“Được rồi, vất vả cho bà.”
Cha Hứa nhìn mẹ Hứa bằng ánh mắt ôn hòa, mẹ Hứa cười ăn một quả nho, sau đó dặn dò Hứa Thanh Lạc ngày mai không được ra ngoài chơi.
“Ngày mai con đừng đi đâu cả, buổi sáng ra Cung Tiêu Xã xếp hàng mua thịt, tiện thể mua ít bánh kẹo về tiếp khách.”
Hứa Thanh Lạc gánh vác trọng trách, thức ăn tiếp khách ngày mai đều trông chờ vào việc cô đi Cung Tiêu Xã mua sắm.
“Vâng ạ.”
Hứa Thanh Lạc sảng khoái đồng ý. Qua thời gian ngắn rèn luyện, tay nghề nấu nướng của cô đã có tiến bộ, làm trợ thủ cho mẹ Hứa không thành vấn đề.
Sáng sớm hôm sau, Hứa Thanh Lạc cầm tiền mẹ đưa đi Cung Tiêu Xã. Khu tập thể chính phủ nằm gần Cung Tiêu Xã, cô chỉ cần đi bộ là tới.
Thời này, Cung Tiêu Xã cũng giống như tiệm cơm quốc doanh, đều là nhà gạch đỏ, phía trên cửa chính có một ngôi sao năm cánh cùng dòng chữ lớn: “Vì nhân dân phục vụ”.
Bên trong Cung Tiêu Xã, các quầy hàng được bao quanh bởi kệ thủy tinh. Đồ đạc được bày biện bên trong, nhìn một cái là thấy ngay để mọi người lựa chọn.
Phía sau cùng là một dãy tủ lớn, nhân viên bán hàng đứng giữa tủ và kệ thủy tinh. Khách muốn mua gì cứ việc bảo họ.
Sau khi thu tiền và phiếu, nhân viên sẽ quay lại tủ lớn lấy hàng đưa cho khách.
Hứa Thanh Lạc đi thẳng đến quầy thịt để xếp hàng. Thời này mua thịt phải xếp hàng từ sớm, đi càng sớm thì càng chọn được miếng thịt có nhiều mỡ.
Cô làm theo lời mẹ dặn, mua một miếng thịt lợn và một dải sườn, sau đó mua thêm mấy quả trứng gà cùng rau tươi.
Mua xong nguyên liệu, Hứa Thanh Lạc đi mua thêm bánh kẹo và hạt dưa để tiếp khách. Ngay khoảnh khắc rời khỏi Cung Tiêu Xã, cô đi lướt qua một nam thanh niên mặc quân phục.
Người thanh niên đó quay lại nhìn bóng lưng cô rời đi, anh cứ cảm thấy cô gái này mang lại cho mình cảm giác rất quen thuộc.
Chu Duật Hành nghĩ mãi không ra mình đã gặp cô ở đâu, đành gác lại nghi vấn để đi mua đồ.
Hứa Thanh Lạc mang đồ về nhà không lâu thì mẹ Hứa cũng về. Bữa trưa hai người ăn cơm hộp mẹ Hứa mua ở nhà ăn Bộ Ngoại giao.
Hai người ăn qua loa cho xong bữa rồi mẹ Hứa bắt đầu sơ chế thức ăn. Hứa Thanh Lạc đem bánh kẹo, hạt dưa bày ra bàn trà.
“Tiểu Lạc, con đi thay bộ quần áo khác đi, trang điểm lại một chút cho mẹ.”
“Con mặc bộ này tốt mà mẹ.”
Hứa Thanh Lạc thấy bộ đồ mình đang mặc chẳng có vấn đề gì cả. Mẹ Hứa liếc nhìn chiếc váy liền màu xám trên người cô, trong mắt không giấu nổi vẻ chê bai.
Bà trực tiếp tìm trong tủ quần áo ra một chiếc váy màu xanh nhạt, ra lệnh cô phải thay bằng được.
“Mặc cái này.”
“Mẹ, thật sự cần thiết thế sao ạ?”
“Cần thiết chứ. Nhớ năm đó lúc mẹ và cha con quen nhau, cha con chính là bị khí chất trên người mẹ thu hút đấy...”
Hứa Thanh Lạc: “.......”
Lại bắt đầu khoe tình cảm rồi.
“Mẹ yêu ơi, con thay ngay đây.”
Hứa Thanh Lạc không muốn nghe thêm chuyện tình yêu của cha mẹ mình nữa. Thời gian qua cô nghe không ít rồi, nghe đến nỗi nổi hết cả da gà.
“Thay nhanh lên, phải để lại ấn tượng tốt cho Tiểu Hành chứ.”
Hứa Thanh Lạc bĩu môi, cô vốn trẻ trung xinh đẹp, dù không thay đồ thì cũng là một đóa hoa khôi rồi!
Nhưng trước ánh mắt đầy đe dọa của mẹ Hứa, cô vẫn ngoan ngoãn nghe lời, không chỉ thay váy mà còn tết tóc, thậm chí còn thoa thêm chút son môi.
Hứa Thanh Lạc vốn có khí chất tốt, thay chiếc váy xanh nhạt vào lại càng thêm phần dịu dàng, thục nữ, rất giống với khí chất của mẹ Hứa.
Khi cô thay đồ xong đi xuống lầu, mẹ Hứa nhìn thấy mà mắt sáng rực lên, đầy vẻ hiền từ.
