"Khương Tú khẽ gật đầu: "Được."
Hôm nay còn phải cảm ơn nhà họ Đỗ, nếu không màn kịch này của cô đã chẳng diễn được đặc sắc đến thế.
Người trong sân vừa đi hết, bỗng thấy có phần trống trải.
Chu Quốc biết giờ mình với Chu Bắc căn bản chẳng còn chút tình cha con nào, hừ một tiếng rồi trút giận lên hai đứa con dâu: "Chúng mày còn ngẩn ra đấy làm gì, không mau đi nấu cơm đi, còn đi làm hay không hả?"
Hồ Thu Lan với Đái Xuân Hạnh nén một bụng tức đi ra bếp, Triệu Diễm Linh cũng chẳng khá hơn là bao, mặt xanh mét quay về phòng, chẳng mấy chốc trong phòng vọng ra tiếng Chu Quốc với Triệu Diễm Linh cãi nhau.
Chu Bắc cúi đầu nhìn Khương Tú, cô chỉ cao đến trước ngực anh.
Hình như cô sợ hãi rồi, lại giống như trước khi cưới, cúi gằm đầu chẳng nói năng gì.
Cũng phải, Hồ Thu Lan với đám kia đều động dao rồi, cô sao không sợ cho được.
Chu Bắc hỏi: "Em có chỗ nào bị thương không?"
Khương Tú lắc đầu: "Không sao."
Chỉ đau đầu lưỡi thôi, lúc nãy cắn hơi mạnh tay.
Cô trông thấy hai bó cỏ tranh to đùng trong cổng nhà, khuôn mặt nhỏ có phần kinh ngạc: "Mới có một buổi sáng mà anh cắt được nhiều thế này à?"
Chu Bắc: "Không nhiều lắm, chiều tan làm anh lại đi cắt thêm ít cỏ tranh, ngày kia tìm người tới lợp lại mái nhà một lượt."
Khương Tú: "Được."
Chu Đại Sâm chạm phải ánh mắt đen thẫm của Chu Bắc, sợ đến khựng cả bước chân, lại quay đầu chui tọt vào phòng.
Chu Bắc vẩy vẩy những giọt nước đọng trên tay.
Chuyện hôm nay vẫn chưa xong, sau này anh còn phải tính với họ một khoản nữa.
Trong phòng chẳng có bàn ăn, nhưng chỗ sát giường có kê một cái bàn, Khương Tú ngồi bên mép giường, Chu Bắc bước tới kéo ghế ra ngồi xuống, bữa sáng là một đĩa bầu với canh trứng rau cải, thêm bốn cái bánh oa đầu.
Lúc nãy bị nhà họ Chu quấy phá một trận, cơm canh đều nguội cả rồi.
Chu Bắc cầm một cái bánh oa đầu cắn một miếng thật to, khóe mắt liếc thấy Khương Tú cắn một miếng bánh oa đầu bé xíu rồi nhai chậm rãi, dáng vẻ cô ăn cơm thanh nhã đẹp mắt, có điều tốc độ ăn chậm quá đỗi.
Khương Tú cũng chú ý đến tốc độ ăn cơm của Chu Bắc, khẽ cau đôi mày thanh tú, nhắc nhở: "Ăn cơm không được ăn nhanh quá, dễ hại dạ dày."
Chu Bắc: ......
Người đàn ông vốn định cắn một miếng bánh oa đầu thật to, nghe vậy liền cắn một miếng nhỏ, nhưng cũng vẫn to hơn miếng của Khương Tú nhiều.
Cả bữa cơm, Chu Bắc đều phải theo tốc độ của Khương Tú, còn mệt hơn cả một ngày huấn luyện trong quân đội.
Thấy Khương Tú ăn một cái bánh oa đầu, húp nửa bát canh là buông đũa, Chu Bắc cau mày: "Em không ăn nữa à?"
Khương Tú khẽ gật đầu: "Ăn no rồi."
Chủ nhân gốc vốn ăn không nhiều, cô cũng chẳng dám ăn quá no, sợ hại dạ dày.
Chu Bắc: ......
Cái này có khác gì gà mổ thóc đâu.
Người đàn ông thấy cô không ăn nữa, liền ăn hết cả hai cái bánh oa đầu còn lại với chút thức ăn dưới đáy đĩa và cả canh, mà cũng chỉ ăn được no sáu phần.
Ăn cơm xong Khương Tú bưng bát đũa mang ra sân rửa, Chu Bắc đón lấy từ tay cô: "Anh đi rửa, em nghỉ đi."
Khương Tú cũng chẳng giành với anh, cô ngẩng đầu nhìn lớp cỏ tranh đã mục, giờ là ban ngày, còn thấy được vài chỗ trên mái nhà lấp ló ánh sáng lọt vào.
Khương Tú: ......
Chỉ mong trước khi lợp xong mái nhà đừng đổ mưa, không thì căn nhà này biến thành động Thủy Liêm mất.
Nhà họ Chu bây giờ mới nấu xong cơm, cả nhà ngồi trong sân mặt mày ủ dột ăn cơm, húp thứ nước cháo loãng nhìn thấu cả nước, ăn một đĩa đậu đũa xào suông, chẳng có lấy một chút dầu mỡ.
Chu Hữu Kim ba tuổi mím miệng khóc: "Bà ơi, con muốn ăn thịt, con thèm thịt, con không ăn bánh oa đầu."
Chu Quốc quát: "Ăn cái con khỉ, đừng nói là thịt, từ nay đến cả gạo trắng cũng đừng có mơ."
