"Hóa ra nhà họ Chu tách hộ như c*t.
Tách hộ rồi mà còn ép vợ Chu Bắc nấu cơm cho cả nhà họ, không nấu cơm cho, thì còn cầm dao dọa vợ Chu Bắc.
Đại đội trưởng chạy một mạch sang đây, hơi còn chưa kịp thở đều, đã mắng cho cả nhà họ Chu một trận thối đầu thối mặt.
"Ông làm cha ruột mà đối xử với con ruột mình như thế, ông không sợ có ngày ông xuống dưới đó, mẹ Chu Bắc tìm ông tính sổ à!"
"Còn cả cô nữa, Triệu Diễm Linh, lương tâm cô bị chó tha đi rồi phải không, cô quên tiền cưới vợ cho hai thằng con trai cô là ai cho rồi hả, đều là tiền của Chu Bắc cả, giờ Chu Bắc bị thương phục viên về, cô chẳng quan tâm chăm sóc gì cho người ta, còn tống người ta ra riêng, chỉ cho có hai gian nhà nát, lại còn dẫn hai đứa con dâu đi bắt nạt vợ Chu Bắc."
"Cái này gọi là bưng bát lên ăn, buông bát xuống chửi mẹ, lòng lang dạ sói!"
"Còn cả các cô nữa!"
Đại đội trưởng chỉ sang Đái Xuân Hạnh với Hồ Thu Lan: "Mẹ các cô không có não thì thôi, các cô cũng không có não à, một đứa cầm dao một đứa đập cửa, các cô muốn đi cải tạo lao động thì tôi tống các cô đi ngay bây giờ!"
Đái Xuân Hạnh với Hồ Thu Lan sợ đến mặt trắng bệch, đồng loạt lắc đầu.
"Còn cả hai đứa nữa!"
Đại đội trưởng nhìn sang Chu Đại Sâm với Chu Nhị Sâm: "Chúng mày cưới được vợ đều là nhờ phúc của anh cả chúng mày, vợ chúng mày bắt nạt vợ Chu Bắc mà chúng mày làm gì, còn đứng đó xem kịch à! Giống hệt mẹ chúng mày, lòng lang dạ sói."
Khương Tú thầm kinh ngạc.
Trong cốt truyện chẳng miêu tả gì nhiều về đại đội trưởng, cô chỉ biết qua vài lời lẻ tẻ rằng đại đội trưởng là người tốt, tính tình thẳng thắn bộc trực, mà còn là người nóng nảy, tử tế nói vài câu mà không nghe là chửi thẳng luôn.
Nói thật, chửi cũng đã tai ra phết.
Một tràng của đại đội trưởng chửi cho cả nhà họ Chu chẳng ngóc đầu lên nổi.
Chu Quốc với Triệu Diễm Linh đã bao nhiêu năm rồi chưa từng bị người ta chỉ thẳng mặt mắng cho một trận trước bấy nhiêu người như thế, mà lại toàn là những lời chọc đúng vào tim đen, hai vợ chồng Chu Đại Sâm với Chu Nhị Sâm cũng chẳng dám hé răng.
Đại đội trưởng nhìn Khương Tú đang rơi nước mắt, thở dài một tiếng.
Thật ra ông quen biết cha mẹ Khương Tú, tính ra tổ tiên hai nhà còn có chút họ hàng, chẳng qua giờ đã là họ hàng xa lơ xa lắc, đại đội trưởng ít nhiều cũng hiểu về Khương Tú.
Người thật thà, biết nghe lời, lại siêng năng.
Đại đội trưởng cũng thay Khương Tú mà lo, nếu Chu Bắc không che chở nổi cho Khương Tú, sau này ở nhà họ Chu chắc nó phải chịu không ít ấm ức.
Chu Bắc nói: "Đại đội trưởng, nhân dịp lần này ông sang, tôi muốn phân chia lại một lần nữa."
Cả nhà họ Chu nhìn sang Chu Bắc, không biết anh đang tính toán gì.
Khương Tú cũng liếc Chu Bắc một cái, xem anh nói thế nào, tiện thể nhắc anh chuyện đất tự lưu.