Con gái bà đẹp thật, nhưng lại ít khi chưng diện. Giờ trang điểm vào đúng là khiến người ta không thể rời mắt.
Mẹ Hứa kéo cô xoay hai vòng, trong mắt tràn đầy tự hào. Người xinh đẹp thế này chính là do bà sinh ra mà.
“Đẹp lắm.”
“Sau này con nên chăm chút bản thân hơn, đừng suốt ngày mặc mấy màu trầm tối nữa.”
“Đặc biệt là sau khi gả chồng, con cũng không được từ bỏ quyền được làm đẹp của phụ nữ.”
Tư tưởng của mẹ Hứa rất cởi mở, tầm nhìn sâu rộng. Bản thân bà dù sinh ba đứa con, giờ đã lên chức bà nội, nhưng bà chưa từng vì gia đình mà bỏ bê chuyện “làm đẹp”. Bà hiểu rõ hơn ai hết, phụ nữ một khi đã bỏ bê bản thân thì sau này muốn trau chuốt lại sẽ rất khó khăn.
“Vả lại, nhà mình đâu phải không có điều kiện. Chỉ cần là việc đúng mực thì không việc gì phải bạc đãi bản thân cả.”
Hứa Thanh Lạc mỉm cười gật đầu. Cô thật sự rất thích tư tưởng của cha mẹ Hứa, họ còn cởi mở hơn cả nhiều phụ huynh ở đời sau.
“Vâng, sau này con sẽ chăm chút hơn ạ.”
Mẹ Hứa kéo cô ngắm nghía thêm lúc nữa, càng nhìn càng thấy vui sướng và tự hào. Bà nhìn đồng hồ thấy đã bốn giờ chiều nên phải bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
“Mẹ, con vào phụ mẹ một tay.”
“Không cần đâu, hôm nay con sửa soạn đẹp thế này, sao có thể để con vào bếp được?”
Hứa Thanh Lạc ra sân tưới hoa. Trong sân hoa nở rộ, hương thơm ngào ngạt, cô cúi đầu hít hà một hơi.
Những cánh bướm dập dìu giữa những đóa hoa, lá cây trên cao bị gió thổi rụng vương trên vai cô. Hứa Thanh Lạc mỉm cười, cầm chiếc lá trên vai lên, đưa ra trước ánh mặt trời quan sát thật kỹ.
Cô không hề hay biết ngoài cổng đang có ba người đứng đó, chính là cha mẹ Chu và Chu Duật Hành.
Chu Duật Hành nhìn thiếu nữ trong sân, suy nghĩ miên man. Giây phút này anh cuối cùng cũng hiểu vì sao sáng nay ở cửa Cung Tiêu Xã mình lại thấy cô gái kia quen thuộc đến thế.
Mẹ Chu huých nhẹ vào lưng Chu Duật Hành. Anh sực tỉnh, đưa tay gõ nhẹ vào cánh cổng bên cạnh.
Hứa Thanh Lạc đang đắm chìm vào việc quan sát gân lá thì bị tiếng gõ cửa đột ngột làm cho giật mình.
Chu Duật Hành thấy bộ dạng hoảng hốt của cô thì rũ mắt xuống. Anh cũng không ngờ Hứa Thanh Lạc vẫn còn nhát gan như vậy.
“Thằng ranh này, làm Tiểu Lạc sợ rồi kìa.”
Mẹ Chu lườm Chu Duật Hành một cái rồi mỉm cười tiến lên nắm tay Hứa Thanh Lạc.
“Cháu là Tiểu Lạc phải không? Bác gái đã nhiều năm không gặp cháu, suýt chút nữa là không nhận ra rồi.”
“Vâng ạ, bác là...?”
Nghe cô xác nhận, nụ cười trên mặt mẹ Chu càng đậm hơn, bà thân mật nắm chặt tay cô.
“Tiểu Lạc đã lớn thế này rồi sao? Mau để bác nhìn kỹ xem nào.”
Năm 6 tuổi Hứa Thanh Lạc theo ông bà nội về Tô Thị, cha mẹ Chu lần cuối thấy cô cũng đã là 6 năm trước.
Sáu năm trước, cô đi cùng ông nội Hứa đến khu tập thể ở Kinh Đô để điều trị tâm lý cho một bệnh nhân, ông nội thường xuyên đưa cô đến nhà họ Chu uống trà.
“Bác là bác gái Chu đây, cháu không nhớ sao?”
“Cháu nhớ ạ, cháu chào bác gái.”
Giọng nói của Hứa Thanh Lạc mang nét kiều mị, mềm mại đặc trưng của con gái Tô Thị. Mẹ Chu vừa nghe xong mà lòng ngọt lịm như mật.
“Ngoan lắm. Kia là bác trai Chu, còn kia là con trai bác, Chu Duật Hành.”
Cha Chu mỉm cười với Hứa Thanh Lạc. Ông có vẻ ngoài khá nghiêm nghị, khí thế hiên ngang, trên người mang đậm chất lính và có chút áp lực.
Ông là người ít nói, vẻ mặt cũng không mấy khi thay đổi. Chu Duật Hành lại di truyền đúng tính cách này của cha mình, nên khi hai người đứng đó, Hứa Thanh Lạc cảm thấy hơi bị choáng ngợp bởi khí thế của họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)