"Buổi tối Khương Tú toại nguyện được nằm phía ngoài giường.
Chu Bắc nhường hết chăn cho cô: "Trời nóng, đêm anh không đắp chăn đâu."
Hai người không phải đắp chung một chăn, Khương Tú coi như thở phào một hơi.
Mất đi ánh lửa đèn dầu, trong phòng lại tối đen một mảng.
Bên cạnh nằm một người đàn ông đang tuổi sung sức, tuy người này là chồng cô, Khương Tú vẫn thấy không thoải mái. Giường không lớn, hai người dẫu mỗi kẻ nằm nép một mép, ở giữa cũng chỉ cách nhau nửa cánh tay.
Khương Tú lúc mở mắt lúc nhắm mắt, cứ thế mà chẳng ngủ được.
Một lát sau, cô khẽ hỏi: "Anh ngủ chưa?"
Trong bóng tối vọng lại giọng trầm thấp của người đàn ông: "Chưa."
Khương Tú: "Tôi muốn bàn với anh một chuyện."
Chu Bắc gối hai tay sau gáy: "Em nói đi."
Khương Tú: "Khi nào rảnh anh lợp lại mái nhà mình được không? Chứ trong phòng toàn mùi ẩm mốc, ngửi nhiều không tốt cho sức khỏe."
Chu Bắc "ừ" một tiếng: "Sáng sớm mai anh ra cắt cỏ tranh mang về, rồi mới đi làm."
Khương Tú nhìn lên nóc nhà tối đen: "Hay là mai tôi đi cùng anh ra đội sản xuất, tìm đại đội trưởng phân việc cho tôi."
Đàn ông thường làm việc nặng nhọc hơn; còn mấy đứa trẻ nhỡ nhỡ và người già không còn sức lao động thì làm những việc nhẹ nhàng, công điểm cũng ít, thường chỉ bốn năm công.
Khương Tú biết dù cô không đi làm, Chu Bắc vẫn nuôi được cả nhà, thậm chí còn sống rất dư dả. Tiền phục viên và tiền tuất của anh cộng lại mỗi tháng lĩnh được bốn mươi đồng, một năm là bốn trăm tám, khoản tiền này với người thời bấy giờ là cả một món kếch xù.
Ngay cả công nhân trong thành phố ăn gạo sổ nhà nước, có người một năm cũng chẳng kiếm nổi hơn bốn trăm đồng, huống hồ sau này Chu Bắc còn có công việc khác và những khoản thu nhập khác.
Trong phòng lại trở về yên tĩnh.
Khương Tú nhắm mắt, cảm nhận thân nhiệt và nhịp tim của một cơ thể khỏe mạnh, lúc nào không hay đã ngủ thiếp đi.
Bên cạnh vọng sang tiếng thở đều đều, Chu Bắc quay đầu nhìn Khương Tú đã ngủ, tấm thân đang căng cứng mới giãn ra đôi phần.
Người đàn ông xoay mình, quay mặt vào tường nhắm mắt.
Ai ngờ vừa nhắm mắt, trong đầu liền hiện lên hình ảnh Khương Tú run rẩy vì đau ở bên dưới anh, đôi tay ra sức đẩy cánh tay anh, cái lực ấy trong mắt anh chẳng khác nào móng mèo cào qua, cơn khoái cảm tê rần chạy thẳng lên đỉnh đầu.
Chu Bắc bừng mở mắt, ngồi dậy vò mặt, nhảy xuống từ cuối giường, ra ngoài hóng gió mát một lúc.
Sáng sớm hôm sau, Khương Tú bị tiếng gà gáy đánh thức.
Cô mở mắt nhìn khung cảnh xa lạ, mới sực nhớ mình đang ở trong thế giới của cuốn sách. Có điều giấc này là giấc ngủ ngon lành, yên ổn nhất của Khương Tú trong suốt bốn năm qua.
Cô dậy thì chẳng thấy bóng dáng Chu Bắc, chắc đã đi cắt cỏ tranh rồi.
Khương Tú nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ, tâm trạng vui vẻ vươn vai một cái, chỉ là khi nghe thấy tiếng nói bên ngoài, tâm trạng tươi đẹp ấy liền bị phá vỡ.
"Còn ngủ nữa hả? Mấy giờ rồi mà chưa dậy!"
Cửa phòng bị đập "rầm rầm" hai cái, giọng người đàn bà bên ngoài đầy hơi sức: "Dâu mới ngày đầu về nhà đã nằm ườn ăn vạ à? Mẹ cô không dạy dâu mới hôm sau phải dậy sớm hầu hạ cha mẹ chồng sao?"