Chu Hữu Kim bị bộ dạng dữ tợn của Chu Quốc dọa sợ, vừa khóc vừa chui vào lòng Triệu Diễm Linh, Triệu Diễm Linh vừa mới vì chuyện đưa tiền cho Chu Bắc mà cãi nhau một trận với Chu Quốc, cũng biết khoản tiền này không đưa cho Chu Bắc là không xong, dẫu sao chuyện Chu Quốc uy hiếp Chu Bắc bà ta cũng biết, nhưng cứ thấy xót ruột.
Đó là tận tám mươi đồng đấy.
Sắc mặt Đái Xuân Hạnh với Hồ Thu Lan cũng chẳng đẹp đẽ gì, nhất là Đái Xuân Hạnh.
Vốn định nịnh nọt mẹ chồng để moi chút tiền trong tay bà ra, ai ngờ tiền chẳng vớ được, còn bị đại đội trưởng phân đi gánh phân, chuyện đó chẳng nói làm gì, trên đầu còn tự dưng gánh một khoản nợ năm trăm hai mươi đồng.
Ả xui xẻo đến nhường nào, sao hồi đó lại gả vào nhà họ Chu cơ chứ.
Triệu Diễm Linh thấy Chu Bắc đang rửa bát ngoài sân, hận đến cắn một miếng bánh oa đầu, cứ như đang nhai xương cốt Chu Bắc.
Chu Bắc cả người thư thái, chẳng thèm để mấy người bọn họ vào trong mắt.
Người đàn ông bưng bát đũa đã rửa xong trở vào phòng, trông thấy Khương Tú ngồi bên mép giường ngước đầu nhìn lên mái nhà, người cô nhỏ nhắn, lại rất gầy, lúc ngửa đầu, cái cổ trắng ngần mảnh mai kéo thành một đường cong đẹp đẽ.
Chu Bắc chợt vô cớ nhớ đến những giọt mồ hôi li ti phủ đầy trên cổ người đàn bà đêm qua.
Vòng eo lại càng thon đến độ chỉ rộng bằng một bàn tay anh.
Nghĩ đến đêm qua lần đầu tiên mình phá lệ mà lại phanh gấp giữa chừng, cả một đêm có đến quá nửa đêm ngồi hóng gió lạnh ngoài sân.
Nghe Khương Tú hỏi anh: "Nhà mình còn lương thực không? Trong tủ bếp hết đồ ăn rồi."
Chu Bắc hắng giọng một tiếng: "Còn."
Người đàn ông bước đến trước cái tủ đầu giường ngồi xổm xuống, lấy trong túi ra cái chìa khóa mở khóa trên tủ.
Khương Tú quay đầu tò mò nhìn, vóc người cao lớn của Chu Bắc chắn mất tầm mắt, cô chẳng nhìn thấy trong tủ có gì, đang tò mò đoán già đoán non, thì thấy Chu Bắc xách ba cái túi bước lại đặt lên bàn.
"Trong này có một cân gạo trắng, hai cân bột khoai lang, một cân rưỡi bột ngô, mai anh xin đại đội trưởng nghỉ một ngày, mượn xe đạp của đại đội chở em lên huyện, mình mua sắm thêm ít đồ cho nhà, đợi lợp xong mái nhà, anh xây thêm cho gian bên cạnh một cái bếp, tìm người đóng một cái tủ đựng bát với thớt, rồi đóng thêm cho nhà một cái bàn ăn với cái tủ."
"Đất tự lưu mình chia được một phần rưỡi, anh tranh thủ đi ngăn đất ra, sau này em muốn ăn rau gì thì trồng rau đó."
Chu Bắc ngừng lại một chút: "Đợi làm xong xuôi, anh xây thêm cho sân một bức tường rào, sau này đóng cửa lại mà sống cuộc đời của riêng mình."
Khương Tú thấy cái ý xây tường rào không tồi, cũng đỡ phải chạm mặt cả đại gia đình kia suốt ngày mà phát ngán.
Cô liếc chỗ gạo trắng với lương thực thô trên bàn.
Cũng chẳng ngờ Chu Bắc lại giấu nhiều lương thực đến thế, cô ngẩng đầu hỏi: "Cái này là tách hộ chia được à?"
Trong cốt truyện cũng chẳng viết chuyện Triệu Diễm Linh chia lương thực cho Chu Bắc khi tách hộ.
Chu Bắc: "Sau khi tách hộ anh đi mua."
Người đàn ông đưa cho Khương Tú một cuốn sổ tiết kiệm, dưới cuốn sổ còn kẹp mấy tờ tiền Đại Đoàn Kết với rất nhiều loại tem phiếu đủ kiểu.
Mí mắt Khương Tú giật giật, ngẩng đầu nhìn Chu Bắc lần nữa.
Vành tai Chu Bắc hơi ửng đỏ: "Giờ chúng ta là vợ chồng rồi, tiền trong nhà em giữ, anh giữ lại ba mươi đồng, mấy ngày này dùng để sắm sửa đồ đạc trong nhà."
Khương Tú:
Không đúng chứ, trong cốt truyện Chu Bắc có bao giờ để cho chủ nhân gốc giữ tiền đâu, ngay cả chuyện Chu Bắc có bao nhiêu tiền tiết kiệm chủ nhân gốc cũng không biết.
Sao lại khác với hướng đi của cốt truyện thế này?
Nhưng đối phương đã đưa tiền, không nhận thì đúng là ngốc, dẫu cô là người xuyên sách làm nhiệm vụ, cũng chẳng muốn để mình chịu thiệt chút nào."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)