"Chuyện Chu Bắc bao năm nay tháng nào cũng gửi lương về nhà, người trong đội sản xuất ai cũng biết.
Có thể nói Chu Bắc chẳng có chút tình cảm nào với cả cái nhà này, đổi lại là người khác, chắc cũng giống Chu Bắc mà thôi.
Triệu Diễm Linh nén cơn giận, chẳng thèm để ý đến mấy người đang chửi mình, mỉm cười nói với Chu Bắc: "Chu Bắc, con hiểu lầm rồi, mẹ sao có thể bắt nạt vợ con được, với lại, nhà mình đã tách hộ rồi, mẹ sao có thể bắt nó nấu bữa sáng cho mẹ, vợ thằng hai thằng ba cũng đâu có bắt nạt vợ con, tụi nó chỉ đùa với vợ con thôi mà, ai ngờ vợ con nhát gan quá, cứ tưởng là bọn mẹ bắt nạt nó."
Chu Quốc tiếp lời: "Đúng đấy, đùa cho vui thôi, giải tán đi, giải tán cả đi." Rồi quay sang nói với Chu Bắc: "Tiểu Bắc à, dù có tách hộ thì chúng ta cũng là người một nhà, người trong nhà có chuyện gì thì đóng cửa lại tự nói với nhau, đừng để người ngoài nhìn vào cười cho."
Chu Bắc cười lạnh: "Người bị cười là ông bà, chứ không phải chúng tôi."
Chu Quốc cứng đờ mặt.
Chu Bắc lạnh lùng liếc sang Triệu Diễm Linh: "Ép vợ tôi nấu bữa sáng cho ông bà là đùa cho vui, quây vợ tôi trong phòng, đập cửa giơ dao bắt nạt cô ấy cũng là đùa cho vui? Vậy tôi tháo tay tháo chân hai thằng con trai bà ra, rồi bảo bà là tôi đang đùa cho vui với bà, thế có được không?"
Sắc mặt Triệu Diễm Linh biến sắc.
Chu Đại Sâm với Chu Nhị Sâm sợ đến độ sống lưng dựng lên một luồng lạnh toát.
Bọn họ tổng cộng cũng chỉ sống cùng Chu Bắc được một năm, hồi theo Triệu Diễm Linh vào nhà họ Chu, hai gã từng hùa nhau bắt nạt Chu Bắc, kết quả bị Chu Bắc đánh cho một trận nên thân, vết sẹo trên trán Chu Nhị Sâm chính là do hồi đó Chu Bắc lấy đá ném.
Hai gã chẳng chút nghi ngờ chuyện Chu Bắc nói được là làm được.
Lăng Hồng Quyên cười lạnh: "Tôi cũng là lần đầu nghe nói cầm dao chém người là đang đùa cho vui với người ta đấy."
"Chuyện nhà họ Chu chúng tôi thì liên quan gì đến cô, cô lải nhải chỉ tổ ra vẻ ta đây hay lắm!"
Hồ Thu Lan từ lâu đã ngứa mắt với Lăng Hồng Quyên, gả về được ba tháng, thì chỉ có ả là hay lớn tiếng nhất.
Chồng của Lăng Hồng Quyên là Đỗ Thất Ngưu trợn mắt nhìn Hồ Thu Lan: "Cô mà còn nói vợ tôi, tôi đánh cho đấy, tin không."
Hồ Thu Lan chẳng dám hé răng nữa, Chu Đại Sâm cũng chẳng dám ho he, Đỗ Thất Ngưu cao lớn vạm vỡ, trên còn bảy ông anh, hôm nay gã mà dám đánh nhau với Đỗ Thất Ngưu, thì ngày mai bị người nhà họ Đỗ vây lại đánh cho một trận là cái chắc.
"Đại đội trưởng đến rồi kìa..."
Bên ngoài có người hô.