Vừa nhắc đến tiền, Triệu Diễm Linh cũng chẳng thèm để ý người khác nhìn mình thế nào nữa, lập tức nói: "Tao làm gì có tiền cho mày! Mày đừng hòng lấy của tao một đồng nào!"
Chu Quốc cũng sợ Chu Bắc lấy tiền, nói năng ngọt nhạt: "Tiểu Bắc, tiền trong nhà đều dùng cưới vợ cho thằng hai thằng ba hết rồi, thật sự không còn tiền, đất tự lưu con muốn chia thì chia cho con một phần rưỡi đất được không?"
Có người nghe lời Triệu Diễm Linh nói, chửi một câu: "Mặt dày thật, đó là tiền của bà à, đó là tiền Chu Bắc hằng tháng gửi về, hai thằng con trai bà cưới vợ đều tiêu tiền của Chu Bắc, còn tiền của bà, buồn cười chết đi được."
Ông Đỗ cũng chẳng nể mặt Chu Quốc, mỉa mai: "Chu Quốc, thằng hai thằng ba là con Triệu Diễm Linh dắt theo, cưới vợ cũng là hai vợ chồng ông bỏ tiền, tôi đây cũng là lần đầu nghe nói người cha lấy tiền con ruột cưới vợ cho con riêng đấy."
Câu này vừa buông ra, trong đám đông cười ồ lên một tràng.
Sắc mặt Triệu Diễm Linh với Chu Quốc đỏ bừng thành màu gan lợn.
Chu Bắc nhìn Chu Quốc: "Tôi với Chu Đại Sâm Chu Nhị Sâm đều là con ông, sáu năm rưỡi liền tháng nào tôi cũng gửi về nhà tám đồng, sáu năm rưỡi đó tôi cũng chẳng ăn của nhà một hạt lương thực nào, cộng lại ít nhất cũng phải sáu trăm, giờ tách hộ rồi, khoản tiền này tôi phải đòi lại."
"Ông bà lấy tiền của tôi cưới vợ, cả nhà lại quay ra bắt nạt vợ tôi, tôi đây đúng là bỏ tiền ra chuốc kẻ thù cho mình."
Triệu Diễm Linh khí huyết dồn lên, gào: "Khoản tiền đó là mày tự nguyện đưa cho bọn tao, cớ sao mày muốn đòi là đòi được! Bọn tao là cha mẹ mày đấy, con cái hiếu kính tiền cho cha mẹ thì có gì sai?"
Ánh mắt Chu Bắc lạnh sắc nhìn chằm chằm Chu Quốc: "Có phải tự nguyện đưa hay không, cha tôi hẳn là rõ nhất."
Nghe cái giọng này, hình như bên trong còn giấu chuyện gì đó?
Chu Quốc thấy trong sân người nào người nấy vẻ mặt tò mò, sắc mặt cứng đờ khó coi, lại nghe Chu Bắc nói: "Đương nhiên, nếu như Chu Đại Sâm với Chu Nhị Sâm sáu năm rưỡi qua mỗi đứa cũng nộp cho ông bà sáu trăm đồng, thì khoản tiền này tôi không đòi nữa."
Chu Quốc & Triệu Diễm Linh: ......
Có đem Chu Đại Sâm Chu Nhị Sâm ra bán, cũng chẳng bán nổi sáu trăm đồng.
Chu Bắc lạnh lùng nhìn chằm chằm Chu Quốc: "Khoản tiền này ông bà không định đưa, thì có những lời nói ra sẽ gây hậu quả thế nào, ông bà tự mà cân nhắc lấy."
Lần này không chỉ Chu Quốc sợ, mà Triệu Diễm Linh cũng sợ.
Đại đội trưởng cũng nhận ra có gì đó không ổn, hóa ra tám đồng Chu Bắc hằng tháng gửi về không phải là tự nguyện.
Đỗ Thất Ngưu tò mò hỏi: "Chu Bắc à, nghe ý cậu, số tiền này không phải cậu tự nguyện đưa sao?"
Khương Tú tỉ mỉ hồi tưởng lại những tình tiết có liên quan đến Chu Bắc, cũng muốn biết rốt cuộc là chuyện gì.
Hồi tưởng lại một hồi, quả nhiên cô nhớ ra thật."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


