Nóng quá…
Đây là cảm nhận của Hứa Thanh Lạc lúc này, toàn thân cô như bị lửa đốt, nóng ran từng cơn.
“Sao Tiểu Lạc vẫn chưa tỉnh vậy?”
Trong cơn mê, Hứa Thanh Lạc nghe thấy một giọng nữ dịu dàng truyền vào tai, giọng nói nhẹ nhàng mang theo ý vỗ về.
“Sao Tiểu Lạc vẫn chưa tỉnh vậy?”
Giọng nữ đầy vẻ lo lắng và xót xa. Hứa Thanh Lạc cảm thấy có một bàn tay mềm mại đặt lên trán mình.
“Không sao đâu, Tiểu Lạc hạ sốt rồi.”
Một giọng nam trầm ổn, nho nhã cũng truyền vào tai Hứa Thanh Lạc. Giọng nói của cặp đôi này vô cùng xa lạ, đầu óc Hứa Thanh Lạc lập tức tỉnh táo, mở bừng hai mắt.
Hứa Thanh Lạc nhìn khung cảnh và căn phòng lạ lẫm trước mắt, trong mắt lập tức tràn đầy cảnh giác.
“Tiểu Lạc! Con cuối cùng cũng tỉnh rồi.”
Hứa Thanh Lạc bị ai đó ôm chặt vào lòng, người nói chính là chủ nhân của giọng nữ dịu dàng mà cô đã nghe thấy trong mơ.
“Làm mẹ sợ chết mất.”
Trong mắt Hứa Thanh Lạc đầy vẻ hoang mang, cô đưa mắt quan sát xung quanh. Bố cục của căn phòng này sao lại đậm chất cổ điển đến vậy?
Tủ quần áo và bàn học trong phòng đều toát lên vẻ mộc mạc, cô chỉ từng nhìn thấy kiểu nội thất này ở quê của ông bà nội mình.
“Ký chủ, cô không sao chứ?”
Hứa Thanh Lạc nghe thấy giọng nói quen thuộc của hệ thống, trong lòng hơi yên tâm lại, vội dùng tiếng lòng hỏi hệ thống rốt cuộc chuyện này là thế nào.
“Chuyện gì thế này? Chúng ta đang ở đâu?”
“Ký chủ, chúng ta đang ở thập niên 70 của một không gian khác.”
Hệ thống truyền ký ức của nguyên chủ cho cô. Hứa Thanh Lạc lập tức đau đầu dữ dội, người phụ nữ trung niên đang ôm cô nghe thấy tiếng hít khí lạnh thì vội vàng buông tay.
“Sao vậy Tiểu Lạc? Có chỗ nào không khỏe à?”
Hứa Thanh Lạc tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, cũng đã hiểu rõ tình cảnh hiện tại. Bây giờ là tháng 7 năm 1973, đúng vào giai đoạn mười năm biến động văn hóa.
Mà người phụ nữ dịu dàng và người đàn ông trung niên trầm ổn, nho nhã trước mắt chính là cha mẹ của cơ thể này, còn chủ nhân của cơ thể này là cô con gái út trong nhà.
Nguyên chủ năm nay 23 tuổi, là người Tô Thị, cha mẹ đều là cố vấn pháp lý tại đại sứ quán quốc gia M ở nước ngoài.
Vì công việc của cha mẹ, cô từ nhỏ đã sống cùng ông bà nội ở Tô Thị.
Hai năm trước, cha mẹ nguyên chủ được điều động về nước, sau đó làm việc tại Hải Thị, cô mới được cha mẹ đón về ở bên cạnh.
Mẹ Hứa (Ôn Vận) năm nay 48 tuổi, sau khi điều về nước thì đảm nhiệm chức vụ Phó bộ trưởng Bộ Pháp lý thuộc Bộ Ngoại giao tại Hải Thị.
Cha Hứa (Hứa An Quốc) năm nay 50 tuổi, sau khi về nước được điều chuyển đến Hải Thị, đảm nhiệm chức vụ Phó thị trưởng.
Nhà nước bắt đầu coi trọng pháp luật, hệ thống cũng đang dần được hoàn thiện. Cha Hứa trong hai năm qua đã đóng góp không ít, mang đến nhiều thay đổi đáng kể.
Nhà nước coi trọng sự phát triển của Hải Thị, đây là thành phố ngoại thương trọng điểm của Hoa Quốc, vì thế cơ hội phát triển cũng rất nhiều.
Cấp trên sắp xếp cho cha Hứa điều chuyển sang vị trí Phó thị trưởng tại chính quyền Hải Thị, chính là để chỉnh đốn tác phong, nắm giữ cục diện.
Cha Hứa một lòng vì nước vì dân, không nhận hối lộ, chính vì vậy mà nhà họ Hứa bị không ít người nhắm đến.
Cha Hứa “tân quan thượng nhậm tam bả hỏa”, ba ngọn lửa này cháy quá dữ dội, trở thành cái gai trong mắt rất nhiều người.
Ông nội nhà họ Hứa thời trẻ từng là bác sĩ tâm lý trong quân đội, bà nội nhà họ Hứa cũng là quân y, hai người khi còn trẻ theo đại quân xuất chinh, lập được không ít chiến công.
