hết vào túi hai vợ chồng Chu Bắc.
Giấy nợ do Chu Bắc viết, trên đó ghi rõ ràng Chu Quốc và Triệu Diễm Linh nợ Chu Bắc năm trăm hai mươi đồng, mỗi năm trả năm mươi hai đồng, mười năm trả hết.
Mỗi năm trả năm mươi hai, nhà họ Chu dẫu thắt lưng buộc bụng chưa chắc gom nổi.
Cuối cùng dưới ánh mắt lạnh lùng của đại đội trưởng, Chu Quốc với Triệu Diễm Linh đành cắn răng điểm chỉ.
Khương Tú liếc bốn chữ "mười năm trả hết" trên giấy nợ, trong lòng khựng lại một cái, rồi kín đáo liếc Chu Bắc một cái.
Trong sách anh sống chẳng nổi mười năm, nhiều nhất là hai năm rưỡi.
Giấy nợ viết xong, Chu Bắc cất đi, quay sang đại đội trưởng: "Đại đội trưởng, chuyện vợ Chu Đại Sâm với Chu Nhị Sâm cầm dao thái đập cửa đòi chém vợ tôi cũng phải tính cho ra nhẽ, còn cả chuyện Triệu Diễm Linh sai hai đứa con dâu ép vợ tôi nấu bữa sáng cho họ, mấy chuyện này không thể cứ thế cho qua."
Từ ngày Triệu Diễm Linh bước chân vào cửa nhà họ Chu, Chu Bắc chưa từng gọi bà ta là mẹ, thi thoảng còn gọi một tiếng thím, giờ thì gọi thẳng tên luôn.
Ông Đỗ: "Đúng đấy, bao nhiêu con mắt bọn tôi đây trông thấy cả."
Hồ Thu Lan: ......
Chuyện nhà họ Chu chúng tôi, liên quan chó gì đến nhà họ Đỗ các người chứ!
Đái Xuân Hạnh chẳng dám cãi bừa, chuyện ả đập cửa ai cũng thấy cả rồi.
Đại đội trưởng mặt hầm hầm nói: "Chuyện này cậu không nói tôi cũng phải tính sổ với họ!"
Đại đội trưởng liếc ba mẹ con dâu nhà họ Chu: "Triệu Diễm Linh, tách hộ là do bà đề nghị, nhà đã tách rồi mà bà còn sai hai đứa con dâu ép vợ Chu Bắc nấu cơm cho các người, cái mặt già của bà có còn muốn giữ nữa không hả? Hồ Thu Lan còn cả cô, chuyện cô cầm dao thái mọi người trông thấy hết rồi, cô còn cãi cái gì, tôi bảo cho cô biết, may mà hôm nay vợ Chu Bắc không sao, chứ không thì giờ đến đây đã là đồng chí công an trên huyện rồi!"
Nói xong lại trừng mắt sang Đái Xuân Hạnh: "Suốt ngày cứ lắm mưu ma chước quỷ nhất là cô, làm việc thì lười biếng gian dối, người ta công điểm đủ tám công, mỗi cô ngày nào cũng sáu bảy công, tôi còn chả buồn nói đến cô."
"Còn cả các người nữa." Đại đội trưởng liếc đám người hóng chuyện bên ngoài sân: "Mấy người làm việc thì lười biếng, công điểm không đủ, cuối năm người ta được lĩnh lương thực, các người thì đi mà hớp gió tây bắc!"
"Triệu Diễm Linh, Hồ Thu Lan, Đái Xuân Hạnh, ba người các cô từ hôm nay bắt đầu đi gánh phân cho đội sản xuất, làm chưa đủ một tháng thì đừng hòng nghỉ!"
"Còn cả Chu Quốc Chu Đại Sâm Chu Nhị Sâm, đàn bà nhà các người bắt nạt vợ Chu Bắc mà các người cũng chẳng buồn quản, ba người các người xuống chân núi mà khai khẩn cái mảnh đất kia ra cho tôi!"
Mảnh đất kia đá vụn với cỏ dại nhiều vô kể, gần như chẳng thể khai khẩn nổi, việc đã nặng nhọc mà công điểm lại ít.
Việc gánh phân cũng vậy, vừa bẩn vừa thối vừa mệt, công điểm lại thấp, còn phải làm suốt một tháng, thế chẳng phải là hành người ta hay sao.
Sáu người nghe xong, người nào người nấy biến sắc.
Thấy bọn họ không cam lòng, đại đội trưởng cười khẩy: "Không muốn hả, không muốn thì tôi báo chuyện các người bắt nạt vợ Chu Bắc lên công xã, cho dân quân giải các người đến trại cải tạo mà cải tạo lao động."
Triệu Diễm Linh là người đầu tiên lắc đầu: "Tôi muốn!"
Hồ Thu Lan với Đái Xuân Hạnh cũng vội vàng đáp: "Tôi bằng lòng."
Gánh phân tuy vừa thối vừa mệt, nhưng còn hơn trại cải tạo lao động nhiều lắm, ngay cả đám đàn ông vạm vỡ vào trại cải tạo còn bị lột một lớp da, huống hồ ba người đàn bà bọn họ.
Chu Quốc Chu Đại Sâm Chu Nhị Sâm cũng vội nói: "Chúng tôi đi làm."
Khai khẩn mảnh đất kia dù có mệt đến mấy, cũng còn hơn trại cải tạo lao động, họ đâu có ngốc.
Đại đội trưởng liếc Chu Bắc một cái: "Chu Bắc, cậu thấy tôi xử lý thế này thế nào?"
Chu Bắc: "Được."
Anh biết đại đội trưởng không báo chuyện này lên công xã, không tống người ta vào trại cải tạo, là vì sợ cả nhà sáu người đều vào trại cải tạo thì tiếng tăm đội sản xuất Hướng Hồng không hay, sẽ ảnh hưởng đến cơ hội bình chọn đội sản xuất ưu tú vào vụ thu.
Chu Bắc cho đại đội trưởng cái ân tình này.
Đại đội trưởng hài lòng gật đầu một cái, quay đầu lại thấy trong sân vẫn còn một đám người chen chúc, liền ráng cổ họng gào: "Mấy giờ rồi mà còn chen chúc ở đây không đi làm à, công đủ ngày hôm nay còn muốn hay không thế, còn không mau giải tán đi, đợi tôi tống các người đi hết bây giờ!"
Đại đội trưởng vừa lên tiếng, đám người chen chúc trong sân hóng chuyện chạy sạch một mạch.
Người nhà họ Đỗ cũng chạy, Lăng Hồng Quyên trước lúc đi còn nháy mắt với Khương Tú: "Tôi ở ngay sát vách nhà cô đấy, rảnh rỗi thì cứ sang tôi tán gẫu nhé."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)