Hứa Thanh Lạc nghe những lời này, trong lòng không khỏi thấy xót xa, nhưng ít ra cha mẹ cô lúc về già cũng có người chăm sóc, không phải đối mặt với nỗi đau “người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh”.
“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Tôi là người của thế giới này sao?”
“Phải, cô là người của thế giới này.”
“Khi trước lúc tôi trói buộc với cô, cô chỉ là một tia hồn phách phân tán, vì thế nhiệm vụ sinh con của chúng ta mãi không thể tiến hành.”
“Sau đó tôi tìm chủ hệ thống điều tra mới phát hiện, cô không thuộc về nơi đó.”
“Hồn phách của cô đã ở thế giới kia hai mươi tám năm, nếu còn ở lại nữa thì sẽ hồn phi phách tán.”
Kiếp trước Hứa Thanh Lạc là thiên kim tiểu thư được gia đình nâng niu chiều chuộng, đúng kiểu mệnh phú quý, cơm bưng nước rót, áo mặc tận tay.
Ông bà và cha mẹ đều là những nhà tâm lý học nổi danh, bản thân cô lại là con gái một trong nhà, từ nhỏ đã được cưng như trứng mỏng.
Thế nhưng bây giờ trở về thế giới này, cô thật sự không biết phải sống thế nào cho tốt.
“Ký chủ, cơ thể này cũng là cô, cô nghĩ mình sẽ chăm chỉ lắm sao?”
“Dù ở thế giới nào cô cũng lười thành quen rồi, nên không cần lo sẽ bị lộ đâu.”
Hứa Thanh Lạc: “……”
Nghe nói cơ thể này trước giờ cũng chưa từng làm việc nặng, Hứa Thanh Lạc lập tức cảm thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên, sau đó như nhớ ra điều gì, liền bật ngồi dậy.
“Thống tử, đồ đạc kiếp trước của tôi, cậu mang sang rồi chứ?”
Hệ thống này là hệ thống sinh con, được trói buộc với cô từ năm hai mươi tuổi, nhưng kết quả là ở thế giới trước cô đã hai mươi tám tuổi rồi, đến cả tay đàn ông còn chưa từng nắm, chứ đừng nói đến chuyện sinh con.
Cũng may chủ hệ thống là người khoan dung, nếu không Thống tử của cô sớm đã bị phê bình rồi.
“Mang sang rồi, biết ngay là cô không chịu nổi chút khổ nào mà.”
Giọng máy móc của hệ thống lần đầu tiên mang theo chút oán trách. Nó là hệ thống sinh con, vậy mà ký chủ lại biến nó thành cái kho chứa đồ.
Ngay từ khi mới trói buộc, ký chủ đã thăm dò khắp nơi, sau khi biết có thể lưu trữ đồ, liền suốt ngày gom góp rồi ném cho nó giữ.
Nó giúp cô mang sang hơn hai mươi cái kho đồ, không biết đã tốn bao nhiêu sức.
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.”
Hứa Thanh Lạc hoàn toàn yên tâm. May mà kiếp trước cô thích tích trữ, lại không thiếu tiền, trong tám năm trói buộc với hệ thống đã gom được không ít thứ.
Số đồ cô tích trữ, ít nhất cũng đủ để cô sống dư dả mấy chục năm ở thế giới này, không cần lo chuyện ăn mặc.
“Ký chủ, đừng quên nhiệm vụ của cô.”
Nghe Thống tử nói vậy, Hứa Thanh Lạc lập tức nhắm mắt giả vờ như không nghe thấy, hệ thống lập tức nhảy dựng lên.
“Cô mà không sinh con nữa là tôi sẽ bị cái hệ thống chuyên đi ị bên cạnh cười chê đấy!”
“Các cậu còn có cả hệ thống đi ị nữa sao?”
“Có chứ, ký chủ đi ị một lần là có phần thưởng.”
Hứa Thanh Lạc nghe xong mà thấy hâm mộ, sao cô lại không trói được một Thống tử tốt như vậy chứ, đi ị một cái là có thưởng, vậy chẳng phải ngày nào cũng có quà sao?
“Ký chủ, cô chỉ cần mang thai, trong thời gian mang thai mỗi ngày đều có phần thưởng, còn ngon hơn phần thưởng đi ị nhiều.”
“Sau khi cô sinh tiểu bảo bảo, còn có giải thưởng lớn may mắn nữa.”
“Cô cứ sinh, tôi lo nuôi.”
Hứa Thanh Lạc lập tức không giả vờ nữa, vội vàng ngồi dậy hỏi dồn:
“Sao cậu không nói sớm?”
“Tôi… không nói sao?”
“Cậu nói khi nào?”
Thống tử chớp đôi mắt máy móc trong không gian hệ thống, rồi trả lời cho có lệ:
“Ờ… cô là ký chủ đầu tiên của tôi, nghiệp vụ chưa quen.”
“Để lát nữa tôi đi xem lại sách hướng dẫn của hệ thống sinh con.”
Hứa Thanh Lạc: “……”
Hóa ra là một Thống tử tay mơ.
