"Khương Tú đang chạy nhảy hào hứng khắp phòng, trông thấy Chu Bắc bất thình lình đẩy cửa bước vào, bàn chân vừa bước tới liền cứng đờ khựng lại.
Sao anh lại về nhanh thế?
Chắc chắn anh đã trông thấy bộ dạng phát điên của cô trong phòng rồi.
Khương Tú vắt óc nghĩ ra một lời giải thích cho xuôi tai. Cô hắng giọng, vén mớ tóc chạy đến rối bù ra sau tai, ngượng ngùng cười một cái: "Tối nay tôi ăn hơi nhiều, chạy vài vòng cho tiêu cơm."
Chu Bắc cụp mắt nhìn xuống hai bàn chân trần của Khương Tú.
Khương Tú ngượng nghịu quắp mấy ngón chân xuống đất: "Trong phòng tối quá, tôi không tìm thấy dép."
Chu Bắc: ...
Chu Bắc đóng cửa lại, vào phòng thắp đèn dầu. Ngọn lửa nhỏ chụm quanh sợi bấc, soi sáng căn phòng tối om, cũng để Khương Tú nhìn rõ dung mạo người chồng thứ nhất của nguyên chủ.
Thoạt nhìn, Khương Tú giật mình trước vóc người cao lớn của đối phương. Cô đứng cách Chu Bắc không xa, ước chừng chỉ cao đến ngực anh.
Nước da người đàn ông chẳng trắng trẻo gì, còn sạm hơn cả màu lúa mì, hẳn là do quanh năm phơi nắng. Đường nét khuôn mặt trơn tru mà lạnh lùng rắn rỏi, lông mày đen rậm làm nổi bật gò mày sâu và sắc lạnh. Anh để tóc rất ngắn, ngắn đến mức kẹp vào kẽ tay cũng chẳng giữ được.
Anh mặc chiếc áo ba lỗ trắng và quần dài màu xanh quân đội, đôi cánh tay để trần lộ ra những đường cơ bắp cân đối, chắc nịch.
Khương Tú rốt cuộc cũng thấy ngượng, nhất là khi nhìn xuống lớp bùn đất dính trên chân.
Càng mất mặt hơn.
Cô phấn khích quá mà.
Bốn năm nằm liệt giường trong mê man, mỗi ngày mở mắt điều ước đầu tiên là ung thư biến mất, cô khỏe lại, có được một thân thể khỏe mạnh. Giờ điều ước thành sự thật, cô mới không nén nổi mà nhảy cẫng lên.
Chu Bắc chủ động phá tan im lặng: "Anh đi lấy nước cho em rửa chân."
Người đàn ông xoay người đi ra, Khương Tú để ý tới chân trái của anh.
Anh bước không nhanh, không nhìn kỹ thì chẳng nhận ra thọt chân.
Nhân lúc Chu Bắc đi lấy nước, Khương Tú ngồi bên mép giường quan sát toàn cảnh căn phòng.
Tường đất vàng sậm, giường cũng chỉ là một chiếc giường đôi bằng gỗ đơn sơ. Đầu giường kê một chiếc bàn dài, trên bàn đặt hai chiếc ca tráng men trắng in hoa mẫu đơn, gầm bàn để một chiếc ghế đẩu. Góc cuối giường sát tường đặt một chiếc rương gỗ màu đỏ đen, trên rương treo một ổ khóa.
Trong phòng ngoài mấy món đồ ấy ra, chẳng còn thứ gì khác.
Nghèo đến mức không thể nghèo hơn.
Nhưng Khương Tú biết, Chu Bắc không hề nghèo, thậm chí còn dành dụm được một khoản.
Trước khi về nhà, Chu Bắc đã đoán được: mình bị thương giải ngũ trở về, mỗi tháng mẹ kế không còn nhận được tám đồng lương anh gửi đều đặn thì thế nào cũng đòi tách hộ. Vì thế về nhà anh không hé nửa lời về khoản tiền tuất và tiền phục viên, muốn nhân cơ hội này cắt đứt sạch sẽ với nhà mẹ kế.
