“Tiểu Lạc, mẹ và cha con nói rõ với con thế này.”
“Chu Duật Hành năm nay 30 tuổi, đã giữ chức đoàn trưởng, nhà họ Chu nhiều đời tòng quân nên tính cách khó tránh khỏi sẽ tương đối trầm ổn.”
“Hai đứa cách nhau bảy tuổi, có thể sẽ không có tiếng nói chung, đến lúc đó con không được nổi tính tiểu thư rồi lại không chịu kết hôn đâu đấy.”
Mẹ Hứa sợ con gái mình hứng lên thì làm, vì dù sao cô mới 23 tuổi, so với Chu Duật Hành vẫn còn khoảng cách tuổi tác.
Chu Duật Hành tính tình trầm mặc ít nói, mà con gái bà tuy hiểu chuyện ngoan ngoãn nhưng dù sao cũng được nuông chiều nên có chút kiêu kỳ.
Bà sợ đến lúc đó con gái đổi ý, lại không muốn kết hôn với người ta nữa.
“Mẹ, con là tìm chồng chứ có phải tìm bạn chơi cùng đâu, đạo lý này con vẫn hiểu mà.”
“Vậy thì được.”
Có lời bảo đảm của cô, cha mẹ Hứa cũng yên tâm, con gái đã nghiêm túc thì họ không còn phải lo ngay ngáy sợ cô giở tính tiểu thư nữa.
.....…
Cha Hứa cùng thư ký đã đợi sẵn ở cửa ga, hôm nay là ngày Chu Duật Hành đến Hải Thị.
“Tiểu Hành, ở đây!”
Cha Hứa vẫy tay khi thấy dáng người quen thuộc. Người đàn ông mặc quân phục ngước mắt nhìn rồi sải đôi chân dài bước tới.
“Thưa chú Hứa, đã lâu không gặp ạ.”
Giọng Chu Duật Hành trầm ổn, cả người toát ra sức hút nam tính cùng khí phách của một người lính.
“Lâu rồi không gặp, chú nhớ lần cuối ta gặp nhau cũng phải 5 năm trước rồi.”
“Chú thường xuyên nghe ông nội cháu nhắc về cháu, đúng là tuổi trẻ tài cao.”
Cha Hứa nhìn anh mà lòng vui vẻ. Tuy lần này Chu Duật Hành đến là để xem mắt con gái mình, nhưng dù sao đây cũng là hậu bối mà ông tận mắt nhìn thấy trưởng thành.
Thấy hậu bối thành đạt như vậy, lòng ông không khỏi tự hào.
“Chú Hứa quá khen rồi ạ.”
“Đi, về nhà trước đã.”
Chu Duật Hành nhìn lại bộ dạng phong trần mệt mỏi của mình, vẫn lên tiếng từ chối lời mời của cha Hứa.
“Thưa chú, cháu ra nhà khách ở là được rồi ạ.”
“Đợi khi chú và dì Hứa rảnh rỗi, cháu cùng cha mẹ sẽ chính thức đến nhà bái phỏng.”
“Cha mẹ cháu cũng đến Hải Thị sao?”
“Vâng, ngày mai họ sẽ tới ạ.”
Cha Hứa nghe nói cha mẹ Chu cũng đến thì biết ngay nhà họ Chu rất nghiêm túc với hôn sự này.
Nếu là bình thường, cha Hứa chắc chắn sẽ thấy Chu Duật Hành quá khách sáo khi ra nhà khách ở, nhưng lần này anh đến là để xem mắt con gái ông.
Với tư cách là đối tượng xem mắt chứ không đơn thuần là hậu bối đến thăm trưởng bối, hai đứa trẻ lại chưa chính thức gặp mặt, nếu để anh ở lại trong nhà thì quả thật không thỏa đáng.
Người trong nhà không thấy sao, nhưng trong khu tập thể cơ quan bao nhiêu đôi mắt nhìn vào, danh tiếng của con gái ông khó tránh khỏi bị ảnh hưởng.
“Vậy được, chú cùng cháu ra tiệm cơm quốc doanh ăn uống đơn giản một chút, sau đó đưa cháu về nhà khách.”
“Đợi cha mẹ cháu đến rồi, chúng ta sẽ bàn bạc thời gian cho cháu và Tiểu Lạc xem mắt.”
Nghe thấy tên Hứa Thanh Lạc, lòng Chu Duật Hành thoáng qua một chút dịu dàng, anh gật đầu: “Vâng, làm phiền chú Hứa rồi ạ.”
“Khách sáo với chú làm gì.”
Cha Hứa cùng Chu Duật Hành đi ăn cơm, sau đó đưa anh về nhà khách. Khi cha Hứa về đến nhà, mẹ Hứa vội vàng kéo ông lại hỏi han tình hình.
“Tiểu Hành đâu rồi ông?”
“Thằng bé ra nhà khách rồi, vợ chồng ông Chu cũng tới Hải Thị đấy, ngày mai là đến nơi.”
“Ôi! Vợ chồng ông Chu cũng tới sao?”
“Phải, đợi hai người họ đến nơi, cả nhà họ sẽ qua nhà mình bái phỏng.”
