“Lần này con ốm, mẹ với cha đều sắp bị dọa chết khiếp rồi.”
Giọng mẹ Hứa đầy vẻ lo lắng. Con gái bà từ nhỏ sức khỏe đã kém hơn những đứa trẻ khác. Trước đây bà và cha Hứa từng tính đưa cô theo sang nước ngoài, dù sao điều kiện y tế bên đó cũng tốt hơn một chút.
Nhưng ông bà nội Hứa lại không đồng ý. Hai cụ không nỡ để đứa cháu gái rời xa mình, sang tận đất khách quê người.
Hơn nữa, bà và cha Hứa công việc bận rộn, chưa chắc đã chăm sóc tốt cho con gái. Bà nội Hứa vốn là bác sĩ ngoại khoa, Hứa Thanh Lạc ở bên cạnh hai cụ chắc chắn sẽ được chăm lo chu đáo hơn.
Vì vậy, sau khi cả nhà bàn bạc, Hứa Thanh Lạc được giữ lại.
Suốt bao nhiêu năm dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của ông bà, sức đề kháng của Hứa Thanh Lạc đã khá lên không ít, nhưng cái bệnh mang từ trong bụng mẹ ra, ít nhiều vẫn còn ảnh hưởng.
Bình thường Hứa Thanh Lạc rất ít khi ốm, nhưng một khi đã ngã bệnh thì rất dễ xảy ra chuyện.
Nghe mẹ Hứa lải nhải, trong lòng Hứa Thanh Lạc cũng hiểu. Có lẽ trước đây cô bị lạc mất một sợi hồn phách bên ngoài, nên từ nhỏ sức đề kháng mới kém hơn người thường.
Nhưng bây giờ hồn phách đã quy vị, sau này cơ thể cô sẽ không còn yếu ớt như trước nữa.
“Mẹ, con thật sự không sao mà.”
“Mẹ xem, con không phải đang khỏe mạnh đây sao?”
“Lát nữa cha thấy mẹ khóc lại tưởng con bắt nạt mẹ đấy.”
Mẹ Hứa nghe vậy thì lườm cô một cái đầy giận dỗi. Bà là kiểu mỹ nhân có nét đẹp từ trong xương cốt, dịu dàng lại tri thức, phóng khoáng mà tao nhã.
Mẹ Hứa bưng bát cháo kê đặt bên cạnh, đút cho cô ăn. Hứa Thanh Lạc vừa ăn vừa đưa mắt quan sát cách bài trí trong phòng.
Căn phòng bày biện khá đơn giản. Sát tường là một chiếc tủ quần áo và một bàn trang điểm. Trên bàn đặt hai lọ kem dưỡng da và một thỏi son môi.
Chiếc giường cô đang nằm có nệm rất mềm, bên cạnh là một chiếc tủ đầu giường.
Trước cửa sổ kê một chiếc bàn viết, chỉ cần mở cửa ra là có thể nhìn thấy cây cổ thụ bên ngoài. Khung cửa sổ này bốn mùa đều đẹp như tranh.
Khu vực Hải Thị phần lớn là những con ngõ nhỏ và các căn nhà kiểu Tây, kiến trúc mang hơi hướng châu Âu.
Trước đây Hải Thị vốn nổi tiếng về ngoại thương, từ ngân hàng, chứng khoán cho đến mậu dịch đều là những ngành phát triển chủ chốt.
Gia đình Hứa Thanh Lạc sống trong đại viện chính phủ. Vì chức vụ của cha mẹ Hứa khá cao nên được phân một căn nhà kiểu Tây độc lập.
Tầng một gồm phòng khách, phòng ăn, nhà bếp, nhà vệ sinh và phòng tiếp khách.
Tầng hai có tổng cộng bốn phòng ngủ và một nhà vệ sinh.
Bốn phòng lần lượt là phòng của Hứa Thanh Lạc, của hai người anh và của cha mẹ Hứa.
Chỉ là hai người anh đều đang công tác ở đơn vị riêng, nên ngày thường trong nhà chỉ có cô và cha mẹ.
Cô là đứa con gái duy nhất của đời thứ ba nhà họ Hứa, nên cuộc sống vô cùng thoải mái. Cha mẹ không hề lạnh nhạt vì cô là con gái, ngược lại còn cảm thấy áy náy vì công việc bận rộn mà thiếu sót trong quá trình trưởng thành của cô.
Từ ông bà nội cho đến mấy đứa cháu trai cháu gái nhỏ tuổi trong nhà, ai cũng rất bao dung với cái “túi chè hâm” yếu ớt mà kiêu kỳ như cô.
“Nghỉ ngơi cho tốt đi, đến giờ cơm tối mẹ lại vào gọi.”
“Vâng ạ.”