Mẹ kế quả nhiên làm đúng như vậy. Bà ta chê Chu Bắc từ nay chẳng đưa được đồng nào cho nhà, lại thêm một miệng ăn, càng cho rằng một kẻ thọt chân thì một ngày chắc chắn chẳng làm nổi đủ công.
Thế là bà ta bàn tính với cha ruột Chu Bắc, kiếm cho anh một cô vợ, rồi ngay ngày cưới liền tách hộ.
Một lúc lâu sau Chu Bắc mới vào, bưng chậu gỗ đặt bên chân Khương Tú, ánh mắt lướt qua đôi bàn chân dính bùn của cô: "Không có nước nóng, anh vừa đun một ít."
Người đàn ông khựng lại, nhớ tới lớp mồ hôi mỏng vừa rịn ra trên người Khương Tú lúc nãy, có phần ngượng ngập hắng giọng: "Có muốn tắm không?"
Khương Tú gật đầu lia lịa: "Có!"
Bốn năm rồi cô chưa được tắm, lần nào cũng là bà ngoại nhúng ướt khăn lau người giúp cô.
Nghĩ tới người bà ngoại tuổi cao ngày ngày tất tả giữa nhà và bệnh viện để chăm sóc cô, lại còn ngày ngày dỗ dành, chọc cho cô vui, Khương Tú thấy lòng nghẹn lại.
Nhất định cô sẽ hoàn thành thật tốt nhiệm vụ này, đổi lấy một thân thể khỏe mạnh, sau này sẽ tự tay chăm sóc bà ngoại.
Khương Tú ngâm chân xong, Chu Bắc lại bưng tới một chiếc chậu tráng men nền đỏ hoa vàng: "Nhà không có thùng gỗ lớn, em tạm dùng cái này đỡ, ít hôm nữa anh nhờ người đóng một cái thùng lớn."
Với Khương Tú như vậy đã là tốt lắm rồi.
Ít nhất cô có thể tự tay tắm rửa.
Khương Tú mỉm cười: "Cảm ơn anh."
Trong mắt Chu Bắc thoáng vẻ ngạc nhiên. Từ lúc xem mặt đến khi cưới Khương Tú là năm ngày, hai người gặp nhau ít nhất cũng bốn lần, lần nào Khương Tú cũng cúi gằm mặt, chưa từng cười.
Vậy mà tối nay lần đầu tiên cô đỏ mặt chủ động chạm vào anh.
Khương Tú xỏ dép, liếc nhìn Chu Bắc vẫn còn đứng trong phòng.
Tuy hai người vừa mới "tiếp xúc không khoảng cách", cái gì đáng xem đối phương cũng đã xem hết, nhưng rốt cuộc Khương Tú vẫn không thể thản nhiên tắm rửa trước mặt người khác giới.
Cô đang phân vân có nên bảo Chu Bắc ra ngoài một lát, thì người đàn ông đã lên tiếng trước: "Em tắm xong thì gọi anh."
Nói rồi xoay người đi ra.
Khương Tú thở phào, cũng may, đỡ cho cô cái ngượng phải mở lời.
Khương Tú cài then cửa, cởi áo, đưa mắt nhìn thân thể này — da khá trắng. Cô bóp thử chỗ thịt trên người, tuy gầy nhưng dẫu sao cũng còn nhúm được chút thịt.
Có điều nguyên chủ gầy thì gầy thật, nhưng vài chỗ lại chẳng gầy chút nào.
Theo ký ức của nguyên chủ, Khương Tú lấy ra một chiếc khăn sạch — gọi là khăn chứ thật ra chỉ là một mảnh vải sạch. Sau khi tách hộ, nhà mẹ kế chỉ chia cho Chu Bắc hai gian nhà nát cùng hai chiếc bàn, một to một nhỏ.
À, còn có bốn bộ bát đũa với hai chiếc đĩa, thêm một chiếc chậu gỗ rửa rau đã cũ mèm.