Khương Tú: ...
Đái Xuân Hạnh vẫn đang đập cửa, ngay lúc nắm đấm giáng xuống lần nữa, cánh cửa bỗng mở toang từ bên trong.
Thị đập cửa dồn cả sức, cú này đấm hụt vào khoảng không, lại bị đà lao tới chúi nhủi mấy bước rồi quỳ sấp xuống đất. Khương Tú thì lúc Đái Xuân Hạnh chồm vào đã liên tục lùi ra sau.
Nhìn người đàn bà quỳ sấp dưới chân mình, Khương Tú "thụ sủng nhược kinh" cười một cái: "Lễ ra mắt nhà họ Chu khác nhà người ta à? Sao mới sáng sớm đã dập đầu chào dâu mới thế này?"
Đái Xuân Hạnh: !!!
Lễ ra mắt cái con khỉ!
Thị ngẩng đầu lên liền chạm phải đôi mắt cười tít của Khương Tú, tức đến suýt nghẹn cả hơi.
Vốn định sáng sớm ra oai phủ đầu vợ Chu Bắc, ai ngờ con ranh này đột nhiên mở cửa, hại thị ngã sấp mặt!
Đái Xuân Hạnh bò dậy, chẳng buồn phủi đất trên người, lạnh mặt lên giọng dạy đời Khương Tú: "Cô cũng không xem mấy giờ rồi, nắng rọi tới mông rồi mà còn ngủ! Sao cô lười thế, cả nhà còn đợi ăn sáng xong đi làm, cô không mau đi nấu cơm, còn để người ta giục!"
Trong nguyên tác, ngày đầu về làm dâu nhà họ Chu, nguyên chủ chẳng để nhà chồng phải giục.
Lúc cô dậy sớm đi nấu cơm, Triệu Diễm Linh sai Hồ Thu Lan bảo nguyên chủ nấu luôn phần của bọn họ, nguyên chủ không từ chối mà nấu thật.
Khương Tú chẳng thèm để cơn giận của Đái Xuân Hạnh vào mắt, nhẹ tênh buông một câu: "Không thành vấn đề, tôi đi nấu, bảo đảm nấu cho các người một bữa 'ngon lành'."
Những lời còn muốn chửi của Đái Xuân Hạnh, khi Khương Tú nhận lời nấu cơm liền nghẹn cứng nơi cổ họng, mắc ở giữa chẳng lên chẳng xuống, khó chịu vô cùng. Thị hừ một tiếng: "Vậy thì nhanh lên, cả nhà còn đợi ăn."
Nói xong thì đi ra, chợt nhớ ra điều gì lại quay vào, móc trong túi ra chiếc chìa khóa đưa cho cô: "Đây là chìa khóa tủ nhà tôi. Nhà cô với nhà tôi đã tách hộ, cô muốn nấu cho nhà mình thì dùng lương thực của nhà cô, đừng đụng vào của nhà tôi. Còn nữa, phải nấu cho nhà tôi trước, cha mẹ còn đang đói kìa."
Đái Xuân Hạnh lôi cả Chu Quốc lẫn Triệu Diễm Linh ra làm bình phong.
Khương Tú bật cười khẩy.
Chẳng thèm để bọn họ vào mắt chút nào.
Khương Tú bước ra khỏi phòng, hít sâu một hơi. Trong không khí không còn mùi thuốc sát trùng xộc mũi nữa, mà là bầu không khí trong lành chưa từng bị thành thị làm ô nhiễm.
Trong sân có một thằng bé chừng ba tuổi đang ngồi xổm, mặc chiếc áo cánh xám xịt vá chằng vá đụp mấy miếng, hai tay bới đất nghịch.
Trong nguyên tác, Triệu Diễm Linh dẫn theo hai đứa con trai tái giá cho Chu Quốc, hai đứa ấy một đứa nhỏ hơn Chu Bắc hai tuổi, một đứa nhỏ hơn bốn tuổi, trong nhà họ Chu xếp thứ hai và thứ ba.
Tiền cưới vợ cho hai đứa con trai bà ta đều là từ tám đồng mỗi tháng Chu Bắc gửi về góp lại. Thằng bé này chắc là con của người con thứ hai — Chu Hữu Kim, bởi người thứ ba mới cưới bốn tháng trước, không thể nào bỗng dưng lòi ra đứa con lớn thế này."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
