Hứa Thanh Lạc không tiếp xúc nhiều với mọi người trong khu tập thể cơ quan chính phủ, mọi người đều biết con gái nhà Phó thị trưởng Hứa đang xem mắt.
Có rất nhiều nhà đều tiến cử con trai mình, rốt cuộc nếu trèo được mối quan hệ này thì tiền đồ của con trai họ sau này coi như đã được bảo đảm.
Nhưng cha mẹ Hứa đều lần lượt từ chối, bất kể là con cái nhà ai họ đều không xem xét.
Vốn dĩ họ để con gái xem mắt kết hôn là muốn con bé rời xa những phân tranh ở Hải Thị.
Nếu tìm người trong khu tập thể cơ quan này, chẳng phải là cừu vào miệng hổ sao?
Nếu là như vậy thì thà không xem mắt còn hơn.
Trên con đường đi bộ về nhà, Hứa Thanh Lạc cũng bị không ít các dì trong khu tập thể kéo lại tán gẫu, lời ra tiếng vào đều là thăm dò tin tức về nửa kia của cô.
“Ôi chao, dì nói cho cháu nghe này, con trai út nhà dì đang làm cán sự ở bộ phận chính phủ đấy.”
“Trông vẻ ngoài thì khôi ngô tuấn tú, năng lực lại cực kỳ xuất chúng.”
“Cháu mà gả về nhà dì thì tốt biết mấy, gần cha mẹ, lúc nào cũng có thể về nhà ngoại.”
“Huống hồ dì cũng chẳng phải người ngược đãi con dâu, cháu gả qua đây chúng dì nhất định sẽ đối xử tốt với cháu.”
Hứa Thanh Lạc vội vàng lắc đầu, tuy cô không mấy tiếp xúc với người trong khu tập thể nhưng lại nghe mẹ Hứa kể cho nghe rất nhiều chuyện phiếm.
Sau khi con trai út vị dì này vào làm ở bộ phận chính phủ, dì ta liền dẫn cả nhà con trai cả vào ở trong khu tập thể cơ quan luôn.
Thông thường chỉ có cán sự chính phủ kết hôn mới được phân nhà, hoặc là bậc cha chú trong nhà cũng nhậm chức ở bộ phận này.
Nhưng kết quả là bà dì này lại để con trai út dày mặt đi xin một căn hộ, nói là muốn đón cha mẹ lên ở cùng.
Cơ quan chính phủ cũng không phải nơi không thông tình đạt lý, cộng thêm phòng trống còn nhiều nên đã đồng ý.
Thế nhưng bà dì này lại đưa thẳng cả nhà già trẻ lớn bé của con trai cả tới.
Căn phòng rộng chừng ba bốn mươi mét vuông, hiện tại có đến bảy người ở, già trẻ trai gái đủ cả.
Nói nghe cho sướng tai là người nhà ở cùng nhau, nói không lọt tai thì chẳng phải là mang cả nhà con trai cả tới ăn bám con trai út sao?
Ở nông thôn cả nhà con trai cả còn có thể xuống ruộng làm việc kiếm điểm công, nhưng đây là Hải Thị, lấy gì mà nuôi sống bản thân?
Hơn nữa theo cô biết, con trai út của dì này rất ngu hiếu, bị người nhà tẩy não hoàn toàn.
Trong nhà nói vì lúc trước nuôi anh ta ăn học nên nhà mới nghèo như thế, anh trai mới không được đi học.
Bây giờ bản thân có tiền đồ rồi, kiểu gì cũng phải dắt díu anh trai một phen.
Thế là anh con trai út này áy náy khôn cùng, tháng nào cũng đem tiền lương ra trợ cấp cho nhà anh cả, nuôi con hộ anh cả.
Hứa Thanh Lạc nghĩ đến những chuyện đó mà nổi hết da gà, sau đó vội vàng rút cánh tay mình ra.
“Dì ạ, hôn sự của cháu do cha mẹ cháu làm chủ.”
“Với lại đối tượng xem mắt của cháu đang trên đường tới rồi.”
Hứa Thanh Lạc từ chối, bà thím định nói thêm gì đó nghe thấy cô cự tuyệt liền vội vàng lên tiếng.
“Kìa! Bây giờ đều đề xướng tự do yêu đương rồi mà.”
“Đúng vậy ạ, nhưng mà dì ơi, cháu là đứa trẻ bám mẹ đấy ạ.”
Thần sắc Hứa Thanh Lạc nghiêm túc, trong mắt đầy vẻ chân thành và yêu thương dành cho mẹ.
Bà dì: “........”
Trong nháy mắt, nụ cười trên mặt bà dì đối diện biến mất. Hứa Thanh Lạc nở một nụ cười xã giao.
“Dì ơi, mẹ cháu sắp đi làm về rồi, về nhà không thấy cháu mẹ sẽ lo lắng đấy.”
“Cháu xin phép về trước ạ.”
Bà thím dậm chân đầy hậm hực đi về nhà, Hứa Thanh Lạc cũng không biết sau khi mình đi đã bị người ta nói xấu sau lưng.