Có điều ba trong số bốn chiếc bát đều đã sứt mẻ.
Chiếc khăn và chậu tráng men cô đang dùng còn là của hồi môn nhà mẹ đẻ đưa sang.
Có điều của hồi môn cũng chỉ vỏn vẹn hai món ấy.
Trong nhà quả là cần gì thiếu nấy.
Ngoài sân nhỏ tối đen như mực, tiếng ếch nhái côn trùng kêu ran hết đợt này đến đợt khác.
Trong gian nhà phía đông.
Triệu Diễm Linh cùng hai cô con dâu ghé mặt lên cửa sổ nhìn một lúc rồi quay về ngồi bên giường.
Con dâu thứ hai Hồ Thu Lan bĩu môi: "Không ngờ anh cả cũng biết chiều vợ ra phết, ngày cưới đầu tiên đã rót nước rửa chân rồi lại bưng nước tắm cho vợ, giờ đêm hôm khuya khoắt còn ra sân giặt quần áo."
Đâu như chồng thị, ngày nào đi làm về cũng lăn ra giường, việc gì cũng chờ thị hầu hạ.
Cùng là đàn bà, cớ sao vợ anh cả lại tốt số đến thế?
Triệu Diễm Linh nhận ra Hồ Thu Lan có ý oán trách con trai mình, lập tức sầm mặt: "Cô ganh với Khương Tú thì đuổi nó đi, rồi cô đến mà sống với thằng cả."
Hồ Thu Lan nghẹn họng, cúi đầu không dám hé răng thêm.
Con dâu thứ ba Đái Xuân Hạnh vốn tinh ranh, lại khéo miệng, dỗ dành bà lão mấy câu rồi hỏi: "Mẹ, cái con Khương Tú ấy đúng là tính nhu nhược thật à?"
Triệu Diễm Linh hừ một tiếng: "Còn giả được à? Tao với cha mày dò la mấy ngày liền, con Khương Tú ấy không những nhu nhược chẳng có chủ kiến, mà còn thật thà chăm chỉ."
Người thật thà nhu nhược thì tốt quá đi chứ.
Người thật thà mới dễ nắn bóp.
Bà ta gả Khương Tú cho thằng cả, chính là nhắm sau này dễ bề bắt nạt cô.
Tuy đã tách hộ với thằng cả, nhưng vẫn ở chung một sân, chỉ cần thằng cả vắng nhà, bà ta vẫn có thể sai con dâu cả làm thêm việc cho nhà mình.
Như vậy cả nhà bà ta đều rảnh tay đi làm kiếm công điểm.
Việc hời đến thế còn gì.
Đái Xuân Hạnh biết thừa mẹ chồng đang tính toán gì, hồi bà ta chấm Khương Tú đã nói với các con dâu rồi.
Nhưng trong lòng thị vẫn chưa chắc: "Mẹ, mẹ bảo việc gì cũng bắt chị dâu cả làm, lỡ anh cả biết được thì có gây khó dễ cho tụi con không?"
Triệu Diễm Linh liếc xéo thị: "Nó mà dám mách thì mình lén trị nó, vài lần là nó sợ ngay. Thằng cả cũng đâu thể ngày nào cũng kè kè bên nó được."
Sắc mặt Đái Xuân Hạnh mừng rỡ, cách này khả thi đấy.
Thế là thị nói: "Mẹ, sáng mai hễ anh cả vừa đi khỏi, con sẽ ra oai phủ đầu nó, bắt nó nấu bữa sáng cho cả nhà. Bữa nào mẹ đi làm mệt, còn có thể để chị dâu cả làm thay, bắt nó làm đủ tám công điểm, mấy công điểm ấy đều tính cho mẹ cả, mẹ lại được ở nhà nghỉ ngơi."
Triệu Diễm Linh được dỗ, bật cười: "Mày liệu mà làm."
Hồ Thu Lan âm thầm bĩu môi, thị còn lạ gì cái miệng ngọt xớt của con dâu thứ ba đang tính toán gì.