Mẹ Hứa nghe vậy thì nụ cười càng rạng rỡ, bà và mẹ Chu vốn là chị em tốt, chỉ tiếc người ở Hải Thị kẻ ở Kinh Đô, ngày thường chỉ có thể gửi thư từ cho nhau.
Phen này hay rồi, chị em tốt sắp đến Hải Thị, bà nhất định phải chiêu đãi thật chu đáo.
“Xem ra nhà họ Chu rất coi trọng Tiểu Lạc nhà mình.”
“Vợ chồng ông Chu cũng chỉ có mỗi Tiểu Hành là con trai, đương nhiên là vô cùng coi trọng rồi.”
Cha Chu (Chu Nghị Quân) là con trai cả của ông nội Chu, cùng vợ là bà Ngụy Thục Lương sinh được một trai một gái.
Con trai là Chu Duật Hành, con gái là Chu Dục Thư đã kết hôn và có con.
Chu Dục Thư gả cho một quân nhân, theo chồng đến thành phố Núi và cũng công tác trong đoàn văn công quân đội.
Cha Chu là Tổng tư lệnh quân khu Kinh Đô, cùng vợ là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, sau khi trưởng thành thì kết hôn sinh con, tình cảm vô cùng hòa thuận.
Điều hối tiếc lớn nhất của cả gia đình là Chu Duật Hành không thể có con. Anh là đứa con trai duy nhất của chi cả, không có con đồng nghĩa với việc chi cả không có người nối dõi.
Theo thời gian, cha mẹ Chu giờ cũng đã nghĩ thông suốt, họ chỉ mong con trai mình sau này có một người bạn đời bên cạnh bầu bạn.
Nhưng kết quả là thằng bé này đã 30 tuổi mà ngay cả phụ nữ cũng chẳng gặp được mấy người, nói gì đến chuyện yêu đương.
Họ định sắp xếp xem mắt cho anh, nhưng Chu Duật Hành chỉ nói một câu đã dập tắt hoàn toàn ý định đó.
“Cha mẹ ạ, hà tất phải để người ta vì con mà chịu cảnh thủ tiết?”
Câu nói này khiến cha mẹ Chu buộc phải đối mặt với hiện thực, đặc biệt là khi nhìn thấy sự bất lực trong mắt con trai, họ cũng đành cúi đầu trước số phận.
Họ không nỡ làm hại con gái nhà người ta, cũng không muốn lấy quyền ép người để một cô gái trẻ trung xinh đẹp phải gả về nhà mình chịu thiệt thòi.
Vợ chồng họ vốn đã bỏ cuộc, thầm nghĩ con trai cứ một mình cũng được, miễn sao anh bình an là tốt rồi.
Nhưng không ngờ hiện giờ cô cháu gái nhà họ Hứa là Hứa Thanh Lạc lại sẵn lòng gả cho con trai họ, cha mẹ Chu làm sao có thể ngồi yên cho được?
Sau khi cha Chu biết chuyện từ chỗ ông nội Chu, ông đã thức đêm sắp xếp công việc để đưa vợ đến Hải Thị.
Họ phải đích thân đến Hải Thị thì mới có thể cho nhà họ Hứa thấy được thành ý cùng sự coi trọng đối với Hứa Thanh Lạc.
Ngày hôm sau, cha mẹ Chu cũng đã đến nơi. Chu Duật Hành đến cơ quan tìm cha Hứa mượn xe để đi đón người.
Cha Hứa cũng muốn đích thân đi đón nhưng công việc bận rộn không dứt ra được, chỉ có thể để Chu Duật Hành thay mặt mình hỏi thăm.
“Tiểu Hành, tối mai mọi người qua nhà chú ăn cơm nhé.”
“Vâng, thưa chú Hứa.”
Gia đình họ Chu đều đã đến Hải Thị, cả nhà đi đường xa mệt mỏi nên cần nghỉ ngơi, cha mẹ Hứa cũng tinh ý không đến quấy rầy.
Mãi đến tối Hứa Thanh Lạc mới biết cha mẹ Chu cũng đã đến Hải Thị, và tối mai Chu Duật Hành cùng cha mẹ anh sẽ đến nhà ăn cơm.
Hứa Thanh Lạc không tránh khỏi cảm giác lo lắng, đây là lần đầu tiên cô đi xem mắt mà!
“Ngày mai chỉ là bữa cơm đơn giản thôi, dù sao bác trai và bác gái Chu cũng là bạn thân của cha mẹ.”
“Người ta lặn lội đường xa đến Hải Thị, nhà mình cũng phải làm tròn lễ nghĩa chủ nhà.”
“Con đừng căng thẳng quá nhé.”
Mẹ Hứa an ủi cô. Hứa Thanh Lạc gật đầu nhưng trong lòng vẫn bồn chồn, vì ngày mai cô sẽ được gặp Chu Duật Hành.
“Ông Hứa này, ngày mai tôi sắp xếp nghỉ phép buổi chiều để về chuẩn bị cơm tối.”
“Ông thì đừng nghỉ, mắc công đến lúc Tiểu Lạc kết hôn ông lại khó xin nghỉ phép đấy.”
Việc xin nghỉ của cha mẹ Hứa đều cần sắp xếp trước, đặc biệt là với chức vụ của cha Hứa, nghỉ nửa ngày thôi cũng ảnh hưởng đến rất nhiều việc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)