Sau khi nghỉ hưu, hai người trở về Tô Thị dưỡng già. Hứa Thanh Lạc là cháu gái duy nhất trong nhà, cha mẹ lại làm việc ở nước ngoài nhiều năm, nên từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh ông bà nội.
Ông Hứa và bà Hứa sinh được hai người con trai, cha Hứa là con út, bên trên còn một người anh cả, gia đình bác cả Hứa ở Kinh Đô.
Có gia đình bác cả trấn giữ ở Kinh Đô, cha Hứa mới đủ tự tin gây nên sóng gió lớn như vậy ở Hải Thị. Hiện tại cả nhà đang ở trong tình thế tứ bề thọ địch.
Cha Hứa mẹ Hứa tác phong ưu tú, ông Hứa bà Hứa thời trẻ chiến công hiển hách, vì thế ánh mắt của mọi người tự nhiên đều dồn lên thế hệ của Hứa Thanh Lạc.
Nguyên chủ là con gái út trong nhà, cũng là bé gái duy nhất trong thế hệ cháu chắt nhà họ Hứa. Bên trên cô còn có hai người anh trai, cả hai đều đã lập gia đình.
Anh cả (Hứa Thượng Uyên) là quân nhân ở phương Nam, chức vụ Đoàn trưởng, năm nay 30 tuổi, kết hôn với vợ (Lương Như Ca) đã 7 năm, con cái đủ cả nếp lẫn tẻ.
Vợ (Lương Như Ca) là bác sĩ khoa sản tại bệnh viện phương Nam. Con trai lớn (Hứa Diệc Chiến) năm nay 6 tuổi, con gái nhỏ (Hứa Y Y) năm nay 3 tuổi.
Anh hai (Hứa Thượng Học) làm nghiên cứu khoa học ở Tây Bắc, năm nay 26 tuổi, kết hôn với vợ (Trần Lợi Lâm) được ba năm, có một con trai.
Vợ Trần Lợi Lâm là giáo viên cấp ba, đi theo chồng điều động đến Tây Bắc. Con trai (Hứa Diệc Hòa) năm nay 2 tuổi.
Hai cặp anh chị đều đang cống hiến cho đất nước, hơn nữa hai anh trai đều không ở Hải Thị, đơn vị của họ lại có tính chất đặc biệt, người ngoài cũng không thể nhúng tay vào.
Chỉ có nguyên chủ, cô con gái suốt ngày ở nhà không làm gì, liền trở thành mục tiêu để người ta lôi ra chỉ trích.
Hiện tại đang là thời điểm kêu gọi xuống nông thôn. Nguyên chủ lại cứ ở nhà, không hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước, tự nhiên bị đem ra làm bia đỡ đạn.
Chuyện nguyên chủ không xuống nông thôn đã bị Hội Phụ nữ biết được, phải nhờ ông nội Hứa dùng không ít quan hệ mới tạm thời giữ được đứa cháu gái nhỏ này.
Nhưng dù có ông nội Hứa xoay xở, Hứa Thanh Lạc vẫn không tránh khỏi việc phải xuống nông thôn.
Dù sao đây cũng là lời kêu gọi của nhà nước, ai cũng phải đi theo bước chân chung. Ông nội Hứa với tư cách là lão chiến sĩ của quốc gia, càng phải làm gương.
Nguyên chủ sau khi biết chuyện đã suy nghĩ quá nhiều rồi phát sốt cao, cũng chính là lúc Hứa Thanh Lạc xuyên tới.
“Hệ thống, nguyên chủ mất rồi sao?”
“Không, cô chính là cô ấy.”
Hứa Thanh Lạc suýt chút nữa bật dậy khỏi giường, nhưng cha Hứa và mẹ Hứa vẫn đang lo lắng nhìn cô, cô đành giả vờ ôm đầu.
“Con đau đầu quá…”
“Mau nằm xuống nghỉ ngơi đi, mẹ đi nấu chút cháo kê cho con ăn.”
“Con vừa tỉnh, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa.”
Mẹ Hứa vội đỡ cô nằm xuống, trong lòng vẫn chưa yên, còn dặn dò thêm vài câu.
Con gái sau khi biết tin phải xuống nông thôn hoặc gả chồng thì đổ bệnh.
Nói đi nói lại vẫn là do họ làm cha mẹ chưa tốt, mới khiến con gái rơi vào tình cảnh như vậy.
Trên gương mặt trầm ổn của cha Hứa lộ ra chút ưu phiền. Suy cho cùng cũng vì ông mà con gái bị người ta nhắm đến, rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm.
“Vâng.”
“Nhưng mà…”
Hứa Thanh Lạc không thể chấp nhận được. Ở thế giới cũ cô có cha mẹ, có gia đình, nếu cô đi rồi thì họ phải làm sao?
“Yên tâm đi, hệ thống chủ đã sắp xếp một người thay thế cô tiếp tục sống.”
“Cho đến khi người thân của cô qua đời, thân thể của cô mới biến mất.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