Chẳng qua là nhắm vào số tiền trong tay mẹ chồng chứ gì.
Mấy năm thằng cả đi lính, mỗi tháng gửi về nhà tám đồng, gửi liền hơn sáu năm, tính ra cũng đến sáu trăm đồng. Tuy đã tiêu một ít để cưới vợ cho hai đứa con, nhưng trong tay bà ta chắc chắn vẫn còn dư.
Ngoài sân, Chu Bắc giặt xong quần áo phơi lên dây, thấy cửa phòng mở, biết là Khương Tú đã tắm xong.
Khương Tú bưng chậu tráng men bước ra, ngơ ngác nhìn khoảng sân tối đen.
Nước tắm đổ đi đâu bây giờ?
Chu Bắc bước lại đỡ lấy chiếc chậu trong tay cô: "Để anh đổ."
Khương Tú cũng không khách sáo, buông tay ra, rồi nhờ ánh trăng quan sát khoảng sân.
Nhà họ Chu là một khoảnh sân rộng.
Phía đông có ba gian nhà trình tường, là chỗ ở của cả đại gia đình cha ruột và mẹ kế Chu Bắc; phía bắc có một gian bếp và một chuồng gà. Khi tách hộ, cha ruột Chu Bắc bảo gian bếp thì hai nhà dùng chung.
Cô và Chu Bắc ở gian phía tây. Gian trình tường phía tây đã lâu năm, mặt tường đất lồi lõm rỗ rá, chắc lớp cỏ tranh trên mái cũng đã mục, lúc nãy Khương Tú đã ngửi thấy một mùi ẩm mốc.
Không được, cô phải nói với Chu Bắc mau thay lớp cỏ tranh trên mái đi, người ta ngửi mùi ẩm mốc lâu ngày là sinh bệnh đấy.
Khương Tú vừa định vào phòng, chợt thấy trên khung cửa sổ đối diện có bóng người ghé sát.
Khương Tú: ...
Cô thuộc lòng nguyên tác, biết cái bóng ghé cửa sổ kia là ai, cũng biết cả nhà mẹ kế Chu Bắc đang tính toán gì.
Có điều cô không phải nguyên chủ, sẽ không để bọn họ dắt mũi.
Cốt truyện gốc chủ yếu viết về con đường lập nghiệp của nam chính. Khi nguyên chủ xuất hiện thì đã là một góa phụ mang theo ba đứa con, cho nên chỉ cần giữ nguyên mạch truyện — cô mang con rời khỏi ba đời chồng rồi gặp nam chính — thì những chuyện khác lẽ ra sẽ không bị ảnh hưởng.
Khương Tú xoay người vào phòng, cởi dép nằm lên giường. Nghe tiếng bước chân người đàn ông mỗi lúc một gần, cô lại nhích sát vào bức tường dán báo.
Sống hơn hai mươi năm, lần đầu tiên nằm chung giường với người khác giới, lại còn là người chồng trên danh nghĩa của cô lúc này, hơn nữa hai người mới vừa làm chuyện thân mật.
Khương Tú bất giác căng thẳng.
Trên giường chỉ có một chiếc chăn, mà lại là chăn mỏng.
Khương Tú đắp nửa chừa nửa, lúc người đàn ông vào phòng thì vội nhắm mắt giả vờ ngủ.
Chu Bắc đóng cửa, liếc nhìn Khương Tú nằm thẳng đơ sát vào tường.
Mắt thì nhắm, nhưng hàng mi cứ chốc chốc lại khẽ run.
Chu Bắc: ...
Anh thổi tắt đèn dầu, mò trong bóng tối nằm xuống mép giường: "Đừng nằm sát tường quá, ban đêm bọ cạp bò trên tường đấy."
Khương Tú lông tóc dựng đứng cả lên, đành thôi không giả ngủ nữa, bật ngồi dậy: "Hai ta đổi chỗ cho nhau được không?"
Chu Bắc: ..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