Hứa Thanh Lạc nhìn đồng hồ, cha mẹ Hứa sáu giờ về đến nhà, ngày thường đều là hai người họ nấu cơm.
Hôm nay cô dự định xuống bếp để cha mẹ nếm thử tay nghề của mình.
“Ký chủ, cô định nấu cơm sao?”
“Đúng vậy, Thống tử, cậu tìm cho tôi quyển sách dạy nấu ăn được không?”
Hệ thống: “........”
Biết ngay là cô học chạy trước khi học đi mà.
Hệ thống cạn lời tìm cho cô một quyển thực đơn món cơm gia đình đơn giản nhất, Hứa Thanh Lạc xem đi xem lại, cuối cùng quyết định làm mấy món đơn giản.
Cô sẽ làm trứng xào và rau xanh, sau đó nấu cơm, còn món thịt thì cô xin chịu thua, chỉ có thể đợi mẹ Hứa về tự tay xào.
Hứa Thanh Lạc thái sẵn thịt cho bữa tối, để sang một bên chuẩn bị, cô tuy học lỏm nhưng lại có công cụ và hệ thống tri thức uyên bác mà.
Học sinh dốt thì nhiều đồ dùng học tập, thế nên cô tận dụng hết.
“Thống tử, muối thế này đủ chưa?”
“Thống tử, chín chưa?”
“Thống tử, rau xanh thế này là được rồi chứ?”
Hệ thống bất lực trợn trắng mắt, nó là hệ thống sinh con, kết quả ký chủ lại coi nó như đầu bếp mà sai bảo!
“Đủ rồi.”
“Chín.”
“Được.”
Hứa Thanh Lạc nghe giọng điệu mang theo chút oán trách của hệ thống thì thầm cười, chuyện này cũng không thể trách cô được.
Có trách thì trách hệ thống lúc trước không nói trước với cô là xuyên về thời đại này cần phải luyện kỹ năng nấu nướng.
Trước kia nhà cô có bảo mẫu riêng, không thì cũng có thể gọi đồ ăn ngoài.
Nhưng thời đại này không tiện lợi như thế, muốn ăn món gì ngon chỉ có thể tự mình ra tay.
Hệ thống: “........” Sơ suất rồi.
“Xong rồi.”
Hứa Thanh Lạc bưng thức ăn lên bàn, còn phần thịt lợn kia cô thật sự không dám làm bừa, nếu làm hỏng cô sợ mẹ Hứa sẽ đánh mình mất.
Cha mẹ Hứa đi làm về đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, hai người phải xác nhận lại nhiều lần mới dám tin là con gái mình xuống bếp.
“Tiểu Lạc à, nhà bếp vẫn ổn chứ con?”
“Mẹ........”
Hứa Thanh Lạc cạn lời nhìn mẹ Hứa, bà cười cười rồi đi vào bếp kiểm tra.
Thấy ngoài việc hơi bừa bộn ra thì nồi niêu xoong chảo đều ổn thỏa, chảo sắt cũng không bị đâm thủng lỗ nào, trong lòng bà mới thở phào nhẹ nhõm.
“Mẹ, chỗ thịt này con không biết làm.”
“Để mẹ làm cho.”
“Con nấu cơm vất vả rồi, đi nghỉ ngơi đi.”
Mẹ Hứa nhanh nhẹn xào thịt, sau đó cả nhà ba người ngồi vào bàn ăn, Hứa Thanh Lạc mong chờ nhìn cha mẹ.
“Cha mẹ mau nếm thử tay nghề của con đi.”
Cha mẹ Hứa cười gắp một miếng trứng bỏ vào miệng, tuy hương vị không đến mức tuyệt mỹ nhưng được cái bình dị, đúng chuẩn vị cơm nhà.
“Hương vị không tệ, không ngờ con gái mẹ còn có thiên phú nấu ăn đấy.”
“Vị khá ngon.”
Cha Hứa cũng tán thành một câu, Hứa Thanh Lạc lúc này mới vui mừng, trên mặt rạng rỡ nụ cười.
“Ngon thì ngày mai con lại làm cho cha mẹ.”
“Con bảo đảm lúc cha mẹ đi làm về là có cơm nóng canh ngọt để ăn ngay.”
Cha mẹ Hứa nghe lời này thì trong mắt đều là ý cười, con gái có hiếu tâm là được rồi, cũng không cần ngày nào cũng phải làm.
“Không cần đâu, mẹ với cha con đi làm về làm loáng cái là xong.”
“Con ấy, cứ ở nhà nghỉ ngơi cho tốt.”
“Hôm nay ông nội con gọi điện tới, nói Chu Duật Hành đã xuất phát đến Hải Thị rồi.”
Hứa Thanh Lạc nghe thấy Chu Duật Hành đã xuất phát đến Hải Thị, trong lòng có chút mong chờ khó tả, nếu không có gì bất ngờ thì đây chính là chồng tương lai của mình.
Cô cũng rất muốn biết Chu Duật Hành trông như thế nào, rốt cuộc là người ra sao mà có thể khiến bậc trưởng bối trong nhà khen ngợi không ngớt lời như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