"Đại đội trưởng, nhà họ Chu loạn hết cả lên rồi, vợ Chu Đại Sâm cầm dao thái chém vợ Chu Bắc, vợ Chu Nhị Sâm đập cửa nhà Chu Bắc, cả nhà bắt nạt con dâu mới vừa mới về."
"Tôi không chém người! Không chém người, không chém người!"
Giết người là phải ăn đạn đấy, thị có điên đâu mà đi chém người, thấy Khương Tú vẫn đang nằm rạp trong lòng Chu Bắc, Hồ Thu Lan tức tối nói: "Là Khương Tú ném con dao thái vào nồi, tôi cầm dao ra hỏi nó có ý gì thôi, tôi không chém người!"
Khương Tú hóng chuyện cũng đã kha khá.
Đại đội trưởng đến rồi, cũng là lúc cô ra diễn.
Cô cắn mạnh đầu lưỡi, đau đến run cả người, nước mắt cũng ứa ra.
Chu Bắc cảm thấy Khương Tú lại run lên một cái, vừa định an ủi, thì người trong lòng bỗng buông anh ra, đôi mắt đỏ hoe ấm ức nhìn về phía Hồ Thu Lan: "Tôi không có, cô đổ oan cho tôi."
Cô như thể muốn ra sức thanh minh cho mình, lại chẳng biết thanh minh thế nào, sốt ruột nhìn ngó khắp nơi, cuối cùng chỉ tay về phía Đái Xuân Hạnh.
"Sáng sớm cô ta đập cửa phòng tôi, đưa chìa khóa tủ khóa lương thực của họ cho tôi, bảo là ba mẹ sai cô ta giục tôi nấu cơm, nấu bữa sáng cho họ trước, rồi mới nấu bữa sáng cho tôi với Chu Bắc, mẹ còn bảo em dâu thứ ra bếp giám sát tôi nấu cơm, sợ tôi trộm lương thực của họ, tôi không nấu cơm cho họ, chỉ nấu bữa sáng cho tôi với Chu Bắc thôi, tôi vừa mới bưng cơm vào phòng, em dâu thứ với em dâu ba đã giơ dao đến tìm tôi, tôi sợ nên mới đóng cửa lại."
Rồi cô moi trong túi ra, lấy cái chìa khóa Đái Xuân Hạnh đưa sáng nay giơ cho mọi người xem: "Đây là chìa khóa cửa tủ của ba mẹ chồng tôi."
Khương Tú ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt đẫm lệ long lanh ướt át nhìn Chu Bắc, giọng nghẹn lại một chút, như thể chịu nỗi ấm ức tày trời: "Chu Bắc, tôi không nói dối đâu, những gì tôi nói đều là sự thật."
Tôi là người thật thà.
Tôi sao lại đi nói dối được cơ chứ.
Khương Tú thầm véo đùi mình một cái.
Cái miệng chết tiệt, nhịn đi, ngàn vạn lần đừng có cười.
Chu Bắc trông thấy nước mắt trong đôi mắt Khương Tú, tấm áo trước ngực vẫn còn ấm nóng, là hơi ấm còn sót lại từ lúc Khương Tú ôm anh quá lâu.
Anh tin cô: "Anh biết."
Triệu Diễm Linh, Đái Xuân Hạnh với Hồ Thu Lan nhìn Khương Tú ra dáng chịu nỗi oan ức tày trời, tức đến độ chỉ muốn xông lên xé toạc cái miệng nó ra.
Con này sao lại biết giả vờ đến thế cơ chứ!
Đại đội trưởng đang ở nhà ăn bữa sáng, thấy Chu Đại Cường chạy sang bảo con dâu nhà họ Chu cầm dao thái chém vợ Chu Bắc, sợ đến mức quăng đũa chạy thẳng sang nhà họ Chu, vừa vào đến nhà họ Chu đã nghe thấy những lời vợ Chu Bắc nói.
Người nhà họ Đỗ trong sân với đám người hóng chuyện bên ngoài, người một câu tôi một tiếng cũng thuật lại đầu đuôi sự việc.
Đại đội trưởng hiểu ra rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)