“Hơn nữa, kiếp trước cô có sinh được đâu, tôi nói để làm gì.”
“Bây giờ hồn phách cô đã quy vị rồi, mới sinh được.”
Hứa Thanh Lạc lười so đo với nó, Thống tử nhân cơ hội nói luôn về nhiệm vụ:
“Ký chủ, đối tượng nhiệm vụ đã xuất hiện rồi.”
“Là ai?”
“Hai người đàn ông.”
“Hả???”
Hứa Thanh Lạc trố mắt, không thể tin nổi. Không phải chứ… chuyện này nghe có vẻ không ổn lắm.
Nhưng nghĩ lại đây là nhiệm vụ, cô cũng thấy có thể chấp nhận được. Dù sao làm người, hưởng thụ được thì cứ hưởng thụ thôi.
Một người là hưởng, hai người… chắc cũng không sao đâu?
“Ký chủ, tôi là hệ thống có đạo đức.”
“Là chọn một trong hai để kết hôn sinh con, không phải cả hai cùng lúc.”
Nụ cười trên mặt Hứa Thanh Lạc lập tức biến mất.
Nói sớm không được à, làm cô vừa rồi còn kích động như vậy.
“Tôi biết rồi mà…”
“Vậy sao ký chủ lại đỏ mặt?”
“Tôi không có.”
Thống tử nhìn bộ dạng đỏ mặt của cô, trong lòng thầm đảo mắt. Còn nói không, rõ ràng đỏ như đít khỉ.
“Vậy rốt cuộc là ai?”
“Ký chủ, đến lúc đó cô sẽ biết.”
“Hiện tại nhiệm vụ quan trọng nhất của cô là tránh việc phải xuống nông thôn.”
Nghe đến đây, Hứa Thanh Lạc lập tức quẳng chuyện đàn ông ra sau đầu. Bây giờ cô đang ở trong tình cảnh nguy hiểm, thời buổi này mà xuống nông thôn, chưa chắc còn mạng để quay về.
“Thế giới này và thế giới trước, lịch sử phát triển có giống nhau không?”
“Gần như giống.”
Nghe vậy, Hứa Thanh Lạc lập tức hiểu, tuyệt đối không thể xuống nông thôn. Tuy cô chưa từng sống ở thời đại này, nhưng từng nghe cha mẹ và người lớn trong nhà nhắc tới.
Người đã xuống nông thôn thời này, muốn quay về thành phố là chuyện rất khó.
Ngay cả những người dựa vào thực lực thi đậu đại học để trở về, cũng có không ít thanh niên trí thức bị người khác mạo danh, cướp mất giấy báo trúng tuyển.
Lại còn nhiều người đã kết hôn ở quê, gia đình bên kia sợ họ quay về rồi trở mặt, nên lén lút hủy luôn giấy báo.
Những chuyện như vậy trong thời đại này xảy ra rất nhiều, không ít người vì thế mà tức đến phát điên, thậm chí mất mạng.
Hứa Thanh Lạc rất tự biết mình. Tuy cô học cao, hiểu biết rộng, còn học tâm lý học, nhưng kinh nghiệm sống thực tế lại chẳng có bao nhiêu.
Nếu thật sự xuống nông thôn, chỉ sợ bị người ta nuốt sống cũng không biết.
Hứa Thanh Lạc đang chìm trong suy nghĩ, thì mẹ Hứa đã bưng cháo kê nấu xong lên lầu, gõ cửa. Lúc này cô mới hoàn hồn lại.
“Tiểu Lạc, con tỉnh chưa?”
“Con tỉnh rồi.”
Mẹ Hứa nghe thấy tiếng con gái mới mở cửa bước vào, thấy sắc mặt cô đã khá hơn lúc nãy, trong lòng cũng nhẹ đi không ít.
“Tiểu Lạc, con vừa hạ sốt, ăn chút cháo kê cho lại sức.”
“Còn thấy chỗ nào khó chịu không?”
Giọng mẹ Hứa đầy vẻ quan tâm. Hứa Thanh Lạc lần đầu tiên thật sự nhìn kỹ người thân của mình.
Có lẽ vì huyết thống, lại thêm hồn phách đã hòa hợp, trong lòng cô tự nhiên sinh ra cảm giác dựa dẫm của con gái đối với mẹ Hứa.
“Mẹ, con không sao rồi.”
“Con sốt cả đêm, làm cha mẹ sợ chết khiếp.”
Mẹ Hứa vừa nói vừa đỏ hoe mắt. Khi làm việc bà luôn quyết đoán dứt khoát, nhưng trước mặt con cái, bà chỉ là một người mẹ.
Thấy bà đỏ mắt, Hứa Thanh Lạc vội vàng an ủi:
“Mẹ, con thật sự không sao mà.”
“Mẹ đừng khóc.”
“Mẹ nào có khóc, con nhìn nhầm rồi.”
Mẹ Hứa không chịu thừa nhận, quay mặt đi, giơ tay lau nhẹ khóe mắt, rồi lại khôi phục vẻ bình tĩnh.
“Con đó, từ nhỏ thân thể vốn đã không được tốt lắm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