Mẹ Hứa đỡ cô nằm xuống. Chờ mẹ đi khỏi, Hứa Thanh Lạc mới có cơ hội bước đến trước bàn trang điểm, nhìn kỹ diện mạo của mình.
Cô gái trong gương có khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn, gần như thừa hưởng trọn vẹn vẻ đẹp của mẹ Hứa.
Làn da trắng nõn, mái tóc đen nhánh, đôi mắt linh động, trong veo, mang theo vẻ thuần khiết và thiện lương.
Khí chất rất tốt, toát lên vẻ không vướng bụi trần, khiến người ta cảm thấy mềm mại, trong sáng. Rõ ràng là một cô gái được nâng niu mà lớn lên, chưa từng trải qua sóng gió cuộc đời.
“Ký chủ, số cô đúng là tốt thật.”
Hệ thống bất ngờ thốt lên một câu. Chính Hứa Thanh Lạc cũng không thể phủ nhận.
Dù ở thế giới này hay thế giới trước, cô đều sinh ra trong gia đình rất tốt, cha mẹ hòa thuận, chưa từng phải lo lắng chuyện cơm áo gạo tiền.
“Tất nhiên rồi, tôi là ký chủ của cậu mà.”
“Đúng đúng, vậy thì ký chủ của tôi ơi, cô mau giải quyết chuyện xuống nông thôn đi nhé.”
“Nếu không tôi bị cười chết mất.”
Nó chưa từng thấy hệ thống nào trói định với ký chủ tám năm mà nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành. Không những chưa hoàn thành, mà ngay cả việc bắt đầu cũng gian nan…
“Yên tâm đi, tôi chắc chắn sẽ không phải xuống nông thôn đâu.”
Hệ thống không chút nghi ngờ mà tin tưởng ký chủ của mình. Dù sao cái tính kiêu kỳ này của cô, cũng có một nửa là do nó nuông chiều mà ra.
Hứa Thanh Lạc mở ngăn kéo bàn viết, bên trong có hai cuốn sách tâm lý học, vài xấp phong bì, giấy viết thư và một chiếc bút máy.
Còn có một chiếc hộp sắt đựng tiền. Cô đếm thử, bên trong vậy mà có đến hai trăm đồng.
Quần áo trong tủ đều là những kiểu váy vóc mới nhất thời bấy giờ, ngoài ra cũng có vài bộ đơn giản để mặc ở nhà.
Trên tủ đầu giường đặt một chiếc đồng hồ, kiểu dáng giống hệt cái trên tay mẹ Hứa, chắc là bà mua thành một cặp.
Sau khi xem qua mọi thứ trong phòng, Hứa Thanh Lạc nằm xuống ngủ một giấc. Đến giờ cơm tối, mẹ Hứa gõ cửa phòng.
“Tiểu Lạc, dậy ăn cơm thôi con.”
Hứa Thanh Lạc mơ màng tỉnh dậy, xỏ giày đi ra mở cửa, rồi tựa người vào mẹ Hứa.
“Mẹ, con buồn ngủ quá…”
Nghe giọng nói mềm mại của cô con gái út, lòng mẹ Hứa lập tức mềm nhũn, bà đưa tay chọc nhẹ lên trán cô.
“Buồn ngủ cũng phải ăn cơm đã, ăn xong rồi ngủ tiếp.”
“Vâng ạ.”
Hứa Thanh Lạc ngoan ngoãn đi theo mẹ xuống lầu. Hai mẹ con cứ thế dìu nhau đi, chuyện này trong nhà đã thành quen.
Cha Hứa thấy vợ và con gái xuống thì vào bếp bưng thức ăn ra.
“Cha.”
“Ừ, tỉnh rồi à?”
Cha Hứa có vẻ ngoài nho nhã, ngày thường nghiêm khắc, coi trọng quy củ, nhưng đối với Hứa Thanh Lạc thì lại cực kỳ sủng ái.
Cha mẹ Hứa là mối tình đầu của nhau, từng cùng đi du học, là bạn học đại học, sau đó tự do yêu đương. Hai người đều theo chủ nghĩa lãng mạn. Hứa Thanh Lạc giống mẹ đến sáu phần, nên cha Hứa tự nhiên càng thêm yêu chiều.
Trái lại, hai người anh trai giống cha thì có phần “bi thảm” hơn. Cha Hứa luôn nghiêm khắc với hai con trai, thưởng phạt rõ ràng. Đến tận bây giờ hai anh đã thành gia lập thất, uy nghiêm của ông vẫn không hề giảm.
“Tỉnh rồi ạ. Cha ơi, hôm nay cha nấu món gì ngon vậy?”
“Món bánh bao nước mà con với mẹ đều thích.”
Hứa Thanh Lạc định đứng dậy vào phụ bưng đồ, nhưng mẹ Hứa vội cản lại, ấn cô ngồi xuống ghế.
“Con cứ ngồi nghỉ đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


